• TS. Lê Thẩm Dương

    22 tuổi, cái tuổi bản lề của cuộc đời

    22 TUỔI, CÁI TUỔI BẢN LỀ CỦA CUỘC ĐỜI

    22, năm mà sức khoẻ của bạn ở ngưỡng cao nhất. Khoa học chứng minh rằng tuổi 22 là tuổi mà quá trình trao đổi chất ở cơ thể bạn phải nói là hoàn hảo. Bạn có thể ăn nhậu với đám bạn thâu đêm mà sáng hôm sau vẫn có thể tỉnh như sáo đi làm. Bạn có thể dành hết tiền đi du lịch để rồi ăn mỳ tôm cả tháng mà vẫn chẳng xi nhê gì. Vậy nên, hãy tận dụng nó mà quậy tưng bừng đi. Hãy tận dụng nó để thử tất cả những thứ mà bạn luôn muốn thử. Hãy tận dụng nó để leo những đỉnh núi mà bạn luôn muốn leo.

    22, cái tuổi bạn có thể sai và bắt đầu lại. Bạn được phép phạm sai lầm, được phép đưa ra những quyết định tồi tệ, được phép liều, được phép dại dột. Bạn được phép để một kiểu tóc thật ngố không hợp với mình, được phép yêu nhầm người, được phép dốc hết tiền tiết kiệm để theo đuổi một kế hoạch điên rồ. Mới bước chân vào đời, bạn đâu đã có gì để mà mất? Nếu mọi chuyện ổn, bạn đạt được điều gì đó. Nếu mọi chuyện không ổn, bạn học được một điều gì đó. Chẳng ai trách bạn cả vì dù sao thì bạn cũng mới chỉ 22 thôi mà.

    22, cái tuổi bản lề của cuộc đời, TS Lê Thẩm Dương đã từng nói thế. Cái tuổi mà bạn không còn là một nhóc sinh viên hỏi cái gì cũng không biết nữa. 22 tuổi, đã phải biết phân biệt một vài loại rượu, phải biết mua quà gì cho ai nhân dịp gì, phải biết vài bản nhạc cổ điển, phải biết viết một CV đàng hoàng, phải biết viết một lá thư tử tế cho sếp. Con gái phải biết trang điểm, con trai phải biết mặc vest, thắt cà vạt. Lớn rồi đấy, 22 rồi đấy.

    22, cách duy nhất để biết mình thực sự muốn gì là thử, và không có năm nào tốt hơn để thử những lựa chọn khác nhau như năm bạn 22 tuổi. Bạn có thể thử những công việc khác nhau cho đến khi tìm được công việc mình yêu thích. Bạn có thể thử sống ở một thành phố khác, đất nước khác để tìm thấy nơi nào mình thích. Bạn có thể thử một công việc kinh doanh, bắt đầu cộng tác với một vài người bạn, sau đó phát triển đội nhóm cùng hướng tới mục tiêu thành công. Bạn có thể thử yêu tùm lum cho đến khi tìm được người phù hợp với mình. Và quan trọng hơn, để có thể nhìn lại chính quê hương của mình bằng một con mắt khách quan hơn. 22 tuổi, không thử sao biết?

    22, tuổi mà bạn được phép thoả sức ước mơ và theo đuổi nó. Trước đó? A ha, bạn còn phải đi học. Sau đó, bạn đã một công việc ổn định, hay tệ hơn, một gia đình và vài đứa con. Không phải mình lên án chuyện lập gia đình, nhưng sự thật là bạn không thể ích kỷ theo đuổi đam mê bản thân khi đã gánh trên vai một núi trách nhiệm. 22 có lẽ là năm duy nhất bạn là người lớn nhưng lại chưa phải chịu trách nhiệm của người lớn.
    Vậy còn trách nhiệm với gia đình thì sao? May thế, vì 22 tuổi là năm bạn vừa mới tốt nghiệp đại học, đồng nghĩa với việc bạn vừa mới bắt đầu sự nghiệp, đồng nghĩa với việc gia đình cũng sẽ thư thả với bạn hơn. Bố mẹ sẽ thông cảm với việc bạn không kiếm được nhiều tiền. Bố mẹ sẽ thông cảm với việc bạn không được chu đáo trong những ngày lễ tết. Tin mình đi, hiếm có năm nào mà bố mẹ sẽ tạo điều kiện giúp đỡ cho bạn như năm bạn 22 tuổi.
    22, cột mốc đánh dấu sự chuyển biến giữa “thế giới bạn vẫn biết” và “thế giới thực”. Bạn sẽ nhanh chóng nhận ra rằng những gì bạn học được trên ghế nhà trường và những gì bạn sắp phải đối mặt là hoàn toàn khác hẳn nhau. Bạn sẽ có những cú sốc đầu đời, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn sẽ học được những bài học quý giá sẽ theo bạn đi suốt cả cuộc đời.

    22 là năm bạn nhận ra rằng mình còn 3 năm nữa để đạt mốc 25, mốc mà phần lớn chúng ta có những mục đích to tát để thực hiện. Mình muốn đi bao nhiêu nước trước năm 25 tuổi, muốn nói bao nhiêu thứ tiếng trước năm 25 tuổi, muốn để dành được bao nhiêu tiền trước năm 25 tuổi. 22 tuổi, bạn nhìn vào những mục tiêu đó và thở phào: “Mình vẫn còn những 3 năm để thực hiện nó cơ mà.”

    22, những đồng tiền đầu tiên có được bằng sức lao động của mình. Bạn nhận ra rằng kiếm được đồng tiền vất vả như thế nào. Bạn biết trân trọng sức lao động của mình hơn. Bắt đầu học cách sử dụng đồng tiền khôn ngoan hơn, và quan trọng hơn, bạn bắt đầu nhận ra rằng bố mẹ đã làm lụng vất vả như thế nào để nuôi nấng mình suốt 22 năm ròng. Tự nhiên thấy mình vừa nhỏ bé, vừa người lớn kinh khủng.

    22 tuổi, tôi xin nhắc lại “cái tuổi bản lề của cuộc đời”, hãy sống hết mình, đừng để tuổi 22 đi qua rồi mời ngồi tiếc nuối nhé.

    Sưu tầm.

  • Các bài đăng cùng chuyên mục

    Xem thêm TS. Lê Thẩm Dương
  • bài trước Trang chủ bài tiếp

Bật nhạc nền tiếng mưa

Video nổi bật

Fanpage