Đang xử lý

Những bài viết hay từ Bốn mùa yêu thương

  • LÀM CHỒNG THÌ HÃY KHIẾN VỢ HẠNH PHÚC

    Lấy vợ thì dễ, giữ vợ mới là khó. Có vợ thì là điều bình thường nhưng khiến vợ được hạnh phúc mới là điều tuyệt vời nhất. Người phụ nữ sinh ra đã phải mang phận nhiều đắng cay, lấy được người chồng yêu thương trân trọng mình l&agrav...e; điều may mắn nhất. Họ đánh cược cả cuộc đời mình vào người đàn ông. Vậy nên, đàn ông khi đã nắm tay một người phụ nữ xin hãy nắm trọn đến cuối con đường và khi đã chọn họ là vợ, làm mẹ của các con mình, xin đừng làm họ khóc.

    Anh trai tôi – một người được gọi là thành đạt trong sự nghiệp cũng là người khiến nhiều người ngưỡng mộ bởi cách sống của mình. Tôi đã từng nói rằng: sẽ chỉ lấy chồng nếu như người đó tuyệt vời y như anh trai mình. Thế rồi, anh trai tôi lấy vợ. Người ta cứ nói chị dâu tôi may mắn và đã rất hạnh phúc khi lấy anh trai tôi. Thế nhưng, cũng là một người phụ nữ, đã có nhiều hơn 1 lần tôi ước mình không phải chịu đựng những gì mà chị dâu tôi đã phải gánh khi làm vợ anh tôi.

    Tôi không bênh chị dâu cũng chẳng phải cổ xúy cho anh trai. Tôi không phải là người quá ghê gớm hay thích xen vào cuộc sống của người khác, kể cả đó là anh chị tôi. Nhưng tôi thấy xót và đau cùng với những giọt nước mắt của chị dâu!

    Vì đặc thù công việc, anh trai tôi phải đi công tác liên miên chẳng kể ngày lễ, ngày tết. Có lẽ điều ấy chẳng có gì là ghê gớm đối với nhiều người nhưng tôi đã nghĩ nó thật nghiêm trọng khi chính bản thân chứng kiến những điều ấy. Khoảng thời gian mà hai vợ chồng anh chị ở bên nhau chỉ đến được trên đầu ngón tay và không phải phụ thuộc vào tình yêu của anh chị mà là công việc, bạn bè, đối tác của anh. Việc quay cuồng với hàng núi công việc và hàng trăm những mối quan hệ khiến anh trai tôi trở thành người xa lạ trong chính căn nhà của mình.

    Nhiều người sẽ nghĩ chị dâu tôi ích kỷ và không thông cảm cho công việc của chồng. Nhưng là một người phụ nữ, một người vợ mà chẳng thể ăn cùng chồng, ngủ cũng phải thấp thỏm thì liệu có hạnh phúc? Đến cả một tin nhắn, một cuộc gọi quan tâm cũng trở nên nặng nề, ngắt quãng thì đó có còn gọi là hạnh phúc?

    Đừng để vợ mình phải buồn, phải khóc.

    Mặc dù trước mặt chồng, chị luôn vui vẻ và tỏ vẻ bình thường nhất nhưng không ít lần tôi gặp chị dâu lau vội đi giọt nước mắt trong đêm, rồi cũng có khi chị nghẹn ngào chia sẻ: “Chị không cần quá nhiều tiền, cũng không cần một người chồng quá thành đạt như thế, chị chỉ mong gần gũi, chăm sóc, yêu thương chồng mình như bao người phụ nữ khác.”

    Anh tôi chẳng bao giờ biết vợ đang phải mệt mỏi và chịu nhiều áp lực gia đình, cuộc sống. Cũng chẳng bao giờ anh tôi biết được chị tôi gầy hay béo, hôm nay xinh hay xấu. Anh cũng chẳng hào hứng, tán thưởng vợ vì ăn một bữa cơm ngon hay được đứa con trai nhào ra đón bố ngày trở về. Mỗi lần như thế tôi lại thấy mắt chị dâu đỏ hoe nhưng vẫn cố nở nụ cười.

    Chị dâu tôi cũng đã buồn phiền biết bao khi ngày nghỉ, ngày lễ cứ lặng lẽ đi chơi, đi về quê nội, quê ngoại mà chẳng có chồng ở bên cạnh. Chị bị thiên hạ dèm pha là người bất tài vô dụng, là người chỉ biết ở nhà nội trợ. Chị cũng phải câm nín khi nhìn chồng mình tay nắm tay, vui cười với những người đàn bà khác chỉ vì đó là công việc của chồng, đó là những đối tác của chồng. Mỗi lần như thế, tôi lại thấy chị khóc.

    Nếu là tôi, tôi sẽ không thể cam chịu được nhiều đến thế. Và tôi cũng đã không còn mong muốn lấy một người đàn ông như anh trai tôi nữa.

    - Anh, anh có thể giảm bớt công việc đi, dành thời gian cho vợ và con anh nhiều hơn chút được không?

    - Anh vẫn quan tâm gia đình mà. Anh vất vả, lăn lộn công việc cũng chỉ để vợ con anh được sung sướng thôi chứ có làm gì sai trái đâu.

    - Anh à, đôi khi người vợ và đứa con anh không cần quá nhiều tiền anh đem về đâu. Họ cần được yêu thương, chăm sóc và tình yêu của anh cơ. Hãy trân trọng họ và đừng để họ phải khóc bởi sự vô tâm của anh.
    Đúng vậy, đã là người phụ nữ, người vợ, đôi khi họ có thể chấp nhận nghèo khổ thậm chí là đói rách miễn là được yêu thương. Họ cần một bờ vai, một tình yêu thương nhiều hơn là vật chất và tiền bạc. Bởi họ cần được chở che và hạnh phúc!

    Với tôi, người đàn ông có thành đạt, giỏi giang đến thế nào cũng trở nên thất bại và kém cỏi khi làm vợ khóc.

    - ST-

    (Xem tiếp)
  • BUÔNG TAY NHAU RỒI BIẾT VỊN VÀO ĐÂU???

    Hôm qua, tôi vừa biết tin một cặp vợ chồng bạn tôi đang xảy ra lục đục. Thật khó tin vì họ rất yêu nhau, đã đi cùng nhau đến cả chục năm, đã cùng nhau tạo nên biết bao kỳ tích mà bất cứ đôi vợ chồng nào nhìn vào cũn...g ngập tràn ngưỡng mộ. Tôi vào Facebook của họ và thấy họ đã huỷ kết bạn với nhau rồi. Tự nhiên lòng cứ trống vắng gì đâu. Đã quá quen việc họ comment cùng nhau những lời bông đùa mà tình cảm, vậy mà tiệt nhiên gần đây không còn nữa. Đã quen hình ảnh hai người họ sánh bước bên nhau, mà gần đây chỉ thấy hình của người chồng với con, hoặc người vợ với con. Tôi những muốn gửi tin nhắn cho họ cơ mà chẳng biết nói gì. Tôi có hàng tỉ lời khuyên cho những người xa lạ sao chẳng tìm ra nổi một lời khuyên nào cho người thân??? Chợt cứ nghẹn lòng!

    Có bao nhiêu cặp đôi như thế? Đã nắm tay nhau đi suốt một chặng đường dài, cùng nhau vượt qua thác ghềnh tuổi trẻ, sống tận hiến hết trái tim mình cho cuộc hôn nhân đầu tiên và duy nhất ấy. Thế mà một hôm, chiếc ly bảy màu mỏng manh kia vụt vỡ! Để lòng tin vào hôn nhân thêm một vệt xước dài, thăm thẳm, đớn đau.

    Chúng ta chẳng ai dám chắc nắm tay nhau đi đến cuối đời. Hôn nhân là thế, muốn mong đôi khi chẳng phải cứ mong muốn là được. Chẳng phải cố gìn giữ thì sẽ bền vững. Thứ mong manh nhất chẳng phải tơ trời. Mà là tơ duyên. Mà là tơ tình một sợi mảnh vậy. Chẳng ai giữ nổi! Chẳng ai quản nổi!

    Nhiều lúc tôi lẩn thẩn mà cứ nghĩ, thứ tình bền vững nhất có khi lại là thứ tình của người đã khuất trong tim người ở lại. Chứ để đi tới già với nhau hẳn phải cần nhiều lắm nhiều lắm những may mắn. Như kiểu người chồng và người vợ phải trở thành khí trời của nhau vậy. Chứ là gì khác thì cũng đến một ngày tan vỡ. Tình yêu mong manh nên người ta cần đến tình thương để gắn chặt nhau lại. Nhưng tình thương bền vững hay không lại chẳng phải do ta tạo ra. Có ai dạy được nhau cách để thương và được thương? Trước hôn nhân, ai cũng chỉ là đứa trẻ. Dẫu kết hôn đến lần thứ 2, 3, ,4 thì kinh nghiệm của hôn nhân trước vốn chẳng thể áp dụng cho cuộc hôn nhân sau. Người ta cũng chẳng bớt đi ngốc nghếch được khi yêu một ai đó.

    Có quá nhiều cách để người ta buông tay nhau ra. Nhiều đến độ cái hắt xì có khi cũng thành lý do. Nhưng chẳng có cách nào để người ta điều khiển tim mình, ngăn việc mình muốn buông tay. Bằng nếu làm được thì đó cũng chỉ là áp đặt bản thân mình, gắng gượng mà giữ lại. Hay tệ hơn thì là sự hy sinh với vô vàn lý do kiểu anh ấy là một người cha tốt, hoặc cô ấy không có lỗi, là lỗi ở mình quá đòi hỏi cô ấy thôi. Nếu chia tay vì người thứ 3 thì đã đành một nhẽ. Dù nói thật, ai lớn tiếng nói vợ mình, chồng mình có bồ mình sẽ bỏ ngay đều là bởi họ yêu bản thân họ hơn, yêu cái sĩ diện của họ hơn mà thôi. Bằng còn yêu người ấy thì có đánh chết họ cũng chẳng thể buông tay. Huống hồ là chuyện có người thứ 3, mà đôi khi, vì lỡ bước sai đường, trái tim lạc. Nhiều người vẫn tha thứ để bước tiếp bên nhau và chỉ buông tay vì cảm xúc trong lòng không còn dành cho nhau nữa!

    Cả hôm nay, tôi cứ vào FB của 2 người bạn ấy. Xem lại hình ảnh cũ của họ. Mà muốn khóc. Nó thực sự đớn đau hơn cả việc chứng kiến một người chết trẻ. Nó xót xa đến mức có cảm giác như chẳng còn tin gì nữa trên đời. Kể cả với cuộc hôn nhân của chính bản thân mình. Trời ạ, có thứ gì để vịn vào lúc lòng rỗng vắng thế này không???

    Tôi những muốn tag bài viết này cho 2 người họ đọc. Nhưng lại sợ điều đó sẽ làm họ gặp thêm nhiều phiền muộn. Nên đành lòng đứng từ xa cùng lời cầu nguyện cho họ, cho hôn nhân của họ. Và cho cả những cuộc hôn nhân của bạn bè mình, của mình. Để đừng đến một ngày phải remove nhau ra khỏi friendlist, block nhau khỏi đời nhau, phải nói về nhau như đoạn quá khứ đã từng xanh mướt đầy khao khát, về đoạn đường cả hai đã từng qua và đứa con đã sinh ra từ những ngày yêu nhau thắm thiết!

    - Hoàng Anh Tú -

    (Xem tiếp)
  • Thương vợ chứ không phải sợ vợ

    THƯƠNG VỢ CHỨ KHÔNG PHẢI SỢ VỢ

    Thời gian đầu, nó còn năng mời bạn bè tới nhà chơi (chủ yếu là nhậu nhẹt, chè chén...). Cứ vài ngày một lần, rồi thưa dần, tới bây giờ, cả tháng nó không gọi thằng nào vào nhà nữa. Hôm nay lôi nó ra quán, có...; thằng khoác vai, phả vào mặt nó hơi thở nồng nặc mùi mắm tôm rồi hỏi gay gắt:

    - Quên anh em rồi à??

    - Đâu có ! - Nó cười cười.

    - Sao lâu không thấy gọi bọn tao tới nhà nhậu??

    - Chúng mày biết không? - Nó trầm giọng. Tao không nhớ được đã bao nhiêu lần nhậu say nhưng biết được ai luôn là người dọn dẹp bãi chiến trường bày ra sau mỗi lần nhậu của tao và tụi mày.

    Mấy thằng im phăng phắc nhìn nó ngạc nhiên. Nó dường như không thèm để ý, tiếp tục lẩm bẩm:

    - Vợ tao chứ ai, mỗi lần chúng mày nhậu xong đứng dậy về hết, tao lên giường ngủ, cô ấy lại lúi húi dọn dẹp một mình. Có bữa cùng bọn mày nhậu khuya rồi nằm bệt trên salon, nửa đêm tỉnh giấc thấy vợ tao một tay kéo cái chậu to đầy ắp bát đĩa, một tay cầm cái chổi di di, lau dọn bãi nôn của tao giữa nhà... Nhìn từ xa, hình như tao vẫn thấy mắt cô ấy ngân ngấn nước.

    Lúc đó, là một thằng đàn ông, đáng ra tao phải chạy đến ôm lấy vợ rồi an ủi, nhưng tao say đến việc hít thở còn khó khăn nên chỉ có thể nằm đó, làm cái việc hèn nhát là vắt tay lên trán rồi rớt nước mắt, tự hứa với bản thân rằng lần sau sẽ không làm như vậy...

    Nó vẫn tiếp tục lẩm bẩm:

    - Tao nói đến câu này, có thể chúng mày nghĩ tao sợ vợ hay yếu đuối thế nọ thế kia. Nhưng tao nói thật, tự bản thân tao biết được là tao thương chứ không phải sợ.

    - Ây! Nói gì lắm thế! Hay mày say rồi? Uống đi! - Tôi giơ cốc bia ra mời thằng bạn, định bụng chấm dứt chủ đề này.

    - Lời say mới là lời thật! Mày để tao kể nốt đã ! - Nó gạt đi rồi vẫn lẩm bẩm, giọng trầm trầm như đọc kinh.

    - Hồi xưa tao còn nhỏ, mỗi lần bố tao lôi bạn bè, các chú, các bác về nhậu nhẹt, nhìn mẹ tao dọn dẹp hàng núi bát đĩa các ông ấy bầy ra, rồi ông già tao say rượu lè nhè, chửi mắng mẹ rồi tao bằng những lý do vô cớ. Tao rất thương mẹ, ghét bố mỗi lần say. Tự hứa với bản thân rằng sau này sẽ không như thế, vậy mà tao lại đi vào vết xe đổ, làm khổ vợ mỗi lần uống say.

    - Cho nó làm cho quen đi! Vợ mày lấy về để ở cùng chứ có phải là để thờ đâu? - Một thằng nói chen vào.

    - Tao lấy vợ về để sống cùng, quan tâm chăm sóc lẫn nhau, chứ không phải để hầu hạ tao - Nó cãi.

    - Vợ mày ở quê, làm lụng sương gió nó quen rồi chứ có phải tiểu thư đài các gì đâu mà mày chiếu cố thế? - Có thằng nói đểu.

    - Chính vì tuổi thơ cô ấy chịu thiệt thòi nên tao là chồng, lấy về chăm sóc cô ấy là để bù đắp.

    Tất cả im phăng phắc, chẳng ai còn tranh cãi với nó. Có thằng cười đểu, có thằng lại cúi mặt xấu hổ với bản thân. Mỗi người một suy nghĩ, không ai o ép nhau được. Riêng tôi thì cảm phục nó. Văng vẳng câu nói "đàn bà, hơn thua nhau ở tấm chồng".

    - Trường -

    (Xem tiếp)
  • CỨ SỐNG TÍCH CỰC, NHIỆT TÌNH THÌ RỒI VẬN MAY SẼ ĐẾN

    Nhà tôi ở giữa đồng, ngó bên này là lúa, bên kia cũng lúa, lúa xanh hút mắt, thẳm đến chân trời. Cho đến bây giờ, nhà tôi vẫn vậy, chỉ khác là, đã vắng tôi. Nhiều đêm, trong cơn mộn...g mị, thảng hoặc nghe mùi cỏ cháy, xoay qua bảo vợ: ‘Tới mùa đốt đồng’, vợ cười trong hơi thở. Đêm chập chờn, mờ khói.

    Nhiều lúc tự cười vì thấy mình sao bội bạc. Bởi, thành phố cho tôi cơ hội, cho tôi công danh và bao bọc luôn cả tấm thân này, nhưng mở miệng ra là chán, là ghét. Lâu lâu, phố dịu dàng vài đỗi lại phũ phàng thốt lên: ‘Trời ơi, cái gió này, màu trời này sao mà … giống ở quê’, rồi khói đốt đồng ở đâu về cay mắt.

    Mà quê có gì đáng nhớ đâu, ngoài cái nghèo quay quắt. Ba bỏ má đi từ lúc tôi chưa biết gì, hai đứa em còn khóc cười ngơ ngác. Bận đó có chú trong làng, chắc nhà cũng neo đơn. Đầu mùa, chú qua phụ má bơm nước, rải phân, cuối mùa lại đỡ dùm bao lúa, cào mớ rạ khô. Công cán bao nhiêu chú đều không lấy, chỉ cười cười bảo: ‘Thôi, chị cho ngồi chung vài bữa cơm là được’. Rồi chú thành cha dượng tôi.

    Má sinh thêm 3 người con nữa, thành ra tôi có đến 5 đứa em. Cảnh nhà khó quá, tôi xin má nghỉ học, nhường phần cho thằng em mới lên lớp 6. Má tính đi, tính lại một hồi rồi biểu: ‘Thôi, bây đi học tiếp đi. Bây học tới lớp 9 rồi, thành tài cũng ngắn hơn thằng Ba vài năm’. Má nói xong, nén một hơi thở dài lặng thinh xuống bếp, ngón chân má bấm xuống nền đất ướt mưa nhão nhoẹt. Thường ngày má xấp xải, nói cười réo rắt, mà giờ nghe nặng cả dáng đi.

    Tôi cõng cả ước mơ em tôi đến lớp. Học gần xong phổ thông thì có đội tuyển sinh ở thành phố xuống, nghe đâu là của Trường Sân khấu điện ảnh. Thấy mấy đứa đăng ký ầm ầm, tôi cũng mon men xin thi. 3 tháng sau có giấy báo trúng tuyển gửi về trường. Kể từ đó, đêm nào tôi cũng mơ về những sân khấu sáng rực ánh đèn, những con người mặt hoa da phấn, nói cười lịch thiệp. Má chặt dừa, làm đuốc, biểu tối rảnh đốt đuốc đi theo người ta ra xã coi hát để biết mần diễn viên ra làm sao, sân khấu nó như thế nào. Tôi nôn nao một, má chộn rộn chắc bằng mười.

    Chiều mần ruộng xong xuôi, hai má con ngồi trước cửa hứng gió đồng, má cúp mấy cái móng chân vàng đục màu phèn của tôi, cười cười: ‘Mơi mốt, đi xe Huê Kỳ là tự nhiên chân cẳng hết mốc cời. Má thấy diễn viên, nghệ sĩ người ta toàn đi xe Huê Kỳ, nắng hổng tới đầu, mưa hổng tới mặt, sướng ha’. Xe Huê Kỳ là xe hơi, tôi cũng cười, thấy lòng khoan khoái. Rồi ngày đi cũng tới. Má gói ghém nào xoong nồi chảo chén, khô cá, gạo mắm gì đủ hết.

    Nhìn cái nồi đen thui, móp lỗ chỗ, sứt sẹo tôi ngồi buồn xo. Má biết ý, đem bán cái radio được mấy ngàn, má mua cái nồi mới, dư tiền ra còn sắm cho tôi đôi dép Lào. Vui buồn cứ lẫn lộn, bởi cái đài bán dẫn rò rè, khọt khẹt này là niềm vui duy nhất của cả gia đình, giờ bán rồi chiều lấy gì má nghe cải lương, sáng lấy gì ba nghe tin tức.

    Tôi ít nói, chỉ hay buồn một mình mà không hiểu sao má biết hết. Má cười xua khói bếp: ‘Thì vài bữa làm diễn viên mua luôn ti vi cho má. Chớ lên thành phố xài cái nồi như cái mủng, ai coi’. Má nói nhẹ tênh, như kiểu cái nghèo này, cái hiu hắt này nó riêng thuộc về má rồi, con khỏi phải lo chi.

    Tôi lên thành phố, cũng chưa bớt dãi dầu. Cái mùng má gói theo lúc đi, tôi chưa bao giờ dám mắc lên, bởi không thể đếm hết bao nhiêu mảnh vá, bao nhiêu màu vải. Thằng thanh niên nào ở tuổi đó mà không sĩ diện.

    Tôi thiếu ăn, người ốm nhách, bạn bè gọi chết tên là Linh ống hút. Tôi để dành tiền mua cái ống bơm làm nghề bơm xe đạp dạo. Sau, thấy thiếu ăn lại chuyển sang lượm ve chai, lông vịt. Nhiều lúc nuốt miếng cơm chan với nước vịt quay xin ở mấy tiệm bên Cầu Bông mà thấy chát. Có bận, mỗi sáng sớm tôi lại ra chợ Cầu Muối, chờ xe chở hàng rau củ trờ tới là tôi đến phụ vác, phụ sắp hàng. Tôi không lấy công, chỉ xin ông chủ cho mấy thứ rau củ hư úng, bỏ đi. Được bao nhiêu tôi mang về, rửa gọt rồi lại trải bạt đem bán. Có khi bạn bè đi ngang, tôi chỉ dám kéo vành mũ xuống thật thấp.

    Tôi không nhớ mình đã tủi phận bật khóc bao nhiêu lần trước cổng chợ mù mưa. Cái nghèo cứ lẽo đẽo theo, giằng hoài không dứt. 5 năm mày mò ăn học, vậy mà tới ngày lãnh bằng tốt nghiệp cũng là nhận luôn cái bằng thất nghiệp. Không có tiền thuê phòng trọ, tôi ở chui trong ký túc xá, mỗi lần bảo vệ kiểm tra lại trốn loanh quanh. Có khi bị đuổi, tôi lủi thủi nằm co ro trên ghế đá, nghẹn ngào: ‘Trời ơi, sao khổ dữ vầy nè’.

    Tự nhiên nhớ má, rồi xa xót cho 5 đứa em dở dang chuyện học, lại nhắc mình phải gượng dậy. Nhưng rồi tôi quyết định bỏ để về quê. Nghĩ, thôi thì cây lúa cũng chẳng bao giờ phụ mình. Tôi về, buồn xo, má không hỏi. Lúc nào cũng vậy, tôi có nói gì đâu mà má biết hết. Bữa cơm hôm nào cũng nặng, dẫu má vẫn nói cười réo rắt. Chiều, tôi thấy má đi mượn gạo, trời còn lu, nhà còn ngủ, tôi đi.

    Trở lại thành phố, tôi vẫn sống lay lắt như thế. Vài tháng sau có cuộc thi tuyển vào các đoàn nghệ thuật. Tôi đậu vào Đoàn hát Kim Cương. Những tưởng ngon lành hơn rồi, nào ngờ cũng chỉ được đóng vài ba vai lắt nhắt, xếp ghế, chạy đèn, vua quan trên sân khấu gọi, “Quân hầu”, tôi “Dạ!”, rồi thôi.

    Tiền thù lao đủ mua hai gói xôi với ly nước mía. Công danh như tàn lửa, gió thổi tung lên, le lói rồi vụt tắt, muốn nắm bắt cũng không tài nào với tới kịp. Chắc là tổ còn đãi, người còn thương, nên đang khi tôi gói ghém tính chuyến này về quê ở luôn thì cô Kim Cương gọi bảo thế vai Chu Xung cho anh Lâm Hùng trong vở Lôi vũ.

    Dạo đó, anh Hùng bận đi nước ngoài. Tôi không còn nhớ nổi lúc đó mình đã phản ứng như thế nào nữa, chỉ biết là bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu kiến thức cũng như những gì tôi đã lĩnh ngộ đều dồn hết vào mỗi vai Chu Xung.
    Dẫu chưa nổi tiếng là bao, nhưng cuộc sống của tôi cũng đỡ bớt đôi phần. Nhưng mà nghề bạc, lòng người cũng bạc. Bận ấy, má cùng người bà con lặn lội lên thành phố thăm tôi. Đêm đó tôi có suất diễn ở Gò Vấp. Má mừng lắm, đòi theo coi. Tôi cũng mừng, vì cuối cùng má cũng được thấy mình trên sân khấu, mà có vai, có vế hẳn hoi.

    Tập xong, tôi liền chạy đến xin trưởng đoàn cho cái vé để tối nay má được vào cửa. Như người đang nhảy chân sáo bị giẫm phải cái gai dài nhọn, tôi tủi đến thắt lòng khi trưởng đoàn từ chối và nói gì đại loại như: ‘Cỡ như em chưa được quyền có vé mời đâu’. Đau lắm chứ, tôi nhận ra rằng, có thể họ nói đúng, mình chưa thành công thì chưa được quyền đòi hỏi. Mà tại sao tôi chưa thành công, cũng có thể tôi không hợp với sân khấu, cũng có thể nghề đã ruồng bỏ tôi.

    Tôi về, bảo với má là: ‘Má ơi, tối cúp điện rồi, không diễn được’. Má chặt lưỡi, vậy ha, vậy à, nhìn má buồn hiu vì tiếc. Tôi xót không kể sao cho hết.

    Đêm đó, nhìn xuống sân khấu, tôi tưởng tượng ra má đang ngồi lóng lánh tự hào, chút chút lại khều vai bà bạn không quen bên cạnh mà chỉ lên: “Chị này, thằng đó là con tui đó”. Nghĩ có nhiêu đó thôi mà tôi bật khóc.

    Diễn xong, tôi xin bỏ đoàn, rồi tôi bỏ luôn sân khấu. Tôi chuyển sang đóng phim. Lại chết vai quần chúng, tôi đóng quần chúng nhiều đến mức có hôm đạo diễn đuổi tôi khỏi phim trường vì cái tội: “Sao mặt thằng này lên phim hoài vậy, cảnh nào cũng có là sao?”. Tủi cực quen rồi, sá gì đâu nữa. Tôi vẫn tích cực đóng vai quần chúng để cầu mong một ngày nào đó cơ hội sẽ mỉm cười với mình. Thế rồi, tôi cũng làm được.

    Tôi nhận ra rằng, cứ sống tích cực, nhiệt tình thì vận may sẽ đến. Tôi được chọn vào vai chính trong phim nhựa Người Hà Nội cũng vì anh Hoàng Tích Chỉ thấy tôi… nhiệt tình, việc gì cũng làm, không ngại khổ, không ngại khó. Ảnh đâu có biết, người như tôi còn việc gì là khổ, là khó nữa đâu.

    Dưa ngọt thì cuống đắng, cho đến bây giờ tôi vững vàng trước những xa hoa mình gặt hái được, âu cũng là nhờ bao đắng cay đã trải.

    Tôi thành đạt, đón má lên thành phố, má ở được vài ngày nằng nặc đòi về, bởi ‘hổng có quen’. Má nói, ở quê mần ruộng quen rồi, đất không có phụ người, lúa cũng không có phụ người, chỉ có người đi rồi quên hết. Má nói vậy, mà sao dân quê mình cũng bám lúa, bám đất mà cứ nghèo hoài vậy má. Tôi đau đáu nghĩ mãi, cũng không biết làm sao cho người nông dân đỡ khổ. Giờ về quê thấy toàn người già với con nít, trẻ trung trai tráng đi đâu hết.

    Như má thường hay kể, mới hôm qua, hôm kia còn thấy thằng Lượng, con Ba dội bùn ào ào bên mé nhà. Sáng nay, đã đi mất. Cũng như tôi, mở miệng ra bảo nhớ, nói thương, nhưng mà thương rồi… để đó. Vẫn cứ bám phố, níu lấy đua chen mà sống. Như cái cuống rốn, bà mụ, ông cha chôn sau nhà, giờ tan thành đất rồi, có còn đâu nữa mà tựa hồ cứ đỏ tươi, đầy ám ảnh.

    Bởi vậy, mới nói mình thiệt bạc, nằm giữa phòng máy lạnh, hè cũng mát, đông cũng mát, dễ chịu vậy mà nhiều khi chỉ muốn bưng tô cơm ra trước cửa, ngồi ăn, giả như đang hứng cái gió đồng. Việc nhiều, muốn ngủ lắm nhưng đêm vẫn cứ rầm rì kể chuyện, khi thì xao xác một tiếng gà, lúc là tiếng dầm quẫy nước tan vào xa vắng, sống động hơn có khi là mùi cỏ cháy, có cái gì là thật đâu mà thương y như thật. Như đêm nay, bỗng nhiên lẩm nhẩm: ‘Cha, tới mùa đốt đồng rồi, má hở?’… Nước mắt lại lưng tròng…

    - MC Quyền Linh -

    (Xem tiếp)
  • Nơi nào có sự đoàn kết, nơi đó có chiến thắng :3

  • Anh sợ vợ mệt

    ANH SỢ VỢ MỆT

    Cứ bảo đàn ông chỉ biết nghe lời bố mẹ mình, rồi khi sống chung trong một nhà, để vợ làm hết mọi việc cũng là có lý do. Người ta chê bai đàn ông cũng không phải không có lý. Bây giờ thì tôi đã ngộ ra, vì chính bản thân tô...;i nhiều lúc cũng bó tay vì không thể nào ngăn cản được chuyện này. Lắm lúc, phận làm con khó xử, phận làm chồng còn khó xử hơn.

    Ngày trước, tôi luôn nhắc vợ, làm vợ là phải nghe lời chồng, về làm dâu thì càng phải nghe lời bố mẹ. Tôi luôn muốn vợ mình phải là một người vợ tốt, gương mẫu để người khác nhìn vào mà khen ngợi. Vợ tôi đúng là một người phụ nữ biết điều, biết kính trên nhường dưới, biết trước biết sau. Từ cách cư xử với hàng xóm tới bố mẹ, tôi đều hài lòng.

    Việc vợ nấu nướng, tôi không chê vào đâu được. Bố mẹ tôi cũng phải ca ngợi tài nấu nướng của vợ, toàn món ngon mà bài trí rất đẹp. Ngày về làm dâu, vợ chịu khó dậy sớm, dọn dẹp tươm tất mọi thứ trong nhà, tôi rất hài lòng. Nhưng lâu dần, chuyện đó trở thành thói quen và vô tình, mọi việc đều đến tay vợ.

    Trước đây tôi rất nghe lời mẹ, lần nào mẹ nói gì thì dù có quyết định rồi tôi cũng phải xem xét lại sau lời khuyên ấy. Tôi là người con trai mà trong mắt mẹ là rất tốt, rất biết nghe lời, biết tôn trọng người trên. Thế nên, khi vợ về, tôi cũng vẫn tôn trọng quyết định của mẹ hơn vợ mình.

    Từ bao giờ, công việc trong gia đình tôi đổ hết lên đầu vợ. Có hôm vợ kêu mệt, tôi cũng làm ngơ bảo là cố gắng, nhà có mấy việc đâu. Nhưng đúng là, chính sự vô tâm của tôi khiến vợ chán nản. Có lần vợ phát ốm, thế mà vẫn phải dậy dọn dẹp từ trên xuống dưới ngày cuối tuần. Vợ bảo, ‘nay em mệt lắm, em muốn nằm thêm, anh xuống xem có gì bố trí cơm nước giúp em’. Lúc đầu tôi cũng cau có nhưng sau thương vợ nên làm, thế mà mẹ tôi đã hắng giọng nói vọng lên trên tầng rằng, con dâu gì mà ngủ nướng tới tận bảnh mắt không chịu dậy còn bắt chồng làm. Chẳng hiểu sao từ sau lần ấy, tôi lại có thái độ khó chịu với chính mẹ đẻ của mình.

    Xuống nhà, nhìn quần áo ngổn ngang, vứt đầy trong nhà tắm từ trên xuống dưới. Nhà thì có mẹ, có em chồng mà không ai động tay vào. Sân nhà thì lá rụng đầy sân, bẩn mà không ai chịu quét. Tôi hỏi mẹ sao không ai dọn dẹp, mẹ bảo đó là việc của con dâu. Tôi đâm bực tức trong người.Bữa trưa ấy, không ai nói chuyện cơm nước. Tôi hỏi mẹ thì mẹ bảo ‘mày lên gọi vợ mày xuống làm, ngày nào nó chả làm’. Tôi bực quá quát lên ‘vợ con ốm, mẹ với em không làm được sao còn đợi vợ con’. Mẹ tôi hắng giọng ‘ốm gì mà ốm, qua tao còn thấy nó khỏe như voi, thế mày không thấy mẹ mày ốm à, tao mệt gần chết đây. Làm gì có kiểu con dâu nằm ườn ra thế’. Tôi bực quá, không nói gì, cho nhịn luôn nếu như không ai chịu động vào bếp. Tôi đi nấu cháo cho vợ.

    Vợ tôi chắc nghe được, xuống dưới nhà không cho tôi động vào bếp và tự nấu nướng cơm nước, chuẩn bị thức ăn trong tủ lạnh có sẵn. Mẹ tôi nói với ra ‘ốm mà cứ nằm thì bao giờ mới khỏe, dậy khởi động tay chân thì khỏi ngay’. Nghe mẹ nói tôi bực. Người chứ có phải trâu bò đâu mà lại không có ngày ốm đau.

    Bấy lâu nay tôi vô tâm với vợ, không nghĩ vợ mình lại chịu nhiều áp lực từ mẹ đến vậy. Bình thường vợ làm hết, mẹ không nói gì. Nay vợ mới ốm một hôm, mẹ đã nói vậy thì thực tình tôi nghĩ, vợ tôi không thể nào thoát được sự soi mói của mẹ. Vợ hay kêu than, tôi lại làm ngơ, nghĩ là vợ lắm chuyện, con dâu mẹ chồng nào cũng không ưa nhau. Lại bênh mẹ mình nên đâu hay biết, vợ mình lại chịu nhiều áp lực như vậy.

    Là một người chồng vô tâm, lúc nào cũng nghĩ tới từ chuẩn mực, lúc nào cũng mong vợ mình làm tròn bổn phận dâu con mà không hề hay nghĩ đến hoàn cảnh của vợ. Thật sự tôi cũng cảm thấy áy náy vô cùng. Vợ đã quá đảm đang, quá chu toàn nhưng tôi lại không hiểu, chuyện vợ ở nhà chồng với người mẹ chồng, em chồng khó tính như gia đình tôi đã chịu khổ như thế nào. Vợ sợ tôi nghĩ ngợi, bảo vợ ki ke, kêu ca này kia nên nhịn, không dám nói, mà nói ra tôi cũng không hiểu nên đành…

    Hôm nay, nhìn vợ có bầu, bụng to rồi mà còn phải dậy thật sớm vì không dám ngủ nướng, nhìn vợ đánh dọn nhà vệ sinh, nhìn vợ giặt đồ rồi phơi đồ, nhìn vợ quét dọn nhà cửa xong lại lo cơm nước ngày cuối tuần mà xót vợ vô cùng. Người ta có thể nghỉ ngơi thoải mái thời kì này, có thể thảnh thơi ngủ nghỉ ngày cuối tuần thì với vợ, ngày cuối tuần cứ như ngày bị tra tấn, bao nhiêu việc đổ lên đầu, chuẩn bị đi chợ, nấu nướng cho bao nhiêu người.
    Tôi xót vợ nên đã giúp vợ làm các việc trong nhà nhưng mẹ tôi thì cứ ngồi đó, nói cáy nói móc. Thật tình, tôi chẳng thể thương nổi mẹ nữa rồi. Tôi ra mặt bênh vợ, mắng em mình vì không chịu làm ăn gì, sau này rồi cũng sẽ đi làm dâu thì em tôi làm um lên. Vợ ái ngại bảo tôi nói vậy ảnh hưởng cuộc sống gia đình, tôi thấy thương vợ biết bao.

    Tôi đã nghĩ đến chuyện này, ra tay giúp vợ làm việc nhà, nhưng mà cứ mỗi lần nhìn ánh mắt của mẹ lại thấy cảm thương thay cho vợ. Vì tôi làm vậy lại là hại vợ tôi, nhưng không làm thì vợ cũng chết dở, mệt phờ người. Lắm đêm nằm an ủi vợ, xoa bụng vợ mà rằng ‘anh sẽ cố gắng bằng mọi cách để sớm chuyển ra ở riêng, sớm cho em một tổ ấm mới, để em có thể yên tâm mà an dưỡng, mà chăm con’. Tôi thề là tôi sẽ phải nỗ lực hết mình làm việc đó, để vợ không còn phải sống cuộc sống mệt mỏi như thế này.
    Bây giờ thì tôi càng hiểu tại sao nhiều người lại sợ làm dâu như vậy. Các đức ông chồng hãy tìm hiểu cuộc sống của vợ mình, cố gắng hiểu vợ hơn một chút chứ đừng khư khư bảo thủ nghĩ nhà mình là trên hết. Làm dâu không giống như con trai trong nhà, có thể làm gì cũng được, ngủ nướng cũng được. Làm dâu là phải dậy sớm, phải dọn dẹp, phải nấu nướng, phải phục vụ nhà chồng. Nhưng phải xem lại, việc đó vợ có làm nổi hết không… Đừng khiến những người yêu thương đều khó chịu với nhau và chịu áp lực trong cuộc sống mà vốn là của họ.

    - ST-

    (Xem tiếp)
  • CHỒNG À, CON ANH ĐÂU PHẢI CÁI TIVI HAY ĐIỆN THOẠI

    Ông xã của em!

    Chắc hẳn hôm nay, như mọi ngày, anh quá bận rộn. Công việc ngày càng bận, áp lực ngày càng lớn hơn khiến những nếp nhăn trên trán anh xuất hiện ngày càng nhiều. Đôi khi em cũng chỉ bi...ết tập trung vào làm việc nhà, để anh yên tâm làm việc.

    Những buổi tối đi làm về, anh chỉ vội ăn cơm, tắm rửa rồi lao vào giải trí chút ít với ti vi và điện thoại. Em bận rộn với con cái, với dọn dẹp nên đôi lúc cảm thấy biết ơn những thiết bị ấy đã giúp anh thư giãn thay em và con.

    Nhưng anh có biết, có những thứ mà ti vi, điện thoại không nói đến về con của chúng ta.

    Sáng nay đi học, con đã lấy chai nước hoa của anh để xịt vào cổ áo. Con đã xịt rất nhiều, rồi hít hà và mỉm cười rất hạnh phúc. Em có hỏi, sao con lại làm vậy? Con trả lời rằng, con muốn ngửi mùi của ba, suốt cả ngày dài. Lúc con cuộn tròn trong người anh, anh thì mải xem thời sự, nên chắc chưa ngửi thấy hương thơm quen thuộc ấy đâu nhỉ?

    Chiều đi chợ cùng em, con đã chọn quả su su để em nấu mon mà anh thích. Khi về đến nhà, con dứt khoát muốn gọt vỏ su su để luộc cho anh ăn. Và con bị đứt tay nhẹ, nhưng bặm môi chứ không hề khóc.

    Tự băng lại vết đau, con bắt em hứa phải nói với anh rằng con bị muỗi đốt chứ không đứt tay. Lúc cả nhà ăn cơm, con vui lắm vì anh ăn nhiều su su. Chỉ là, anh mải check mail trên điện thoại nên chắc không thấy vết băng dán của con.

    Tối qua khi anh đi làm về muộn, con đứng chờ mãi ở cửa ngóng, rồi lấy giấy ăn hí húi lau giày cho anh. Con vừa lau vừa giải thích rằng, con lau giày cho ba sạch, để ba không tốn tiền thuê người ta lau nữa.

    Con muốn tiết kiệm tiền chi tiêu cho ba, để ba không phải làm việc vất vả, về nhà muộn như thế này. Con vừa lau giày cho anh vừa hát veo von anh à! Nhưng hình như, sáng nay anh vừa ra khỏi nhà vừa nghe điện thoại, xỏ nhanh đôi dày nên không để ý nó có chút khác lạ ấy.

    Vợ anh hôm nay có tóc mới này! Con đã cùng em chọn kiểu tóc và màu suốt cả tuần vừa rồi. Khỏi phải nói con gái anh vui đến nhường nào. Con còn đóng vai anh để nhận xét cho mái tóc của em đấy! “Em yêu, em đẹp như một bông hoa hồng nhung!”, “Ồ, tóc mới của em trông giống người mẫu làm sao!”, “Sao em lại có tóc đẹp thế nhỉ, anh yêu vợ của anh quá đi mất?”.

    Tối nay trước khi đi ngủ, con vẫn còn hỏi em ba đã khen tóc mới chưa. Hình như anh xem phim trên ti vi nên mỏi mắt quá, giờ thì ngáy o o mất rồi. Sáng mai hãy khen em cho con vui, anh nhé!

    Con mình vẽ đẹp lắm anh à! Bức tranh con vẽ cả nhà mình đi biển được cô giáo khen nhiều. Con đã gấp bức tranh ấy để vào trong cặp của anh gần hai tuần nay rồi, không biết anh đã xem chưa?

    Trong bức tranh ấy, con và em đang nô đùa với biển cả, còn anh nằm trên ghế, tay cầm điện thoại, mắt nhìn vào laptop. Cả nhà cùng mỉm cười hạnh phúc. Con nói rằng điện thoại và máy tính khiến ba vui, thì con cũng vui, nhưng ước gì con có thể làm ba vui hơn chúng.

    Con đang lớn mỗi ngày và đang rất hạnh phúc. Chắc điều ấy điện thoại chưa kể cho anh nghe đâu anh nhỉ?

    - ST-

    (Xem tiếp)
  • Vợ chứ đâu phải ở đợ

    VỢ CHỨ ĐÂU PHẢI Ở ĐỢ

    Xưa nay, người ta luôn gán ghép cho phụ nữ hàng đống thiên chức: nào là mẹ, là bạn tình, là người bạn đời, rồi kể cả osin lo thu vén trong nhà ngoài cửa. Mỗi khi đàn ông cưới vợ đều cố gắng tìm kiếm người phụ nữ 10 phân vẹn 10 như thế.
    ... />Để rồi đàn ông mặc nhiên xem tất cả những gì vợ hy sinh đều là chuyện bình thường, nhà nào chả thế. Họ có thể xót mẹ mình cực khổ, nhưng tuyệt nhiên không xót xa khi vợ mình oằn mình vừa lo việc nhà, vừa chăm con, vừa kiếm tiền. Đời lắm bất công, nên phụ nữ hãy tự biết yêu thương bản thân mình hơn. Hãy nhớ, mình là vợ, mình cưới chồng để có người cùng chung vai đấu cật, cùng chia sẻ buồn vui, cùng chăm sóc con cái, chứ không phải cưới chồng để về hầu chồng, hầu con, sống tủi nhục như một osin không công hay một người tình nóng bỏng trên giường.

    Và đàn ông cũng nên nhớ những lời hứa mà anh đã hứa ngày đưa chúng tôi lên xe bông. Chúng tôi là vợ, một người bạn đời, không phải mẹ anh để bao dung mọi tội lỗi cho anh, không phải bồ anh để phục vụ nhu cầu tình dục của anh, càng không phải là osin để hầu hạ anh chăm con, chăm ba mẹ anh vô điều kiện.

    “Năm đầu tiên anh lột áo vợ ra, ngực vẫn tròn eo vẫn thon mông vẫn nở. Sau đứa con đầu tiên, anh lột áo vợ ra, thì ngực đã chảy xuống vài cm, eo biến mất thay vào đó là chút mỡ thừa, mông có thể to hơn nhưng rạn từ hông xuống tận bắp.

    Sau đứa con thứ hai, anh lại lột áo vợ ra, anh chán nản vì cô ấy nhìn thật giống mẹ, chỉ cần hơi cúi một cái ngực với bụng đã có thể chạm nhau, miệng kêu la vì mệt mỏi thay vì sung sướng.

    Tôi nghĩ rằng mỗi người đàn ông trước khi lấy vợ hãy vạch áo của mẹ mình lên. Nhìn vào mảng bụng năm tháng đó và suy nghĩ mình có nên kết hôn hay không? Mình có nên sống chung với một cặp đùi căng nứt dưa bở, một cái bụng nhăn nheo chằng chịt như địa đồ tàu. Có hay không? Nhưng cần thiết hơn hết là mỗi người đàn ông nên có một khoảng thời gian tĩnh lặng nhất định.

    Tôi không khuyên anh vào chùa bởi cuộc sống hôn nhân vô cùng phức tạp chứ không hề nhẹ nhõm, an nhàn như sư cô hay chú tiểu đâu.

    Thứ nhất, hãy bước vào bếp, bởi nó là vị trí đầu tiên cô dâu của anh sẽ thể hiện trách nhiệm của một người vợ. Anh có thể tính toán nổi mẹ mình đã dành bao nhiêu thời gian cuộc đời để quanh quẩn trong cái góc toàn cá thịt, rau củ, dầu mỡ ấy không?

    Tôi thấy rằng một người đàn ông thường nói chán cơm mẹ nấu sau 20 năm. Nhưng chỉ cần sau 3 đến 5 năm là anh đã có thể than thở với bạn bè rằng: “Tao đang chán cơm vợ nấu”. Chán là chán thế thôi chứ tôi chắc chắn anh nào lúc bước chân về nhà cũng mưu cầu vợ phải sắp sẵn cơm lành canh ngọt. Dù mình có bỏ bữa đi nhậu nhẹt bù khú với đám bạn ngoài đường thì nghĩa vụ nấu vẫn phải nấu, vừa phải thoải mái cho chồng những khoảng thời gian riêng vừa phải nhẫn nhục ăn cơm nuốt nước mắt một mình.

    Nhưng anh à! Vợ không phải là mẹ, không phải là người phụ nữ có thể ngồi canh mâm cơm mà chờ đợi anh đến hết cuộc đời. Vợ là người sẽ đi cùng, chạy cùng, vui buồn cùng, sướng khổ cùng, luôn song hành chứ không phải ở lại phía sau…

    Thứ hai, hãy bước ra phòng khách, ở đó người vợ sẽ thể hiện trách nhiệm của một người mẹ đã rứt ruột sinh con đẻ cái cho anh. Ở đó nhìn đâu cũng thấy đồ chơi con anh bày la liệt, thấy quần áo cái ướt cái khô, thấy sữa bỉm thuốc men thậm chí là những vũng nước tiểu hay bãi nôn trớ.

    Và tất nhiên vẫn theo trách nhiệm, vợ sẽ là người dọn dẹp mọi thứ, cho con ăn 3 đến 5 bữa mỗi ngày, rã tay bế ru con ngủ. Nhà cửa ngăn lắp sạch sẽ từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài.

    Vừa nấu cơm vừa canh con, vừa sắp đồ vừa canh con, vừa cho đứa bé bú vừa dạy đứa lớn học, vừa đi chợ vừa giặt quần áo, vừa chu toàn bên nội vừa nhớ về bên ngoại, vừa dĩ hòa trong nhà vừa vi quý xung quanh….v..v và v..v.. Chỉ có điều vợ cũng chỉ có hai tay như bao người khác, có 24 giờ như bao người khác, và cần ăn ngủ sinh hoạt như bao con người khác.

    Vợ là vợ, vợ không phải ô-sin để anh có quyền trách móc “Tại sao cô vẫn để nhà cửa thế này thế kia khi mỗi tháng tôi đã đưa cho cô 3 triệu 5 triệu hay 10 triệu”. Tiền chỉ để trả cho ô-sin thôi, còn với vợ, hãy trả cho cô ấy thật sòng phẳng, sự thông cảm, sự chia sẻ, sự thương xót và trả thật đầy đủ trách nhiệm của một người chồng.

    Thứ ba, đã quá muộn rồi hãy gặp lại vợ mình trong phòng ngủ và để cô ấy thực hiện trách nhiệm của một người vợ đến giây phút cuối cùng.

    Trên giường anh mong muốn vợ biết làm tình giỏi như người yêu cũ hay tầm thường hơn là như mấy cô cave. Chỉ có điều vợ anh lại là một cô gái chỉ biết ăn học, yêu anh là người đầu tiên và chưa bao giờ dám xem phim sex. Anh bằng lòng vui vẻ với những vế phía trước và thì thầm vào tai thằng bạn cái vế phía sau “Mày ơi tao thèm ăn phở”.

    Năm đầu tiên anh lột áo vợ ra, ngực vẫn tròn eo vẫn thon mông vẫn nở. Sau đứa con đầu tiên, anh lột áo vợ ra, thì ngực đã chảy xuống vài cm, eo biến mất thay vào đó là chút mỡ thừa, mông có thể to hơn nhưng rạn từ hông xuống tận bắp. Sau đứa con thứ hai, anh lại lột áo vợ ra, anh chán nản vì cô ấy nhìn thật giống mẹ, chỉ cần hơi cúi một cái ngực với bụng đã có thể chạm nhau, miệng kêu la vì mệt mỏi thay vì sung sướng. Đồ ngủ lôi thôi, đồ lót lại chẳng có gì mới mẻ. Thế là anh mất hứng, anh lại mưu cầu về một người vợ gợi cảm, nóng bóng hơn.

    Và anh đi tìm bồ nhí. Bồ nhí chưa đẻ nên bụng phẳng lì, ngực săn chắc.

    Bồ nhí diện váy ngắn khoe đùi thon không rạn, người thơm phức không mùi mồ hôi bếp núc.

    Bồ nhí mới mẻ đầu tóc quần áo mỗi ngày, vì con không nắm giật, vì không có mối lo cơm cháo gạo tiền. Chi tiêu thoải mãi, thời gian vô hạn trong vòm trời rực rỡ thanh xuân.

    Thật tuyệt vời… nhưng sao anh vẫn cần phải lấy vợ?

    Bởi vì bồ nhí là bồ nhí, bồ nhí không phải là mẹ hay ô-sin.

    Bồ nhí không phục vụ anh miễn phí một cách câm lặng tận tụy cho đến hết cuộc đời (nếu như chẳng may anh thất thế hay ốm đau nằm đó).

    Chẳng phải mỗi người đàn ông đều đã từng thấy vợ mình qua hình ảnh của mẹ mình hay sao?

    Chỉ là một đứa trẻ sẽ có quyền vô tư hưởng thụ còn một người đàn ông trưởng thành sẽ phải gánh vác trọng trách là trụ cột cho gia đình.

    Đừng chỉ vội vàng cười hạnh phúc trước ngày kết hôn, mỗi người đàn ông hãy để lòng mình lắng xuống.

    Nhìn lại suốt 20 năm, 30 năm mẹ mình đảm nhận vị trí của một người vợ.

    Nếu anh thấy cay sống mũi vì những tháng ngày vất vả mà mẹ đã thầm lặng chấp nhận, vì những điều tốt đẹp mẹ đã từ bỏ để dành cho anh.

    Nếu anh thấy những vết rạn mỗi lúc một to lên và mẹ cắn chặt môi vì đau đớn.

    Nhưng rồi mỉm cười hạnh phúc vì anh đã đặt nên đó một nụ hôn truyền đạt yêu thương.

    Anh biết những vết rạn là dấu tích thiêng liêng trong cuộc đời của mỗi người phụ nữ.

    Tuổi trẻ họ không thích nó nhưng nếu được trở thành một người mẹ, họ sẵn sàng chấp nhận.

    Chấp nhận một cơ thể thô kệch, không hoàn hảo để có được những đứa con hoàn hảo.”

    - Tuệ Nhi -

    (Xem tiếp)
  • NHỮNG MẨU CHUYỆN ẤM ÁP MÙA GIÁNG SINH

    Câu chuyện 1:

    Hôm nay tôi và ông nội lái xe về nhà. Bỗng dưng ông quay xe quặt lại, trước sự ngỡ ngàng của tôi.

    “Tao quên mất phải mua hoa về cho bà mày. Để xuống cửa hàng hoa dưới kia, một tý thô...;i không lâu đâu.”

    “Hôm nay là dịp gì đặc biệt mà ông phải gấp gáp thế?”, tôi hỏi ông.

    “Chẳng có gì đặc biệt cả. Ngày nào chả là ngày đặc biệt. Bà mày thích hoa thôi, lần nào mua hoa về bà mày cũng cười cả

    Câu chuyện 2:

    7 giờ sáng, tôi có mặt ở cửa hàng hoa nơi tôi làm việc, bắt đầu một ngày làm việc mới. Khi vừa mở cửa, đã có vị khách đầu tiên bước vào. Anh ta là một quân nhân, trong bộ quân phục và dáng đứng rất nghiêm trang. Anh nói rằng mình chuẩn bị phải ra sân bay, tới Afghanistan trong 1 năm.

    “Cứ mỗi trưa thứ 6 tôi lại mua về cho vợ một giỏ hoa, đây tựa như truyền thống của nhà tôi vậy, và tôi không muốn cô ấy buồn khi tôi phải xa nhà trong thời gian dài đến như vậy”, anh ta nói.

    Rồi anh đặt hàng chúng tôi 52 giỏ hoa, tất cả sẽ được vận chuyển đến địa chỉ văn phòng nơi vợ anh đang làm việc, và được đặt lịch là mỗi trưa thứ 6 mỗi tuần. 50% giảm giá cho người đàn ông ngọt ngào nhất thế giới này!

    Câu chuyện 3

    Trong phòng ngủ của ông tôi luôn giữ một tấm ảnh hai ông bà đang tươi cười trong một bữa tiệc nào đó độ khoảng những năm 1960. Bà tôi mất năm 1999, lúc tôi mới được 7 tuổi. Tối nay tôi sang nhà ông ăn tối, và ông bắt gặp tôi đang nhìn chằm chằm vào bức ảnh ấy.

    Ông tiến lại, ôm tôi vào lòng và nói: “Con hãy nhớ, chỉ vì thứ gì đó không tồn tại vĩnh viễn cùng với con không có nghĩa là nó không xứng đáng với thời gian mà con bỏ ra”.

    Câu chuyện 4

    Mẹ tôi mới mất. Bà đã dũng cảm chiến đấu với căn bệnh ung thư trong một khoảng thời gian dài. Chứng kiến một chiến binh mạnh mẽ đến vậy, đầy quyết tâm và sự lạc quan, cuối cùng vẫn thua trước căn bệnh quái ác ấy dường như bóp nghẹt trái tim tôi.

    Bạn thân nhất của tôi, sống ở Sài Gòn, cách Hà Nội tận hơn 1.600 km đã gọi điện an ủi tôi. Qua vài lời hỏi thăm, tôi dần bớt buồn hơn, và những câu chuyện phiếm bắt đầu.

    “Này, giờ mà tao bấm chuông cửa nhà mày thì mày sẽ thế nào?”

    “Chắc tao sẽ quên mất buồn mà cười ngoác miệng quá”

    Ngay sau đó, chuông cửa nhà tôi reo lên.

    Câu chuyện 5:

    Hôm nay lớp dạy ngôn ngữ ký hiệu của tôi đón một học viên mới – một người phụ nữ phải cắt bỏ dây thanh quản vì căn bệnh ung thư. Nhưng cô không phải là học viên duy nhất tới đăng ký. Còn gần 10 học viên nữa, nhưng họ đều lành lặn và có thể giao tiếp bằng miệng bình thường.

    Đó là chồng của nữ học viên, 4 đứa con, cha mẹ hai bên và mấy người bạn thân thiết của cô học viên ấy. Họ đều đến ghi danh lớp ngôn ngữ ký hiệu để có thể giao tiếp với người phụ nữ kia sau khi cô mất đi giọng nói của mình.

    Câu chuyện 6

    Thằng bé con tôi bị tai nạn khi chơi trượt ván, nó bị rách một vết to đùng trên đầu. Bác sĩ phải khâu rồi quấn băng xung quanh đầu thằng bé. Nó phải mang đống băng này trên đầu cả tuần liền cho đến khi vết thương lành lại.

    Thằng bé cảm thấy rất khó chịu, nó sợ bạn bè sẽ trêu nó là đồ xác ướp. Đến khi về nhà, nó cứ lầm lì chẳng nói gì cả.

    Thế rồi chỉ hai phút sau, thằng em trai của nó bước vào phòng, trên đầu quấn đống băng y hệt như thằng anh.

    “Em sẽ không để anh phải buồn một mình đâu!”

    Câu chuyện 7

    Sau khi nghe tin mẹ bị ốm, tôi vội chạy về nhà, tranh thủ ghé qua siêu thị gần đó mua cho mẹ ít thuốc cảm và một hộp súp. Bất ngờ thay, tôi bắt gặp bố mình đã đang đứng xếp hàng chờ thanh toán rồi.

    Trong giỏ hàng của ông có 5 hộp súp, 1 vỉ thuốc cảm, 2 hộp khăn giấy 2 mặt, mấy bịch băng vệ sinh và cả 4 đĩa DVD phim tình cảm. Trên tay ông còn cầm một bó hoa nữa.

    Người ta nói đúng, hình mẫu đàn ông trong mơ của mọi cô gái luôn là bố mình.

    Câu chuyện 8

    Tối nay, trong một quán bar ở San Francisco tôi nhìn thấy cặp đôi một nam một nữ đang ngồi uống rượu với nhau, khá hạnh phúc. Cô gái là một người lùn, còn chàng trai cao cỡ 1m8 1m9 gì đó.

    Một lúc sau, hai người họ xuống nhảy với nhau. Chàng trai đã quỳ hẳn xuống sàn, chỉ để có thể dìu cô gái một điệu van ngọt ngào. Rồi họ nhảy với nhau suốt đêm.

    Câu chuyện 9:

    Tôi làm việc tại một quán cà phê. Hôm nay có hai người đàn ông đồng tính bước vào, họ nắm tay nhau rất chặt. Và đúng như bạn dự đoán, người ta ngay lập tức ngoái đầu lại nhìn, bằng con mắt tò mò phán xét.

    Một bé gái con con ngồi bên cạnh bàn tôi cất giọng hỏi mẹ nó: “Tại sao hai chú đàn ông lại nắm tay nhau hả mẹ?”

    Bà mẹ chậm rãi trả lời: “Vì hai chú ấy yêu nhau thôi con.”

    Câu chuyện 10

    Bà tôi 88 tuổi, cùng với con mèo già 17 tuổi của bà đều bị mù. Nhà bà có nuôi thêm một chú chó nữa, nó kiêm luôn nhiệm vụ dẫn đường cho bà. Hàng ngày nó dẫn bà đi xung quanh căn nhà, điều này rất bình thường. Nhưng sau đó, nó quay sang dẫn cả con mèo già đi xung quanh nhà nữa.

    Khi con mèo kêu meo meo, cậu chó sẽ đến bên mèo, dụi đầu vào nó và con mèo sẽ đi theo chỉ dẫn của cậu chó kia, tới chỗ để thức ăn, tới hộp cát đi vệ sinh, tới phía bên kia nhà nơi có cái cửa nhỏ dẫn ra sân phơi nắng, và mọi nơi khác.

    Chó với mèo, ai bảo khác loài là cắn nhau đâu.

    - Lương Hồng Phúc -

    (Xem tiếp)
  • Vui buồn hạnh phúc đều vì tâm

    VUI BUỒN HẠNH PHÚC ĐỀU VÌ TÂM

    Hãy cùng ghi nhớ, đối chiếu và hành xử theo lời dạy của những bậc tiền bối đã đi trước nhé!

    Nếu như trong cuộc sống:

    Người nào lấy tiền làm trung tâm thì người đó sẽ sống rất khổ.

    Người nào lấy tình yêu l&ag...rave;m trung tâm thì người đó sẽ sống rất đau thương.

    Người nào lấy ganh đua, so sánh làm trung tâm thì người đó sẽ sống rất buồn khổ.

    Người nào lấy tha thứ làm trung tâm thì người đó sẽ sống rất hạnh phúc.

    Người nào lấy biết đủ làm trung tâm thì người đó sẽ sống rất khoái hoạt vui vẻ.

    Người nào lấy biết ơn làm trung tâm thì người đó sẽ sống vô cùng lương thiện.

    Khi đối mặt với các vấn đề cuộc sống:

    1. Làm người: Đối với người trên mà cung kính, đối với người bên dưới không cao ngạo, ấy là lễ.

    2. Làm việc: Đối với việc lớn mà không hồ đồ, việc nhỏ mà không so đo thì là trí tuệ.

    3. Đối với lợi: Nếu như có thể cầm được 6 phần nhưng chỉ lấy 4 phần thì ấy là nghĩa.

    4. Đối với luật: Giữ mình như hoa sen hương thơm thanh khiết thì ấy là liêm.

    5. Đối với người: Trước sau như một, chân thành đối đãi thì ấy là tín.

    6. Tu tâm: Kính trời (thiên thượng) yêu người thì ấy là nhân (nhân từ, nhân ái).

    7. Lúc không có tiền: Nếu đem siêng năng cần mẫn cho đi thì tiền ắt sẽ đến. Đây được gọi là “ông trời ban thưởng cho người cần cù.”

    8. Lúc có tiền: Nếu có thể đem tiền cho đi thì người sẽ đến. Đây được gọi là “tài tán nhân tụ.”

    9. Lúc có người ở bên: mà đem tình yêu thương cho đi thì sự nghiệp sẽ đến. Đây được gọi là “bác ái lĩnh chúng.”

    10. Khi sự nghiệp thành công: Nếu đem trí tuệ cho đi thì vui mừng sẽ đến. Đây được gọi là “đức hành thiên hạ.”

    Không cho đi thì không nhận được, không mất thì không được. Bởi vì trái đất là hình tròn cho nên đối xử với người khác như thế nào thì người khác cũng sẽ đối xử với mình như vậy!

    - ST-

    (Xem tiếp)

Bật nhạc nền tiếng mưa

Video nổi bật

Fanpage