Đang xử lý

Những bài viết hay từ Bốn mùa yêu thương

  • Bố là tuyệt nhất

    BỐ LÀ TUYỆT NHẤT

    Chúng ta thật may mắn vì có một người bạn như bố ở bên, bất kể nơi đâu, bất kể thế nào, bất kể mọi chuyện ra sao.

    Người ấy cùng bạn xem TV, đạp xe đạp, ăn, đi chơi, đi ngủ... Bạn thuộc lòng cả những trò đùa, những truyện cười của người ấy, vậy nhưng chúng vẫn khiến bạn cười n...gặt nghẽo được. Người luôn lắng nghe những câu chuyện bạn kể. Ở nhà với người ấy, bạn chẳng cần để tâm đến hình tượng, bạn có thể nằm kềnh bên người ấy trong bộ quần áo ngủ màu hồng trẻ con, thao thao bất tuyệt với người ấy mọi thứ trên đời. Thật là một người bạn tuyệt vời đúng không? Chắc chắn rồi. Trừ việc người ấy hơn bạn kha khá tuổi, và bạn gọi người ấy là... Bố.

    Bố đúng là người bạn tốt nhất trên đời này của chúng ta! Vì sao ư?

    1. Bố là một trong những người chúng ta quen lâu nhất

    Vì bố đã, đang và sẽ luôn ở bên bạn, từ khi bạn vừa sinh ra. Nếu tình bạn được đo bằng thời gian mà hai con người ở bên cạnh nhau, vậy thì bố đúng là người bạn mà chúng ta ở bên cả cuộc đời. Mặc dù bố có ti tỉ việc để làm, nhưng khi bạn thực sự cần bố, bố chẳng bao giờ bận cả. Quãng thời gian mà bố và bạn ở bên nhau quá đủ để trở thành một trong những lí do bạn coi bố là người bạn tốt nhất của mình.

    2. Bố biết nhiều tri thức và có nhiều trải nghiệm hơn bất kì người bạn nào khác của bạn có

    Bố là người cho bạn những lời khuyên đáng tin cậy nhất. Có thể là bạn còn có những người bạn và người thân khác, nhưng khi bạn cần những lời khuyên quan trọng nhất, bạn thường tìm đến bố. Bố có thể cho bạn lời khuyên về nghề nghiệp bạn nên chọn, về thứ bạn nên đầu tư với số tiền đầu tiên bạn kiếm được, và thậm chí là trang phục bạn nên mặc khi đi hẹn hò. Bạn coi trọng ý kiến của bố hơn ai hết, và bố thì luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bất cứ khi nào bạn cần, vì bố yêu bạn và muốn dành cho bạn những gì tốt đẹp nhất.

    3. Bố là người bạn chia sẻ những khám phá nhỏ bé đầu tiên về thế giới này

    Bố và bạn đã có biết bao kỉ niệm khó quên cùng nhau. Bạn vẫn còn nhớ những nơi bí mật mà bố với bạn từng chơi đùa khi bạn còn bé. Bố đã dạy bạn rất nhiều thứ về cuộc sống, đơn giản như cách đóng đinh lên chiếc ghế bị gãy chân, cách trèo cây, hay cách làm lơ những gì người khác nói về bạn.

    4. Bố bò bằng cả tay lẫn chân, đóng giả làm một con thú để dỗ dành bạn

    Mỗi khi bạn buồn, bố luôn sẵn sàng làm những trò ngớ ngẩn nhất chỉ để khiến bạn vui hơn. Bạn có nhớ ngày bé, bố từng giả vờ làm ma, làm mặt xấu... để chọc bạn cười không? Vì nụ cười của bạn có thể sưởi ấm trái tim bố, vậy nên bố chẳng thể ngăn chính mình, chỉ vì muốn nhìn khuôn mặt bạn tràn ngập hạnh phúc.

    5. Bố cõng bạn trên vai khi đôi chân bạn bị đau

    Còn có ai khác trên thế giới này sẵn sàng làm như thế vì bạn cơ chứ?

    6. Bố luôn về phe bạn

    Bố luôn đứng về phía bạn, tức là đối đầu với mẹ, mỗi lần bạn mắc lỗi. Bố có thể làm bất cứ điều gì để làm bạn vui, và dường như bố chưa bao giờ nói "Không" với bạn.

    7. Bố là người đầu tiên bạn uống rượu/bia cùng

    Bố biết bạn rồi sẽ lớn, và bạn sẽ hứng thú với những thứ mới mẻ, dù những thứ ấy chẳng hề tốt cho bạn. Vậy là bố bao dung, bố thà "vẽ đường cho hươu chạy" còn hơn "để hươu lạc đường sai lối", bố dạy cho bạn những thứ đầu tiên ấy, và để chăm sóc bạn nữa, nếu cần thiết.

    9. Bố sẵn sàng không ngủ chỉ để đón bạn sau mỗi bữa tiệc, liên hoan về khuya

    Bố biết bạn còn bé, và lứa tuổi của bạn có thể làm những việc hết sức điên rồ. Bố có thể thức cả đêm, không giục giã bạn, chỉ im lặng chờ tin nhắn, cuộc gọi từ bạn, rồi tới đón bạn về nhà, để chắc chắn rằng bạn được an toàn.

    10. Bố chứng kiến những rung động đầu đời của bạn

    Khi bạn xin bố chút băng dính lớn để bạn có thể dán tờ poster to đùng của thần tượng bạn trong phòng ngủ, bố sẽ giúp bạn mà chẳng hề hỏi han điều gì.

    11. Bố luôn ở bên bạn khi lần đầu tiên bạn biết đau lòng

    Bố sẽ không nói gì khi thấy bạn nhốt mình cả ngày trong phòng, khóc lóc vì bị crush từ chối. Chỉ là trong lòng bố vô cùng muốn tìm và cho tên nhóc nào đó một trận vì đã dám làm con gái bố buồn.

    12. Bố là người bắt máy nhanh nhất mỗi lần bạn gọi

    Bạn biết bố sẽ nghe điện thoại của bạn, bất kể khi ấy bố đang làm gì, hay lúc đó là mấy giờ. Bạn thích được nói chuyện với bố qua điện thoại và kể bố nghe ngày hôm nay của bạn thế nào. Bạn gọi cho bố mỗi lần bạn thấy cô đơn, mỗi lần bạn bị tổn thương, mỗi lần bạn do dự khi đứng trước một quyết định nào đó và cả những lần bạn cần chỉ dẫn cách để treo bức tranh lên tường hay cái vòi nước bỗng dưng bị tắc...

    13. Bố khiến tiêu chuẩn tìm Mr.Right của bạn trở nên cao hơn vì rất khó để tìm được ai tuyệt vời như bố

    Có một người bố giỏi giang, tuyệt vời, vừa là may mắn vừa là chướng ngại. Nếu bạn được lớn lên bên bố, rất có thể bố sẽ trở thành hình mẫu lí tưởng của bạn. Và bạn sẽ phải tập làm quen với việc không phải ai cũng giỏi như bố, và quan tâm bạn nhiều như bố.

    14. Bố chẳng bao giờ thay đổi

    Bố như viên đá vậy. Bố và bạn có thể rất lâu rồi không được gặp nhau, nhưng khi bạn được gặp bố, bạn nhận ra, bố mãi là bố, dù có thể màu tóc, làn da đã nhuốm màu tháng năm.

    15. Bố là người duy nhất bạn không thể tưởng tượng nổi bạn sẽ phải sống ra sao nếu mất đi bố

    Thời thế luôn thay đổi, cuộc đời chúng ta cũng vậy, hết người này đến rồi đi. Khi chúng ta còn bận trưởng thành, chúng ta thường dễ dàng quên mất việc bố mẹ chúng ta cũng đang già đi. Chúng ta may mắn vì có họ ở bên, nhưng bạn biết mà, họ không thể ở bên chúng ta mãi mãi, vậy nên đừng bao giờ coi tình yêu của họ là thứ quá hiển nhiên, để rồi xem nhẹ nó. Hãy nói lời yêu thương trước khi quá muộn nhé!

    - ST-

    (Xem tiếp)
  • Em phiền lắm

    EM PHIỀN LẮM

    Sau khoảng thời gian yêu nhau 3 năm cả Khánh và Oanh đã tính đến chuyện kết hôn. Gia đình hai bên cũng đã hiểu rõ và biết về nhau, chỉ còn chờ tìm được ngày đẹp nữa thì mọi chuyển xong xuôi. Vậy nhưng hạnh phúc chưa kịp đến thì bi kịch đã ập đế...n cướp đi cơ hội đó của cả hai. Một tài xế xe tải say rượu đã đâm vào Khánh khi anh đang trên đường về nhà khiến Khánh rơi vào trạng thái hôn mê.

    Nhận được tin người yêu tai nạn Oanh như không dám tin vào sự thật này. Mọi thứ vẫn đầu đang ổn chỉ mới cách đấy mấy phút hai người còn nói chuyện với nhau vậy mà bây giờ tin sét đánh này lại đến tai cô. Cô càng suy sụp hơn khi tại bệnh viện các bác sỹ cũng cho rằng rất khó để Khánh tỉnh lại. Mọi người ai nấy đều suy sụp không còn hi vọng gì nhiều, vậy nhưng Oanh một mực kiên quyết không chịu từ bỏ, cô ở sát cạnh bên cạnh người yêu và chờ phép màu xảy đến.

    Sau nhiều tháng ròng rã, tình trạng của Khánh có sự cải thiện và anh bắt đầu tỉnh dậy trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Không ai dám tin là Khánh đã có thể từ cõi chết trở về, vậy nhưng dù đã tỉnh lại nhưng vì do vị tai nạn đó khiến cho Khánh không thể đi lại được mà chỉ có thể nằm tại chỗ. Những lúc này nếu không có Oanh thì có lẽ Khánh chẳng có thể gắng gượng nổi. Nhiều lúc thương Oanh, anh muốn tìm đến cái chết để giải thoát cho mình và cả người yêu nhưng cứ mỗi ần như vây lời Oanh nói lại khiến anh như được tiếp thêm sức mạnh.

    - Em chỉ cần anh sống, miễn anh sống thì chúng ta sẽ vượt qua được tất cả.

    Thời gian cứ trôi qua, mấy năm qua Oanh vừa là đôi chân vừa là đôi tay cho Khánh giúp anh làm tất cả mọi việc. Trong thời gian anh bị tai nạn cũng chính nhờ có cô ở bên cạnh chăm sóc bố mẹ giúp anh. Oanh tất bật là vậy, sáng đi làm tối lại vào viện để trực Khánh dù nhiều lúc cô thấy mệt mỏi nhưng chưa bao giờ cô than vãn và cho phép mình tự bỏ.

    Sau một thời gian dài điều trị với sụ nỗ lực, động viên từ Oanh và gia đình và sự nổ lực của bản thân nên Khánh phục hồi khá nhanh. Tuy chưa thể đi lại ngay được, nhưng anh đã có thể ngồi xe lăn. Với cả Khánh và Oanh thì đó là một điều hạnh phúc thực sự. Từ ngay sau khi Khánh đã ổn về sức khỏe thì cô lại phải quay lại với công việc để mưu sinh. Vậy nên mọi sự chăm sóc cho Khánh vào ban ngày đều phải nhờ cả vào cô y tá. Vậy nhưng cũng chính từ đây mọi chuyện đã đẩy theo một hướng khác.

    Yến là một cô y tá mới vào làm việc tại bệnh viện, ngẫu nhiên thế nào cô lại được giao nhiệm vụ trực ca phòng của Khánh. Ngày mới gặp Yến Khánh thật sự choáng ngợp trước vẻ đẹp của cô, nếu như Oanh nhẹ nhàng kiểu phụ nữ truyền thống thì Yến lại nóng bỏng và quyết rũ của một quý cô hiện đại. Nên dù đã có người yêu lâu năm nhưng Khánh vẫn có chút xao xuyên. Đã thế Yến lại sau một khoảng thời gian chăm sóc cho anh thì cô lại bắt đầu nảy sinh tình cảm.

    Khánh vốn biết việc mình lén lút qua lại với cô y tá là khống đúng với Oanh. Vậy nhưng anh không thể nào cưỡng lại sự mời gọi của Yến. So với Oanh thì Yến có điều kiện tốt hơn rất nhiều, gia đình cô giàu có tiếng chính điều đó một phần khiến Khánh bị chớp nhoáng. Nhiều lần dặn lòng mình không được phép phản bội lại Oanh, nên lắm khi thấy Yên có ý định gì với mình là anh lại nói.

    - Anh có người yêu rồi, bọn anh yêu nhau được lâu rồi. Anh được như ngày hôm nay cũng là nhờ có cô ấy nên..

    - Anh yêu cô ấy là việc của anh. Còn em yêu anh đó là việc của em. Đâu phải cứ ai yêu lâu cũng đều đến được với nhau đâu – Yến bình thản đáp lại.

    Nói là mình không thay lòng đổi dạ, nhưng từ khi Yến chăm sóc cho anh thì Khánh đã có chút gì đó xa cách với Oanh. Oanh ngày ngày đi làm nên cô chẳng hề biết rằng trong lòng người bạn trai của mình đã bị người khác hớp mất hồn. Mấy lần dù đêm muộn rồi Oanh vẫn cố gắng vào với Khánh, nhưng thay vì việc Khánh nhẹ nhàng với cô như trước đây thì anh lại cứ nổi nóng với cô suốt ngày. Có lần Oanh chỉ vô tình pha cốc sữa hơi ngọt tý thì Khánh ném cả cốc mà quát.

    - Em phiền thật đấy. Em không làm gì được cho ra hồn ạ?

    - Anh làm sao vậy, xưa nay anh đâu có tỏ thái độ này với em đâu. Em đi làm cả ngày vất vả vẫn vào với anh vậy mà..

    - Thôi đi. Bây giờ cô lại định kể lể tôi là thằng ăn hại bám víu làm phiền cô đúng không. Nếu vậy thì chia tay đi, tôi chán tất cả lắm rồi.

    - Anh..a..nh nói cái gì vậy chứ?

    Oanh cứng họng chẳng thể nói được câu gì. Cô không thể ngờ Khánh có thể buông ra được câu ấy. Cô chỉ biết bỏ chạy vì quá đau đớn, bây giờ đối với Khánh việc cô khóc, cô tổn thương anh cũng chẳng còn quan tâm nữa. Buồn là vậy nhưng vì còn quá yêu Khánh nên Oanh vẫn tự nghĩ có thể anh giận do cô chỉ mải miết làm việc mà ít vào thăm anh như trước.

    Cứ vậy cô cảm thấy mình bị tổn thương, nếu như trước đây thì chỉ cần cô giận một tý là Khánh ngay lập tức làm hòa với cô bằng mọi cách. Vậy mà đến bây giờ dù đã gần 2 tuần Oanh im lặng thì Khánh cũng không có nói câu gì. Lúc này cô nghĩ sức khỏe của Khánh là quan trọng, anh đã hồi phục rất tốt trong mấy năm qua. Bây giờ hạnh phúc của hai người mới là quan trọng chứ không phải giẫn dỗi kiểu trẻ con. Vậy nên sáng sớm hôm đó cô quyết định dậy sớm nấu món cháo sườn mà anh thích để làm hòa. Vừa đi cô vừa định bụng thế nào Khánh cũng thích và vui lắm vì cô chịu làm hòa trước với anh.

    Vậy mà khi chưa kịp đẩy cửa bên ngoài Oanh đã như chết đứng khi chứng kiến cái cảnh diễn ra trước mặt mình. Khánh và cô y tá đang thân mật âu yếm nhau như thế đã quá nỗi thân quen.

    - Anh đã nói với cô ta về mối quan hệ giữa bọn mình chưa? – Yến nũng nĩu hỏi Khánh.

    - Anh đã tỏ thái độ rất rõ với cô ta rồi. Em yên tâm ngày anh ra viện sẽ là lúc anh cưới em làm vợ.

    Vừa dứt lời thì cả Khánh và cô y tá đều giật nảy cả mình khi nghe tiếng động ở ngay cạnh cửa. Ở đó Oanh đã tái mặt, cô run lẩy bẩy đánh rơi luôn cả âu cháo cô kỳ công nấu cho Khánh. Oanh không dám nghĩ mình lại bị phản bội, chưa bao giờ cô nghĩ đã trải qua vô vàn khó khăn cô vẫn ở bên cạnh Khánh vậy mà đến lúc cô vực được anh dậy thì cũng là lúc anh đâm vào tim cô dát dao chí mạng.

    - Anh đang nói cái gì vậy? Sao anh lại đòi đi cưới cô y tá đó được chứ?

    - Nếu em đã biết việc này thì anh cũng không giấu nữa. Anh yêu Yến, trong thời gian anh nằm đây em làm gì cho anh, anh đều biết. Những Yến cũng đã ở bên chăm sóc cho anh…anh rất yêu cô ấy. Vậy nên mình chia tay đi.

    - Sao anh lại có thể đối xử với tôi như thế đươc cơ chứ. 6 năm qua tôi đã chờ đợi, ở bên cạnh anh vậy mà chỉ vì cô ta mà anh nỡ làm thế với tôi sao?

    - Nhưng cô ấy mới chính là người anh yêu thật sự. Bọn anh cũng đã lên kế hoạch cưới xin rồi…Vậy nên em hãy chấp nhận sự thật này đi…

    - Vậy còn 6 năm với anh không có ý nghĩa gì sao?.

    - Anh sẽ đền bù xứng đáng với những gì mà em đã bỏ ra. Anh cũng chỉ có thể cho em được như thế thôi..

    Oanh không thể tin nổi người mà mình đã hi sinh cả tuổi thanh xuân bao năm qua lại có thể nói ra được những lời như thế. Anh tàn nhẫn đến lạnh lùng, 6 năm qua cô bên anh vì yêu, vì thương vậy nhưng anh lại cho đó là sự thương hại, coi thường của Oanh. Bỏ chạy nhưng Oanh vẫn muốn Khánh có thể đuổi theo mình mà giữ cô lại vậy nhưng cách mà anh giữ cô lại thật sự quá đáng sợ. Yến yêu cầu Khánh phải giải quyết cho dứt điểm mọi chuyện trước khi đám cưới diễn ra. Vậy rồi một lần nữa Khánh lại xát lên nỗi đau đang mưng mủ máu trong cô khi vứt xấp phong bì tiền không mảy may thấy có lỗi.

    - Đây là số tiền khá lớn đủ để cho em sống thoải mái một thời gian dài. Cứ cầm lấy và coi như đây là tiền công lao suốt 6 năm qua em ở cạnh anh. Như thế này cũng là hời với em rồi, có đi làm cả đời em cũng chẳng kiếm ra nổi đừng này đâu.

    - Bây giờ anh dùng cả tiền để trả lấy tuổi thanh xuân của tôi sao. Anh thật hèn hạ.

    - Bây giờ ngoài tiền ra thì anh chẳng có thứ gì có thể cho em. Vậy nên hãy cầm và đi đi đừng làm phiền đến anh và cô ấy.

    Không thể nghe thêm bất cứ điều gì hơn nữa, cũng chẳng thể đứng vững tại chính căn phòng đó. Oanh giơ tay dành hẳn cho con người đó hai cái tát giáng trời rồi lau nước mắt bước đi. .Khi mà anh gần như đánh mất tất cả, mọi thứ đều suy sụp không chút hi vọng thì cô đã ở bên vực lại tất cả.Bao lần cô đã tưởng tượng ngày mà anh bình phục hoàn toàn mọi người đều sẽ chúc phúc cho anh và cô. Để rồi sau 6 năm cô kiên nhẫn ở cạnh chăm sóc thì thay vì nhận lại được cái ôm ấp áp nhất từ anh ngày ra viện, niềm hạnh phúc xứng đáng nhất cho cô thì thứ cô nhận lại chỉ là sự phản bội, nỗi đau tột cùng khi 6 năm tuổi thanh xuân của cô trôi qua đánh đổi bằng thiệp cưới của người cô yêu với người phụ nữ khác.

    - ST-

    (Xem tiếp)
  • Yêu sao để hạnh phúc

    YÊU SAO ĐỂ HẠNH PHÚC.

    1. Nghe đàn ông nói, phải nghe cho hết, đừng nghe nửa vời. Nếu họ nói "anh yêu em" đừng vội tin mà phải đợi thời gian sẽ nối tiếp câu sau chính là "nhưng anh cũng yêu cô ấy". Nếu đàn ông nói "Anh mệt" đừng vội lao vào quan... tâm mà phải hiểu ngụ ý ở phía sau "Vì anh dồn hết tâm tư vào một người khác rồi".

    Nếu đàn ông nói "Đừng đợi anh" đừng tưởng bở rằng họ đang lo lắng cho bạn mà phải hiểu vế sau chính là "Vì anh sẽ không trở về".

    2. Chọn một người đàn ông để bắt đầu một mối quan hệ, không cần quan trọng anh ta là ai, ở đâu và làm gì, quan trọng chính là ở bên cạnh có được cảm giác bình yên, thế là đủ.

    3.Nếu yêu một người ham chơi, tuyệt đối đừng đêm ngày chờ đợi, đừng cho rằng bản thân chờ đợi chính là một sự hi sinh khiến họ cảm động. Nếu bạn chờ đợi quá lâu, sẽ sinh ra cảm giác quen thuôc và nhàm chán, như mọi việc vốn dĩ là thế, và họ không trân trọng. Thời gian chờ họ tan cuộc vui thì thay vào đấy là lên giường đắp chăn ngủ ngon, vì đàn ông chính là thế, bạn càng để tâm, họ càng hời hợt, nếu bạn vô tâm, họ sẽ để tâm.

    4. Các cô gái luôn hỏi là "Nếu người đàn ông phản bội thì có nên tha thứ hay không". Hãy nghĩ đơn giản là, có ăn chung được một bát cơm với cả người lạ hay không, có dám dùng chung chồng, mặc chung quần hay không.

    5. Hãy yêu một cách thông minh,và đừng sợ mỗi lần thất bại. Tôi từng nói rồi, trên con đường bước tới hạnh phúc, bạn sẽ vấp phải dăm ba thằng khốn nạn, nhưng đừng vì thế là từ bỏ niềm vui.

    6. Khi gặp người yêu cũ của người yêu, tuyệt đối không được tỏ ra bối rối hay ghét bỏ, tuyệt đối phải luôn cười, nụ cười là thứ vũ khí tốt nhất cho tình huống ấy. Bạn rực rỡ bao nhiêu, bạn càng nâng cao giá trị bản thân bấy nhiêu. Bối rối vì bạn sợ hãi, còn ghét bỏ chỉ bày tỏ việc bạn đang lo lắng với quá khứ của họ.

    7. Tuyệt đối đừng bao giờ cho rằng nhan sắc có thể giữ chân đàn ông, hoặc níu kéo một cuộc tình. Nếu bạn mang sắc đẹp của bản thân ra đánh cược, bạn sẽ chỉ nhận lại được phản ứng của cái chân ở giữa đũng quần chứ không phải cái chân tình mà bạn mong muốn đâu.

    8. Nếu người đàn ông của mình muốn rời bỏ để đến bên người khác, tuyệt đối không níu kéo. Vì nếu họ muốn đi, níu kéo cũng là vô ích, vì đời này chỉ muốn giữ chân tình, mà đến chân tình hay chân thành cũng đều có chân thì đừng giữ lại một phế vật.

    9. Nước mắt của phụ nữ chỉ có giá trị khi người đàn ông còn tình cảm, tuyệt đối vô nghĩa nếu như họ đã hết yêu. Vậy nên khoảnh khắc ly biệt, tuyệt đối không được rơi nước mắt, vì nếu họ thật tâm yêu bạn, họ sẽ không để bạn khóc.

    10. Tình cảm không khác một ván bài, nếu bạn găp phải những quân bài xấu, đừng vì sợ hãi mà đầu hàng. Nếu bạn gặp phải người đàn ông tồi, đừng vì thế mà từ bỏ, nếu họ muốn chơi, hãy chơi với họ đến cùng. Hãy để họ thấy sự dịu dàng mà tàn nhẫn nơi bạn, hãy khiến họ chết trong mật ngọt mà không biết gì.

    11. Cuộc đời không bao giờ bằng phẳng, muốn tồn tại trên đời phải học cách tàn nhẫn. Bạn có thể tin tưởng vào nhân cách người bạn yêu nhưng không thể đảm bảo nhân cách của tất cả mọi người trên đời. Người đàn ông của bạn có thể chỉ ôm bạn, nhưng rất nhiều người muốn đưa tay ôm anh ấy, nên đừng bao giờ chỉ biết tỏ ra bản thân thanh cao, bạn không tàn nhẫn thì không tồn tại được đâu. Đợi người đàn ông của bạn hành động thì bản thân cũng phải biết dự phòng.

    12. Khi đàn ông nói rằng "Anh với cô ấy không có quan hệ gì". Thực ra chính là "Anh với cô ấy có quan hệ như em nghĩ đấy".

    13. Đàn ông hãy nhớ, khi phụ nữ hỏi thì nhất định họ đã có câu trả lời, vậy nên hãy thành thật, tuyệt đối đừng nói dối. Vì khi ấy tội sẽ nặng hơn gấp nhiều lần, thành thật được thứ tha còn hơn lừa dối để chia xa.

    14. Yêu đương đừng hứa hẹn nhiều, hứa càng nhiều làm chẳng được bao nhiêu, đi được bao nhiêu cứ đi, được ngày nào hay ngày đấy, hứa đi xa mà đi tới ngã ba thì anh một đằng em một nẻo, lo được ngày nào hay ngày ấy, vì đâu có ai bên ai được một đời.

    15. Phụ nữ rất giỏi nhận ra sự bất thường của đàn ông, khi bạn sai lầm, bạn cố tỏ ra bình thản bao nhiêu thì là bấy nhiêu sự bất thường như thế. Phụ nữ giỏi nhận ra thay đổi trong một mối quan hệ, nên ăn vụng có chùi mép đến đâu vẫn cứ bị phát hiện, chỉ là sớm hay muộn.

    16. Đừng mong ai cả ngày để tâm đến mình, vì có khi ngay cả chính mình đôi khi còn lãng quên mất bản thân mình thì đừng mong ai nhớ đến.

    17. Phụ nữ không khác đóa hoa, rực rỡ khi gặp người biết thưởng thức, còn hoa cũng chỉ là hoa khi gặp người mù.

    18. Đàn ông thích phụ nữ không quá quan tâm, thích những cái nắm tay hời hợt mà vẫn nồng ấm, thích yêu sao mà không trói buộc. Còn phụ nữ thì không việc gì phải sống theo ý họ muốn, vì một người yêu bạn, họ sẽ yêu bạn theo cách bạn mong cầu.

    19. Đàn ông thèm mới lạ, phụ nữ sợ quen thuộc. Hãy sửa bỏ khuyết điểm của chính mình, vì ngay cả thói quen như món ăn hay sở thích cố hữu còn có thể thay đổi chứ đừng nói đàn ông.

    20. Phụ nữ luôn mong được làm người cuối cùng của đàn ông còn đàn ông lại cứ mong được làm người đầu tiên của phụ nữ.

    Mà cả đàn ông và phụ nữ đều không hiểu. Phụ nữ thì quá cả tin còn đàn ông lại quá dễ dãi. Nên đừng mong làm người đầu tiên hay người cuối cùng, là người ở hiện tại đã là tốt rồi.

    Nguồn: Huyền Trang Bất Hối

    (Xem tiếp)
  • Gái có công thì chồng không phụ

    GÁI CÓ CÔNG THÌ CHỒNG KHÔNG PHỤ

    Mai và Trung yêu nhau đã được vài năm rồi. Mai là một cô gái dễ thương, làm cho một công ty nước ngoài lương tháng hơn chục triệu. Còn Trung chỉ là một nhân viên quèn, lương ba cọc ba đồng, lại còn phải chăm... lo cho cha mẹ già.

    Mẹ Mai rất tự hào về con gái mình. Mai luôn có rất nhiều người theo đuổi, trong đó có cả những chàng trai rất thành đạt, có người là Việt kiều tại Mỹ. Mẹ Mai ngỏ ý muốn cô tìm hiểu những đối tượng đó, nhưng cô từ chối thẳng thừng. Cô nói rằng cô yêu Trung và muốn lấy anh, dù cuộc sống có chút thiếu thốn nhưng hạnh phúc là được. Bố mẹ Mai ra sức can ngăn, doạ nạt cô rằng cuộc sống nghèo khó sẽ vô cùng khổ cực, rồi cô sẽ phải hối hận với lựa chọn này. Nhưng cô kiên quyết: “Con sẵn sàng đánh cược cuộc đời mình để đến với anh ấy.”

    Vậy là cô bất chấp sự phản đối của cha mẹ để lấy Trung. Vì gia cảnh quá bần hàn, cô cũng không có được một đám cưới đàng hoàng, bạn bè đều cười chê, còn họ hàng thì dè bỉu. Đôi vợ chồng thuê một căn phòng nhỏ cũ kỹ vài chục mét vuông để bắt đầu cuộc sống mới.

    Sau khi kết hôn, Trung không muốn sống cuộc sống tù túng như vậy nữa. Anh cố gắng và cũng xin được vào làm cho một công ty lớn. Lúc mới đầu, anh tỏ ra lóng ngóng và thực thi không tốt công việc được giao, nhưng anh đã hạ quyết tâm phải thay đổi. Hàng ngày người ta 8h vào làm, anh đã đến từ sớm tinh mơ để chuẩn bị tài liệu, tìm hiểu thông tin; người ta về từ lúc trời vừa nhá nhem, thì anh về đến nhà khi thành phố đã lên đèn, trên đường chẳng mấy bóng người qua lại. Anh tích cực học hỏi kinh nghiệm của đồng nghiệp, sếp giao việc gì cũng tận lực hoàn thành tốt nhất có thể. Vì thành tích vượt trội, trong vòng hai năm, Trung đã được đề bạt làm giám đốc ở một chi nhánh nhỏ của công ty.

    Nhưng cùng với sự thăng tiến của chồng, Mai lại bị công ty cho thôi việc với lý do giảm thiểu ngân sách. Cô tỏ ra chán nản và buồn bã. Trung an ủi Mai và nói: “Em đừng lo, anh sẽ cố gắng thêm cả phần của em nữa.”

    Năm năm sau ngày cưới, với số tiền tiết kiệm của mình, Trung đã mua được một căn nhà nhỏ. Vào ngày sinh nhật Mai, cô nhận được một món quà đặc biệt: một tờ giấy ghi “Vợ yêu, hai năm sau anh sẽ tặng em một chiếc xe Mercedes!” – Và anh đã thực hiện đúng lời hứa của mình.

    Rồi Mai mang bầu, cũng là lúc Trung trở nên bận bịu hơn. Anh ngoài công việc chính, còn mở thêm một công ty khác.

    Công việc của Trung ngày càng phát triển tốt, anh bỏ công ty cũ để dốc toàn lực cho công ty của riêng mình. Lúc này Mai đã sinh con được vài năm, cuộc sống chăm lo con cái khiến cô trở nên lôi thôi và không kiểm soát được cân nặng. Mỗi ngày cô đều ở nhà trông con, chuẩn bị cơm nước cho chồng mỗi khi anh đi làm về, chuẩn bị quần áo cho anh trước giờ anh ra khỏi nhà vào mỗi sáng… Mỗi ngày đều trôi qua như thế.

    Sau mười năm, Trung trở nên giàu có và lịch lãm hơn, còn cô trở thành một “bà cô già” với cái bụng ba ngấn mỡ.

    Trong lần họp mặt với bạn bè, họ có cười và bảo Trung: “Bây giờ cậu đã có mọi thứ, có tiền, có nhà, có xe, còn vợ cậu thì sao?”. Trung cười và bảo: “Còn sao nữa! Cô ấy là vợ tôi. Tất cả mọi thứ mà anh nói đều là của cả hai chúng tôi. Chúng tôi sẽ cùng nhau chia sẻ và hưởng thụ.”

    Một hôm, Mai nói với chồng: “Em giờ không đẹp, cũng chẳng kiếm ra tiền, tại sao anh vẫn đối xử tốt với em?”

    Trung ôm vợ vào lòng và nói: “Mười năm trước, khi anh chẳng có nấy một tấc sắt trong tay, em vẫn mạo hiểm trao cả cuộc đời em cho anh. Nếu không có “hậu phương vững chắc” là em, anh cũng chẳng thể yên tâm xây dựng sự nghiệp được như ngày hôm nay. Gái có công thì chồng không phụ. Em nghĩ xem, tại sao anh lại đối xử tốt với em?”

    Câu chuyện này có một cái kết có hậu như vậy, thiết nghĩ… con người ai ai cũng cần có một trái tim biết ơn…

    -Minh Xuân-

    (Xem tiếp)
  • ĐÀN ÔNG VÔ TRÁCH NHIỆM THÌ ĐỪNG KẾT HÔN

    Thúy – vợ Hùng mất ngay khi đứa con nhỏ chào đời được 1 ngày, cô còn chưa nhìn thấy mặt con vì vết thương của cô quá nặng không thể nào qua khỏi. Lần đó bầu tới tuần thứ 36 rồi nhưng Thúy vẫn phải oằn lưng ...gánh rau đi bán rong để lấy tiền đẻ vì chẳng thể nhờ vả được gì ở chồng.

    Hùng đi làm nhưng tiền không đưa cho vợ mà lại nuôi gái. Hôm ấy trời mưa khá to, còn mấy mớ rau nhưng Thúy vẫn chưa về mà cố bán nốt để rồi trong lúc trời mưa to, một chiếc taxi lào vù trước mặt cô và… Thúy ngã nhào, rau tung tóe khắp đường.

    Thúy được chính chiếc xe taxi gây tai nạn đưa vào viện để mổ con cấp cứu. Nhưng chỉ cứu được con còn Thúy thì không qua khỏi, kể từ hôm đó Hùng một mình gà trống nuôi con. Số tiền người ta đền bù sau tai nạn được một khoản kha khá, cộng với tiền phúng viếng của bà con khu ngõ cũng đủ để Hùng nuôi con mà không phải lo nhiều về kinh tế.

    Một năm đầu mẹ vợ còn nhận trông giúp cháu để con rể đi làm. Tuy nhiên khi thấy con rể có tiền mà không chăm lo cho con mình lại toàn mang tiền đó cho gái, con thì cả tháng không thấy mua cho hộp sữa thì mẹ vợ anh quyết định không trông cháu giúp nữa để Hùng tự lo cho con.

    Thời gian đầu còn tiền thì Hùng gửi con co người trông trẻ tư gần nhà, mãi tối mịt anh ta mới tới đón thằng bé về rồi tắm rửa cho nó. Tới khi con 2 tuổi thì Hùng không gửi con đi học nữa vì mỗi tháng gửi tư như vậy tổng tiền cũng mất tới 1,6 – 1,7 triệu. Hùng quyết định gửi cho bác bán rau đầu ngõ trông giúp. Bác ấy vừa bán rau vừa trông thằng bé, tới bữa bác ăn gì cháu ăn nấy, mỗi tháng chỉ mất 1 triệu vừa tiền công vừa tiền ăn.

    Nhìn thằng bé lê la nghịch những cọng rau úa dập nát bên đường mà ai cũng phải xót xa. Vậy nhưng nhiều hôm tới 9 giờ tối mà Hùng vẫn chưa tới đón con khiến bác bán rau khó chịu. “Cậu gửi muộn như thế thì phải thêm tiền cho tôi chứ, tôi vừa phải trông thêm mấy tiếng lại phải tắm rửa cho thằng bé ăn tối, tôi đâu có thừa cơm mà cho con cậu trong khi cậu thì đi làm lương cao gấp mấy lần tiền tôi bán rau”.

    Hùng không trả thêm tiền nên bác bán rau từ chối trông giúp. Vậy là Hùng để luôn đứa con 3 tuổi của mình ở nhà. Hàng ngày anh ta đi làm và khóa chặt cổng để con ở bên trong. Hàng ngày người ta vẫn thấy đứa trẻ chơi với đám bạn ở bên ngoài qua song sắt. Không được bố chăm nom kĩ lưỡng thằng bé gầy còm nhưng được cái đôi mắt rất sáng và lanh lợi. Nhìn mấy đứa bạn cầm hộp sữa hút mà thằng bé nhìn không chớp mắt, nó thèm vô cùng vì cả năm nay bố có mua cho nó hộp sữa nào đâu.

    Hôm nào đứa bạn chán sữa thì nó còn được uống ké một ít thừa, hôm nào bạn uống hết thì nó chỉ biết nhìn mà thèm như thế thôi. Bố nó cứ đi suốt ngày chẳng biết mấy giờ tối mới về, nhiều hôm bố nó về thì nó đã gặm xong gói mì tôm rồi lên giường đi ngủ từ bao giờ rồi.

    Hôm đó người ta thấy bố nó đi qua đêm không về. Hôm sau lúc đám bạn đứng ở bên ngoài cổng sắt chơi, người ta thấy nó bê xoong cơm nhỏ nhìn đã thiu chảy nước ra ăn ở bên trong cổng sắt thì bảo nó đổ đi, rồi bác hàng xóm cho nó cái bánh mì. Bác hỏi bố về chưa nó lắc đầu, bác cũng bận việc đi luôn chẳng biết nó có đổ cơm đi không nữa.
    Rồi hôm sau, cả hôm sau nữa trời mưa tầm tã không một ai ra ngoài đường. Tới hôm thứ 3 trời tạnh, mấy đứa bạn lại ra gọi cổng gọi nó nhưng gọi mãi không thấy nó trả lời. Bác hàng xóm thì cứ ngỡ bố nó đã về từ mấy hôm trước nhưng mà bình thường giờ này là nó ra ngoài chơi rồi nay không thấy đâu thì cũng lạ, vội gọi điện cho bố nó xem sao.

    Nghe điện thoại bố nó giọng vẫn ngái ngủ rồi giật mình thảng thốt, lao vội về nhà. Mấy ngày qua Hùng ăn nằm ở nhà người tình có nhớ nhung gì tới đứa con nhỏ đang ở nhà đợi mình đâu. Mở cửa bước vào thấy đứa con nhỏ nằm bất động trên ghế, nồi cơm chỉ còn vài hạt mốc xanh. Hùng vội vã bế con ra ngoài định đưa con đi cấp cứu thì đã quá muộn. Đứa con đã qua đời từ bao giờ.

    Nhìn cảnh đứa trẻ bị bố nhốt chết đói ở nhà mà không ai cầm được nước mắt. Ai cũng căm hận Hùng vô cùng, nếu anh ta quan tâm tới thằng bé thì đâu đến nông nỗi này. Nếu mẹ nó còn sống chắc chắn nó đã không phải nhận kết cục đau đớn đến vậy. “Lẽ ra người phải chết là anh ta chứ không phải thằng bé đáng thương ấy”, mọi người trong xóm ai cũng căm hận người bố như Hùng.

    Qủa đúng là người xưa nói không sai: "Con mất cha ăn cơm với cá, con mất mẹ lót lá mà nằm". Một người đàn ông vô trách nhiệm như vậy sao lại kết hôn, có vợ rồi sinh con làm gì khi mà không thể mang đến cho vợ con mình một cuộc sống đàng hoàng hạnh phúc.

    - ST-

    (Xem tiếp)
  • KHI VỢ MANG THAI, CHỒNG HÃY QUAN TÂM VỢ NHIỀU HƠN

    Mang thai, sinh con là giai đoạn người phụ nữ chịu đựng rất nhiều thiệt thòi thế nhưng có mấy ông chồng hiểu được điều này. Phần lớn họ cho rằng đó là trách nhiệm của người phụ nữ nên chẳng cần phải chia sẻ hay tỏ ra quan tâm, chăm sóc… g&igr...ave; cả bởi cả thế gian nay có phải mỗi mình em đẻ đâu?  
        
    Nhưng các bố không biết rằng, 

    Phụ nữ mang thai và sinh con phải đối mặt với với rất nhiều thay đổi về tâm lý và sinh lý. Họ thường nhạy cảm hơn, yếu ớt hơn... nên cần hơn bao giờ hết sự động viên, chia sẻ của mọi người, nhất là chồng.

    Phụ nữ sinh con gần như mất tất cả: tuổi xuân, sức khỏe, nhan sắc, sự tự do và quyền bình đẳng, mất hết chẳng còn gì nhưng chẳng mấy chồng hiểu được điều này mà thông cảm, quan tâm và yêu thương vợ nhiều hơn.

    Vì vậy, với tất cả các bà vợ, giai đoạn mang thai – sinh con nếu có chồng bên cạnh chăm sóc, động viên tình thần là điều rất tuyệt vời nhất, là liều thuốc giảm đau hiệu quả nhất. Cho nên các bố dù có bận bịu thế nào cũng cố gắng thu xếp ở bên các mẹ, quan tâm chăm sóc các mẹ nhé. Chỉ cần thấy các anh lo lắng sốt sắng chạy đi chạy lại phụ giúp là các mẹ cảm thấy ấm áp lắm lắm, thấy có tinh thần để giúp bé con chào đời thuận lợi rồi.

    Nhưng, nếu không thể kề vai sát cánh cùng vợ trong những khoảng khắc sinh tử này, ông bà mình nói gái chửa cửa mả mà thì cũng xin đừng xem nhẹ những hi sinh, những mất mát, những đau đớn có lúc tưởng chừng như sắp chết của vợ khi sinh con mà nói những câu “phũ” thế này:

    - Ôi, thế gian này có hàng trăm, hàng trăm hàng nghìn các bà, các mẹ đã từng vượt qua được thì tại sao em không thể vượt qua?

    - Đẻ đau vài bữa là hết, có gì mà em phải xoắn lên như thế chứ

    - Cả nửa thế giới người ta đẻ được ý, đau đớn gì đâu, thường thôi mà em.

    - Đầy người đẻ ý chứ mình bà đâu mà kêu với la, mà than với thở. Mau đẻ nhanh nhanh rồi còn về.

    - Heo nó đẻ một nhát 10 con chả kêu, bà đẻ có 1 con kêu nhiều thế, nếu là tôi tôi đẻ phát 20 con

    - Ông trời bất công bò xừ, đàn ông muốn đẻ mà chả đẻ được, chả biết cảm giác đẻ là gì còn bà toàn kêu với la à )))

    - Xời, đau đẻ hả, giống như bị táo bón thôi mà. Khó chịu chút nhưng rồi cũng xong thôi.

    - Vào phòng sinh cùng em hả, thôi em đừng có nhõng nhẽo thế chứ, làm như chỉ có mỗi mình em đẻ vậy?

    - Đau đẻ như con gà đẻ quả trứng ấy, có gì mà phải sợ chứ.

    - Dào, có mấy chuyện đau đẻ mà làm gì em làm loạn lên thế. Tiểu thư vừa vừa thôi chứ!

    - ….

    Vậy đấy, đọc đến đây có lẽ sẽ nhiều bố giật mình, nhưng thực sự là như vậy đó. Các bố có biết, “Theo số liệu khoa học, cơ thể con người chịu đựng được tối đa 45 đơn vị đau (del unit). Nhưng khi phụ nữ đẻ thường, người mẹ phải chịu đựng tới 57 đơn vị đau, nó tương đương với việc bị gãy 20 cái xương cùng 1 lúc. Con số này đã cho thấy sức chịu đựng của phụ nữ thật là phi thường! Nó cũng có nghĩa là, nếu bạn không sinh con, thì cả cuộc đời bạn sẽ không có trải nghiệm cơn đau nào tương tự như thế”.

    Mong là sau khi đọc bài này, các bố hãy suy nghĩ và biết cảm thông, quan tâm, chia sẻ với vợ nhiều hơn nữa nhé!

    - ST-

    (Xem tiếp)
  • VỢ XIN LỖI VÌ ĐÃ KHÔNG THỂ HÒA THUẬN VỚI MẸ CHỒNG

    Tôi đã cưới vợ được gần 3 năm, tôi làm trưởng phòng công ty nhỏ, còn vợ tôi đang là thư ký tòa soạn. Nói vậy thì đủ hiểu vợ chồng tôi đều có 1 công việc ổn định và thu nhập khá. Vợ chồng t&...ocirc;i trước khi cưới đã có những 4 năm yêu thương nhau rồi mới đi đến kết hôn. Bởi vậy mà vợ chồng tôi thật lòng yêu nhau nhiều lắm.

    Chúng tôi tổ chức đám cưới hạnh phúc tại 1 nhà hàng. Đám cưới diễn ra vui vẻ, đầm ấm. Vợ chồng tôi không sống riêng mà sống chung với bố mẹ tôi. Bố mẹ tôi trước giờ vốn cũng không khó tính lắm. Dù ngày đầu tôi mới yêu Minh thì bố mẹ có nhắc rằng con gái như thế hơi nhỏ và sợ khó đẻ. Tôi biết mẹ tôi kén chọn con dâu tương lai cũng chỉ vì muốn tốt cho tôi. Những lời mẹ nói tôi không để tâm cho lắm. Với lại tôi nghĩ chỉ cần vợ và mẹ cứ hòa thuận là được chứ việc vợ nhỏ người và nhà nghèo đâu có ảnh hưởng gì đến những vấn đề khác đâu.

    Vợ chồng tôi kết hôn được hơn 2 năm thì vợ tôi mới mang bầu. Mẹ tôi nói cho vợ tôi ở nhà nghỉ ngơi, đã thế lại còn muốn con dâu ở nhà cho có mẹ có con chăm sóc nhau. Chứ con dâu đi làm cả ngày mẹ ở nhà 1 mình cũng buồn. Nghĩ thế tôi thấy cũng thương vợ. Dẫu sao thì cũng là lần mang thai đầu tiên, vợ tôi lại nhỏ người và không thật sự khỏe mạnh mà hơi yếu ớt nữa. Tôi thật sự không muốn vợ đi làm chút nào. Dù sao thì gia đình tôi cũng khá là có điều kiện, nhà bố mẹ chỉ việc ở chung, lương lậu của tôi cũng không phải thấp nên tôi có đủ sức để lo cho vợ mình.

    Tôi khuyên vợ nên ở nhà nghỉ ngơi dưỡng sức. Vợ tôi buồn vì phải nghỉ việc nhưng rồi cũng đành chấp thuận gật đầu. Tôi đã nghĩ vợ ở nhà nghỉ để dưỡng thai nên chắc chắn sẽ không có gì vất vả và nghĩ vợ thật sự thoải mái khi ở nhà.

    Nhưng tôi đã quên mất cái cảnh người ta hay nhắc nhau về chuyện mẹ chồng nàng dâu. Tôi đã nghĩ mọi chuyện đơn giản. Từ ngày vợ ở nhà với mẹ, tôi thấy vợ ít cười hơn, dẫu vậy tôi cũng không để ý nhiều. Chỉ nghĩ chắc ở nhà nhiều nên vợ chán. Tôi có hỏi thì vợ cũng chỉ bảo lại thế nên cũng chỉ biết đến vậy.

    Kể ra thì kẻ làm chồng mà vô tâm với ai cũng được chứ vô tâm với vợ con, với gai đình thì chỉ có khiến vợ con khổ và gia đình chẳng thể nào hạnh phúc nổi. Mỗi ngày tôi về nhà đều thấy vợ chăm chỉ nấu cơm quét nhà rồi giặt quần áo. Tôi nhìn vợ cảm thấy vợ làm rất thuần thục mà không hề có gì mệt mỏi hay vất vả nên cứ nghĩ công việc ấy thật sự rất bình thường.

    Bữa tối tôi sẽ giúp vợ bê mâm cơm lên nhà để cả nhà cùng ăn cơm và cùng rửa bát với vợ. Những lúc như thế vợ lại nhìn tôi cười. Tôi nghĩ chắc vợ phải hạnh phúc và tự hài vì sống trong 1 gia đình chồng tốt đến thế. Nhưng đâu có phải như vậy, tôi cảm nhận được sự ghẻ lạnh của mẹ mình dành cho vợ tôi. Lúc này vợ tôi vừa mới sinh con được gần 1 tháng. Người ta ở cữ là chỉ có ở trong nhà không làm gì, nhưng vợ tôi vẫn phải đi lại suốt ngày để làm việc này việc kia. Nói bênh vợ thì mẹ tôi lại bảo có phải làm gì nhiều đâu. Tôi định nói vài câu thì bị vợ ngăn lại.

    Đến lúc đó tôi mới biết hóa ra mẹ và vợ, mối quan hệ giữa hai người không tốt như tôi tưởng. Tôi chẳng mảy may nghĩ gì cho đến đêm qua. 12 giờ đêm vợ tất bật lau nhà cho sạch sẽ. Tôi nhìn thấy vợ hì hục làm thì hỏi:

    - Em làm gì vậy? sao nửa đêm nửa hôm rồi còn đi lau nhà?

    - Em tranh thủ lau cho mai đỡ, chứ mai có nhiều việc phải làm lắm. Với cả hôm nay em chưa lau được, mẹ vừa nhắc nhà bẩn xong.

    - Đi theo anh.

    Tôi nhìn những giọt mồ hôi trên trán vợ chảy xuống thương vợ vô cùng, tôi đạp đổ xô nước mà vợ đang lau nhà dở khiến vợ hoảng hốt hỏi đi hỏi lại: “Có chuyện gì cả anh? Anh sao vậy…?”. Tôi tức giận quát vợ rồi lôi vợ đi theo mình vào phòng mẹ.

    Bố tôi đang ở phòng khách xem ti vi thấy tôi mở cửa kêu uỳnh cái cũng chạy lên phòng mẹ. Tôi hét toáng lên vì tức giận, vì thương vợ.

    - Từ mai vợ chồng con ra riêng!

    - Con nói cái gì, tự dưng ra ở riêng, vợ mày lại nói cái gì với mày à mà thế? – mẹ tôi gằn giọng

    - Mẹ cũng là phụ nữ mà sao mẹ ác với vợ con vậy. Dù sao thì cô ấy cũng là vợ con, mẹ không thể yêu thương cô ấy như yêu thương con sao. 12 giờ đêm còn phải lúi húi lau nhà cho sạch, mẹ nghĩ cô ấy là ai, cô ấy là vợ con, là con dâu mẹ chứ không phải ô sin của cái nhà này…

    Tôi dắt vợ về phòng. Vợ rấm rức khóc rồi ôm lấy tôi. Có lẽ lúc này cô ấy mới nói được những tổn thương mà mình phải chịu suốt thời gian qua. Vợ lắc đầu nói: “Vợ xin lỗi tôi vì đã không thể hòa thuận với mẹ, vợ đã cố gắng, cố gắng làm tốt mọi thứ nhưng hình như chưa khi nào mẹ hài lòng về vợ cả…”. Nghe từng tiếng khóc đến nấc lên của vợ càng khiến tôi cảm thấy có lỗi vô cùng. Tôi chắc chắn phải rời bỏ ngôi nhà này, đưa vợ con mình đến 1 ngôi nhà mới, ngôi nhà của gia đình nhỏ hơn nhưng có đủ tình yêu thương dành cho vợ và con của mình. Tôi thương vợ và thấy có lỗi với vợ quá. Cả cuộc đời sau này tôi phải dùng để bù đắp cho người phụ nữ của đời mình.

    -ST-

    (Xem tiếp)
  • Vì sao nhà mình không có ba hả mẹ?

    VÌ SAO NHÀ MÌNH KHÔNG CÓ BA HẢ MẸ?

    Tôi là một bà mẹ đơn thân, chưa một lần trải nghiệm cái gọi là hôn nhân. Khi con gái tôi chào đời, cha con bé, cũng là người đàn ông tôi yêu lại biệt tăm mất dạng. Mọi người quanh tôi nhìn t&oc...irc;i bằng ánh mắt hờn trách, nhìn con gái tôi bằng ánh nhìn thương hại. Nhưng tự trong thâm tâm, tôi chưa một lần coi con gái mình là hậu quả của một lần khờ dại nào cả. Với tôi, con chính là món quà vô giá nhất trên đời...

    Con gái tôi năm nay vào tiểu học. Và trong suốt 6 năm không dài không ngắn ấy, tôi đã nỗ lực hết mình để trở thành một bà mẹ đơn thân “mẫu mực”: sống mạnh mẽ, làm việc cần mẫn và chăm lo cho con thật đủ đầy. Như mọi bà mẹ đơn thân khác, tôi cũng lo ngại về sự phát triển tâm lý của con mình, trăn trở về việc phải trả lời con như thế nào khi con hỏi sao con không có cha.

    Một lần dạo facebook, tôi đọc được một status rất thú vị của một nữ blogger đầy cá tính.

    Đại khái stt này đề cập đến những vấn đề phụ nữ cần chuẩn bị khi muốn trở thành…một single mom! Tôi bật cười khi đọc dòng viết: “Khi con hỏi sao con không có cha thì hãy giải thích với con rằng có nhà có cha, có nhà không có cha là chuyện bình thường, cũng như có nhà nuôi chó, có nhà không nuôi chó, vậy thôi”. Câu này tuy khôi hài nhưng lại chứa đựng vấn đề đau đầu nhất của những bà mẹ như tôi, đó là làm thế nào để giải thích với con về tình cảnh đơn chiếc của gia đình mình và để con không mặc cảm vì sinh ra trong một gia đình thiếu vắng hình bóng người cha.

    Câu nói ấy khiến tôi ngộ ra nhiều điều và từ trong rối rắm, tôi tìm thấy chiếc “chìa khóa” cho vấn đề của mình. Tôi cần phải sống một cách kiêu hãnh hơn và truyền lại niềm kiêu hãnh ấy cho con. Về mặt tâm lý, con sinh ra trong gia đình có cha mẹ đơn thân thường giữ cái mặc cảm tự ti và khiếm khuyết. Tôi thường đọc trên mạng thấy nhiều tâm sự của các mẹ đơn thân về việc con mình bị dè bỉu, bị thương hại vì chỉ có mẹ mà không có cha. Tôi nhìn thấy trong những lời tâm sự ấy nỗi lòng của mình khi chính tôi đã hơn một lần bắt gặp ánh nhìn “khác thường” của hàng xóm, của các bậc phụ huynh khác ở trường mầm non dành cho hai mẹ con.

    Để tránh cho con gái lớn lên với mặc cảm và tổn thương không đáng ấy, tôi sẽ thường xuyên tâm sự với con để con dần dần hiểu và thấy hoàn cảnh của mình chẳng có gì đáng phải xấu hổ cả. Tôi sẽ chia sẻ với con về những khó khăn của bản thân, của cả hai mẹ con đồng thời cũng giải thích cho con rằng những khó khăn ấy là bình thường trong cuộc sống, ai cũng có khó khăn của mình, ngay cả những gia đình có cha mẹ đủ đầy.

    Thay vì bảo bọc con, che chắn con khỏi những lời lẽ, ánh nhìn “khác thường” của mọi người và dạy con phớt lờ chúng, tôi thấy mình cần thẳng thắn giải thích với con về nguyên nhân của điều đó, về những định kiến đối với các bà mẹ đơn thân trong xã hội. Điều ngạc nhiên là khi tự mình đề cập đến vấn đề “nhà ta không có ba” với con gái, con bé lại tỏ ra khá là “bình thản” trước những lời tâm sự của mẹ nó! Tôi nghĩ chắc là con chưa đủ lớn, chưa đủ nhận thức để có thể hiểu vấn đề (mà con mới vào tiểu học thôi!). Thực ra, tôi thấy điều này cũng chẳng sao cả, bây giờ con không hiểu thì đến một lúc nào đó con sẽ hiểu, quan trọng là mình cần nói chuyện, tâm sự về con về tình cảnh đơn chiếc của gia đình càng sớm càng tốt. Mưa dầm thấm lâu, khi con đủ lớn con sẽ tự nhiên tiếp thu được vấn đề này. Các mẹ như tôi ơi, đừng sợ con sẽ không thể tiếp thu nổi hay sợ con sẽ bị sốc, vì cuối cùng thì với sự nhạy cảm của trẻ nhỏ, con cũng sẽ nhận ra điều “khác thường” về tình cảnh của gia đình mình thôi. Và sớm hay muộn thì các mẹ cũng sẽ phải đối diện với câu hỏi “ tại sao nhà bạn XYZ có ba mà nhà mình không có?”.

    Bây giờ tôi thấy mình có một quyết tâm phải thực hiện, đó là giúp con gái tôi trở nên mạnh mẽ, dạy con cách ngẩng cao đầu trước những ánh mắt thương hại hay khinh miệt của người đời và khiến con hiểu rằng sinh ra trong một gia đình thế nào không quan trọng mà quan trọng là thái độ và nhân cách sống của chúng ta.

    Giờ thì tôi bỗng dưng nảy ra một “sáng kiến” để dễ dàng giải thích cho con hiểu về gia đình chỉ có hai mẹ con, đó là mua chó nhưng không…nuôi chó! Mua chó để tặng nhà hàng xóm (hiện tại thì hàng xóm của tôi chỉ nuôi mèo). Như thế, tôi có thể giải thích cho một hiểu vấn đề của hai mẹ con bằng một ví dụ so sánh và minh họa đầy sinh động: nuôi chó chỉ là một cái thú, có thì cũng vui đấy mà không có thì cũng sao, có khi còn bớt phiền toái nữa; giống như vậy, có ba chơi cùng thì cũng vui nhưng không có ba thì mẹ con ta vẫn sống vui sống khỏe!

    Theo webtretho

    (Xem tiếp)
  • TẠI SAO SỰ TỬ TẾ KHÔNG DẪN ĐẾN TÌNH YÊU!

    Những anh chàng và cô nàng tử tế làm tất cả mọi điều cho người khác. Nhưng đối tác vẫn bỏ rơi họ, không chú ý tới họ, đối xử tệ với họ và nhìn chung, không yêu lại họ. Những anh chàng và những cô gái tử tế... hoàn toàn bối rối trước những kết quả đó. Họ không thể hiểu được, ít nhất về mặt lý thuyết, làm mọi điều đều đúng nhưng tình huống lại trở nên quá bất công. Họ không thể hiểu được lý do tại sao những hành động tốt của họ không dẫn đến tình yêu và sự tôn trọng. Tất cả chúng ta được ‘bảo’ rằng, mang hoa tặng ai đó hoặc nấu cơm tối cho họ và họ sẽ yêu bạn mãi mãi…Không hoàn toàn!

    Bây giờ tôi sẽ chia sẻ với bạn một bí mật nhỏ. Tôi đã từng là một anh chàng tử tế. Tôi làm tất cả những thứ mà xã hội và những bộ phim lãng mạn yêu cầu, nhưng không hiệu quả. Tôi cho người yêu tất cả và không nhận được sự biết ơn. Tôi làm những điều mà người bạn trai và người chồng ‘tốt’ làm. Tôi đã học được rằng những hành động tử tế như vậy không có hiệu quả.

    Nhưng cuối cùng tôi đã tìm thấy câu trả lời!

    Bước đầu tiên để nhìn thấy vấn đề rõ ràng là tạm thời đặt những sự thất vọng và cay đắng của bạn sang một bên. Nếu bạn đang đọc bài này, có lẽ bạn đang có một câu chuyện của bản thân để kể. Bạn có thể đã từng bị đối xử tệ. Bạn có thể đã từng chọn ai đó rõ ràng là thua kém bạn. Nhưng tại sao ‘anh chàng của bạn’ lại quan hệ với người phụ nữ lăng nhăng đó? Tại sao ‘cô nàng của bạn’ lại đá bạn vì anh chàng thất nghiệp kia?

    Có một lý do. Đối tác của bạn không ngu ngốc. Có những nguyên tắc đơn giản ở đây. Những nguyên tắc đó làm cho ‘những người thua kém’ trông đáng giá và bạn thì không đáng giá nhiều.

    1) Những người tử tế không làm cho đối tác của họ đầu tư vào mối quan hệ

    Khi chúng ta làm những điều tử tế cho người khác, chúng ta đang đầu tư vào họ và mối quan hệ. Những sự đầu tư về thời gian, công sức và tiền bạc có xu hướng tăng lên theo thời gian. Những sự đầu tư đó cũng làm chúng ta cảm thấy mối quan hệ hoặc đối tác của chúng ta là quý giá, do đó chúng ta yêu họ và chúng ta cam kết với mối quan hệ. Đây là nguyên tắc ‘chi phí chìm’. Làm điều tốt cho người khác và đối xử tốt với họ, khiến chúng ta đánh giá cao và yêu họ.

    Tuy nhiên, điều ngược lại thì không đúng. Người nhận được đặc ân không phải lúc nào cũng cảm thấy yêu người cho. Trong thực tế, họ có thể cảm thấy bị thao túng, gánh nặng hoặc nhìn chung là không biết ơn. Tình yêu không thể mua hoặc kiếm được.

    Bất kỳ ai đang giúp đỡ thì sẽ bắt đầu yêu. Nhưng bất kỳ ai đang nhận được những đặc ân có thể sẽ không yêu. Người đầu tư cảm thấy yêu thương. Người nhận được sự đầu tư có thể không cảm thấy gì cả.

    Những người tử tế chờ đợi đối tác, có những hành động tốt, mua quà, trả tiền bữa ăn…Kết quả là, họ có rất nhiều tình yêu (những chi phí chìm) cho đối tác hoặc mối quan hệ. Nhưng đối tác của họ thì không đầu tư. Họ không cho lại điều gì. Vì vậy, họ không hoàn toàn yêu hoặc cam kết.

    Ngược lại với những người tử tế là những anh chàng hoặc cô nàng ‘hư’ hay đòi hỏi. Họ luôn luôn đưa ra yêu cầu đối với đối tác. Họ đòi hỏi được nuông chiều, được chờ đợi và được dỗ dành. Họ làm cho đối tác của họ ĐẦU TƯ. Vì vậy, đối tác của họ có cả tấn chi phí chìm. Và đối tác yêu họ và cam kết với họ.

    @ Đừng ‘tử tế’ và làm tất cả. Hãy làm đối tác đầu tư vào bạn và mối quan hệ. Khi họ LÀM VÌ BẠN, đó là khi họ bắt đầu yêu. Nếu họ từ chối đầu tư vào mối quan hệ thì họ có thể không bao giờ yêu lại bạn.

    Làm họ yêu bạn bằng cách nhận (không phải cho)

    2) Những người tử tế thưởng cho hành vi xấu

    Con người học hỏi từ những hậu quả của hành vi của họ. Khi họ thực hiện một hành động và được thưởng, họ có xu hướng làm điều tương tự một lần nữa. Ngược lại, khi họ thực hiện một hành động và bị trừng phạt, họ có xu hướng tránh lặp lại hành vi đó trong tương lai. Khá đơn giản…

    Những người tử tế có xu hướng đối xử với đối tác rất tốt. Rất thường xuyên. Ngay cả khi họ không xứng đáng với nó. Bất kể đối tác đối xử với họ như thế nào, người tử tế sẽ tiếp tục đối xử tốt với họ. Người tử tế thường ‘nghĩ’ rằng cư xử tốt như vậy thì một ngày nào đó sẽ được nhận ra. Nó sẽ làm đối tác từ bỏ hành vi xấu của họ. Nhưng họ không nhận ra, những gì họ đang DẠY cho đối tác bằng cách đối xử tốt với họ trong mọi hoàn cảnh.

    Về bản chất, bằng cách liên tục tỏ ra tử tế, họ đang thưởng cho đối tác vì những hành vi xấu của họ. Nếu bạn nấu cơm tối cho anh ta vào cái ngày anh ta không tôn trọng bạn, bạn đã thưởng và khuyến khích hành vi đó tiếp tục. Nếu bạn đưa cô ấy đi chơi vào những đêm cô ấy gắt gỏng, bạn đã đảm bảo rằng cô ấy sẽ lặp lại điều đó.

    Những người không-quá-tử tế có những ranh giới tốt hơn. Họ chỉ thưởng đối tác khi đối tác kiếm được những phần thưởng đó. Họ cũng phớt lờ đối tác khi họ không tôn trọng. Điều này dạy cho đối tác những gì họ sẽ và sẽ không chịu đựng.

    Kết quả là, bằng cách tỏ ra tử tế liên tục, họ thực sự khuyến khích người khác đối xử tệ với mình. Họ thưởng cho những người đối xử tệ với họ và làm cho hành vi đó có nhiều khả năng xảy ra trong tương lai. Nếu họ thỉnh thoảng giữ lại phần thưởng, họ sẽ nhận được sự đối xử tốt hơn. Họ cũng sẽ được người khác tôn trọng hơn.

    3) Những người tử tế quá sẵn sàng

    Nhìn chung, chúng ta tin rằng bất kỳ điều gì khan hiếm hoặc đòi hỏi nỗ lực để đạt được, thì quý giá. Bất kỳ điều gì dễ dàng đạt được, hoặc phổ biến, thì có lẽ rẻ tiền, ít giá trị. Dù điều này không phải lúc nào cũng đúng, nhưng nó đủ đúng để trở thành giả định phổ biến, trong vô thức. Nó cũng được áp dụng với mọi thứ…ngay cả con người.

    Không may cho người tử tế, họ là bất kỳ điều gì, trừ sự khan hiếm. Họ hăm hở làm hài lòng. Họ lúc nào cũng sẵn sàng buông rơi cuộc sống của họ và vội vàng đi gặp đối tác. Họ hy vọng là hành động này sẽ dẫn đến sự biết ơn và tôn trọng. Bằng cách làm cho bản thân sẵn sàng và loại bỏ những sự bất tiện, họ hy vọng sẽ làm tình yêu dễ dàng hơn. Nhưng tất cả những hành động sẵn sàng thực sự làm họ có vẻ ít giá trị.

    Ngược lại, những anh chàng và cô nàng ‘hư’ lúc nào cũng ‘khó để có có được’. Họ không bao giờ sẵn sàng, luôn luôn hủy kế hoạch và làm đối tác thực hiện mọi việc theo cách của họ. Họ không làm gì cả ngoại trừ việc phớt lờ và làm phiền người yêu của họ. Nhưng người yêu của họ thấy họ quyến rũ, lôi cuốn, gây thèm muốn.

    Những anh chàng và cô nàng ‘hư’ tỏ ra khan hiếm. Sự khan hiếm làm họ có vẻ quý giá. Sự không sẵn sàng và phá vỡ kế hoạch của họ làm họ trông tự tin và quan trọng. Làm cho người khác phải nỗ lực để có được thời gian của họ mang lại ảo tưởng thời gian của họ là đáng giá. Phải buông bỏ mọi thứ để ăn cắp một khoảnh khắc với họ làm người khác đánh giá cao thời gian mà họ ‘cho’. Đó là ảo tưởng của sự khan hiếm.

    Theo đó, người tử tế sẽ có lợi từ việc trở nên khan hiếm. Họ sẽ trông có giá trị hơn nếu họ không bỏ mọi thứ để đến ngay với người yêu. Nếu họ trở nên ‘khó đạt được’ một chút, người yêu của họ sẽ thấy họ lôi cuốn hơn.

    Kết luận

    Một lần nữa, ex của bạn không điên. Nhưng, những chức năng tâm lý của họ làm họ xử lý mọi việc khác với những gì một người tử tế có thể hy vọng.

    Liệu điều đó có nghĩa rằng bạn phải trở thành trai/gái hư để tìm thấy tình yêu? Không. Nó có nghĩa là bạn cần lựa chọn đối với thời gian, sự chú ý và sự tử tế của bạn. Đơn giản là hãy làm cho đối tác đầu tư lại cho bạn khi bạn đầu tư vào họ. Thêm nữa, chỉ thưởng cho họ khi họ xứng đáng với nó và phớt lờ họ khi họ không xứng đáng. Điều này sẽ cho họ thấy bạn là một người đáng giá và quyến rũ với sự tự trọng.

    Rubi dịch
    Nguồn: PsychologyToday

    (Xem tiếp)
  • GIÀU CÓ RỒI NỠ CẠN TÌNH CẠN NGHĨA NGƯỜI ƠI

    Nhìn gánh rau vẫn còn đầy mà trời thì đã khuya, Phương lo lắng vô cùng. Nếu hôm nay không bán hết chỗ rau này, coi như cô mất cả gốc lẫn lãi vì nhà cô chẳng có tủ lạnh mà bảo quản, kiểu gì...; sáng mai nó cũng úa hết cả. Nhưng thấy chợ đã thưa người, Phương cũng đành gánh rau về nhà. Gọi là nhà cho oai chứ đó chỉ là căn phòng trọ tồi tàn của vợ chồng cô, rộng chưa đầy 15 mét vuông. Chồng Phương đang làm bốc vác ở ga, cả hai vợ chồng khăn gói từ quê lên thành phố lập nghiệp với mong muốn thoát nghèo nhưng họ không ngờ rằng cuộc sống ở thành phố lại khắc nghiệt đến vậy. Tiền Phương đi bán rau và Hòa đi làm bốc vác chỉ đủ thuê nhà và ăn uống, nhưng thường là hai vợ chồng phải giật gấu vá vai rất khổ sở.

    Hôm nay nhà hết gạo, trong túi Phương chỉ còn 10 ngàn, giờ mà ra ngõ mua 10 ngàn gạo thì kiểu gì Phương cũng bị bà bán gạo chửi té tát. Nghĩ vậy nên Phương đi mua gói mỳ tôm 6 ngàn về để nấu bữa tối. Cô vặt hết chỗ rau còn thừa lại rồi nấu lên. Hòa về đến nơi, nghe mùi mỳ tôm thơm nức chạy vào xuýt xoa kêu đói bụng. Phương nhìn chồng trìu mến, cô bảo anh rửa ráy rồi vào ăn cơm.

    Nhìn chồng vớt mỳ tôm ra bát ăn lấy ăn để, Phương rớt cả nước mắt, cô chỉ dám ăn số rau trong nồi, nhường chồng hết cả gói mỳ tôm. Ăn xong Hòa bảo vài ngày nữa mình nhận lương sẽ mua cho vợ cân thịt để bồi dưỡng.

    Cuộc sống của vợ chồng Phương tuy nghèo nhưng trong căn nhà trọ chật chội đó luôn tràn ngập tiếng cười. Cả hai vợ chồng đều chăm chỉ làm việc với mong muốn sẽ thoát nghèo sớm. Nhưng Phương biết, sẽ rất lâu nữa vợ chồng cô mới có thể thực hiện được giấc mơ đó.

    Thế mà đùng một cái, Hòa trúng xổ số. Sự việc này khiến Phương sốc mất mấy ngày vì cô không thể tin được rằng vận may đấy lại đến với vợ chồng cô. Thấy số tiền 1,5 tỷ mà Hòa trúng được, Phương cứ bắt chồng phải véo tai mình xem có phải là mơ hay không.

    Từ hôm có tiền, Hòa bắt đầu tính việc làm ăn. Trong khoảng thời gian làm công nhân bốc vác, anh học được một số kinh nghiệm từ việc buôn bán ve chai từ một khách hàng thân thiết. Thế là Hòa đầu tư tiền vào xưởng tái chế phế liệu. Không ngờ do có tài kinh doanh nên Hòa đã kiếm được một số tiền lời nhất định.

    Cứ thế, công việc của Hòa tiến triển rất tốt, anh đã bắt đầu có thể mua nhà ở thành phố sau 3 năm lập nghiệp. Phương không biết gì đến kinh doanh thì vẫn trung thành với việc bán rau của mình, nhưng cô không ngờ đó là một trong những lý do đẩy cô đến bi kịch sau này.

    Có tiền, có nhà, Hòa bắt đầu thay đổi. Anh thấy cô vợ bán rau của mình giống như một thứ trang sức không phù hợp. Anh bắt đầu đi tìm gái ở bên ngoài và bắt đầu choáng ngợp trước những thứ ánh sáng mới lạ tỏa ra từ những người phụ nữ khác. Hòa bắt đầu lạnh nhạt với Phương và đến khi Vân xuất hiện thì Phương chính thức trở thành cái gai trong mắt Hòa.

    Anh lấy cớ mắng mỏ Phương suốt ngày, đập phá đồ đạc suốt ngày. Hòa chửi Phương là đồ vô dụng, chỉ biết ngồi không ăn bám chồng. Nếu như trước đây Phương được chồng thương bao nhiêu thì giờ cô lại bị anh ghẻ lạnh bấy nhiêu.

    Rồi Hòa nghe lời Vân nhốt Phương vào một căn phòng bí mật ở trong nhà, anh nói với mọi người rằng vợ anh bị tâm thần, cô ấy đập phá đồ đạc và chửi rủa suốt ngày, thậm chí còn muốn giết anh. Hòa bảo anh không thể sống với người vợ như vậy và muốn ly hôn để cưới vợ mới và dĩ nhiên Vân trở thành cô dâu của Hòa.

    Đám cưới của ông chủ xưởng phế liệu to lắm, nhưng không ai biết rằng khi Hòa đang làm chú rể thì vợ anh đang gào khóc tuyệt vọng ở trong căn phòng kín chỉ có một lỗ nhỏ bằng cái nắm tay cho ánh sáng lọt vào. Cưới xong xuôi, Hòa thuê người chở Phương vào bệnh viện tâm thần, khi vừa bị bắt xuống xe, Phương thừa lúc người bắt cô không để ý cắn anh ta một cái rồi chạy mất. Vừa chạy Phương vừa khóc. Cô cứ nghĩ rằng khi chồng giàu lên, anh sẽ nhớ những ân tình mà cô đã dành cho anh khi nghèo khó mà đối xử tốt với vợ, ai ngờ Hòa chỉ đợi lúc giàu để tống tiễn vợ đi thật nhanh. Phương nuốt nước mắt, cô thấy mình vẫn còn may vì thoát được cái trại tâm thần đó, ngày mai cô sẽ tìm đường về quê, tránh xa gã chồng độc ác, cạn tình cạn nghĩa ấy để làm lại cuộc đời.

    - ST-

    (Xem tiếp)