Đang xử lý

Những bài viết hay từ Bốn mùa yêu thương

  • Đàn bà là phải đẹp

    ĐÀN BÀ LÀ PHẢI ĐẸP

    Trước khi kể chuyện của em thì em kể chuyện của cô bạn em đã nha các mẹ. Cô bạn gái từ thời cấp 3, cũng thuộc dạng có nhan sắc, thân hình không gọi là bốc lửa nhưng vẫn đầy đủ 3 vòng đâu ra đấy, nói chung nhìn tổng thể rất ổn, nếu ăn diện trang đ...iểm lên nữa thì bọn đàn ông chỉ có chết với chết.

    Cô ấy lên đại học thì bắt đầu yêu người chồng bây giờ, tuy chồng cô ấy nhà nghèo, tuy nhiên lại là tuýp người xông xáo và giỏi giang. Sau khi học xong đại học thì hai người cưới nhau luôn, anh chồng ban đầu làm một chân sale chạy ngược chạy xuôi, nhưng mấy năm gần đây đã lên chức to, làm sếp, cả hai vợ chồng bao nhiêu năm khó nhọc, gom góp cũng mua được một căn nhà 2 tỉ ở đất Sài Gòn này, em rất mừng cho bạn của mình. Vốn yêu và tin tưởng chồng, nên cô bạn em hầu như không hề đề phòng chuyện gì cả, đẻ xong lại không chưng diện, ra đường cứ luộm thà luộm thuộm, mấy lần đi gặp nhau, em gặp nó mà phát chán lên ý, em bảo nó là mày cứ để người ngợm vậy, có ngày thằng T. nó cặp con khác rồi hối không kịp. Mỗi khi nghe em nói vậy là nhỏ bạn bĩu môi bảo “mày khéo lo, chồng tao bao nhiêu năm rồi, tao dám khẳng định là tin tưởng tuyệt đối”. Nghe nhỏ bạn nói vậy em cũng chỉ cười cười thôi, chứ nó đã vậy có nói nữa cũng bằng thừa.

    Nhưng cách đây ít lâu, cô bạn vào nhà em chơi, thấy mặt mày nó buồn bã lắm. Cô ấy ở chơi cả buổi kể hết chuyện cho em nghe, vì từ khi em có con thì cũng ít gặp nhau vì không có thời gian. Bạn bảo là chồng đang cặp bồ nhí bên ngoài, là một em cùng cơ quan, trẻ trung, xinh đẹp. Thời gian đầu thấy chồng cứ thường xuyên ra ngoài buổi tối bảo là đi gặp khách hàng thì cô ấy cũng tin vì nghĩ nghề sale như thế phải thông cảm cho chồng. Rồi chồng lại thích chưng diện chải chuốt, đi vincom hay các trung tâm thương mại sang trọng mua sắm quần áo, giày dép, cứ ra đường là quần áo bảnh bao, tóc tai chải keo và xịt nước hoa thơm phức, vợ con đi cùng nhìn cứ như con hầu đi theo vậy. Ban đầu, cô ấy cũng nghĩ chồng làm sale ra ngoài phải xem trọng hình thức, bề ngoài phải đẹp, phải sang và thơm phưng phức vậy mới thể hiện đẳng cấp mà làm việc với đối tác, nhưng dần dần cô ấy bắt đầu thấy tự ti mỗi khi ra ngoài cùng, nhìn thân hình và nhan sắc trong gương mới hoảng hồn. Và khi mà cô ấy phát hiện chồng lăng nhăng là khi chồng không còn hứng thú chăn gối với vợ nữa. Cô ấy bảo là giờ cô ấy đang theo chương trình thể dục thẩm mỹ lấy lại dáng, sẽ chăm sóc bản thân nhiều hơn và hiện đăng ký một khóa học nghệ thuật quyến rũ. Em nghe thế thì biết là cô ấy đang bế tắc lắm, đang cố lấy lại những gì thuộc về mình, không biết kết quả thế nào nhưng đi ra ngoài đầu óc cũng thanh thản mà đỡ stress.

    Cô bạn ra về, nghĩ lại mình từ khi sinh con mà em cũng hoảng. Em không đến nỗi để bản thân xuề xòa như cô bạn, nhưng rõ ràng là em hay cáu gắt hơn, rất rất nhiều lần lấy lý do chăm con mệt mà từ chối chuyện chăn gối với chồng, mà nhất là từ khi đi làm trở lại, em cũng ít vào bếp nấu nướng cho chồng. Mặc dù chồng em cũng rất cố gắng giúp đỡ em nhưng có một số mặt, đánh giá lại thì em cũng có phần chưa được hợp tác.

    Từ đó, em quyết thay đổi các mẹ ạ, dù gì tâm sinh lý của đàn ông cũng rất đáng để phụ nữ mình quan tâm, vì suốt thời gian mang bầu, chồng đã cố gắng kiềm chế ham muốn vì mình rồi. Em bắt đầu chia sẻ việc nhà cho chồng nhiều hơn, bắt đầu hướng dẫn cho chồng cách chăm con nhiều hơn, vì thế mà em có nhiều thời gian hơn, đỡ vất vả hơn, tinh thần thoải mái nên em cũng thấy em xinh đẹp ra. Hai vợ chồng thỉnh thoảng nhờ má chồng trông giúp thằng nhỏ ra ngoài ăn tối, xem phim, trong những lần đó em ăn mặc thật đẹp, kẽ chân mày, thoa chút son môi, xịt chút nước hoa, đi bên chồng tự dưng em thấy mình thật xinh đẹp. Những buổi tối con ngủ say, hai vợ chồng nằm đọc sách cạnh nhau, và em chủ động hơn trong chuyện ấy, và quả nhiên khi được đáp ứng, và cảm thấy được vợ chăm chút trở lại, chồng em dịu dàng với em hơn, càng ra sức giúp em những việc linh tinh trong nhà. Cứ cuối tuần là hai vợ chồng cùng đi chợ, em vào bếp nấu những món ăn ngon miệng cho gia đình, và lễ vừa rồi, hai vợ chồng có chuyến đi biển đầy lãng mạn nữa. Chưa bao giờ em cảm thấy cuộc sống vợ chồng sau khi có con lại thăng hoa như vậy <3
    Những điều em đúc kết được nè, các mẹ đọc thử nha!

    - Sau khi đẻ con thì vẫn phải đẹp nha các mẹ, không được bỏ bệ bản thân cùng nhan sắc đâu nha. Các mẹ nhìn người phụ nữ lòa xòa, lôi thôi các mẹ đã không thích thì làm sao bắt đàn ông họ yêu cho được. “Đàn ông yêu bằng mắt” luôn luôn đúng nha các mẹ.

    - Hãy tích cực nhờ vả chồng giúp đỡ làm việc nhà, chăm con để các mẹ có thời gian nghỉ ngơi và chăm sóc cho bản thân.

    - Hãy quan tâm đến vấn đề tình dục của chồng, rất quan trọng đấy. Khi các mẹ từ chối chồng thì đồng nghĩa các mẹ đang dâng chồng cho người khác đấy, em không nói ngoa đâu. Nếu cảm thấy nhàm chán thì hãy thay đổi tư thế yêu, vị trí yêu, hoặc có thể thì đi du lịch cùng chồng, sẽ rất thú vị đấy!

    - Hãy rủ rê chồng cùng tham gia một số hoạt động chung như cùng nhau đọc sách, cùng đi chợ, cùng chạy bộ thể dục,… trong khi làm những việc này cùng nhau, tình cảm vợ chồng ngày càng mặn nồng hơn.

    - Hãy thường xuyên trò chuyện cùng nhau, để hiểu người bạn đời của mình nhiều hơn.

    - Và quan trọng nhất là, nếu chẳng may chồng mình có lăng nhăng bên ngoài hãy bình tĩnh giải quyết, lúc này các mẹ hãy thay đổi bản thân mình đi, hãy làm cho chồng thấy các mẹ thật quyến rũ, hãy làm cho chồng thèm khát mình và đôi khi là ghen tuông ngược lại. Và trả thù chồng bằng cách “ông ăn chả, bà ăn nem” là cách trả thù ngu ngốc nhất, đừng bao giờ làm thế nha các mẹ, chỉ càng làm cho hôn nhân đổ vỡ nhanh hơn mà thôi.

    - ST-

    (Xem tiếp)
  • Cám ơn anh và con

    CÁM ƠN ANH VÀ CON

    Chị cầm trên tay kết quả siêu âm, con đã được 8 tuần. Chị mừng rơi nước mắt. Chưa bao giờ cảm giác hạnh phúc lại vỡ òa đến vậy. Lần đầu tiên trong đời, chị có cảm giác sung sướng đến như thế. Ngày cưới anh, hạnh phúc lắm nhưng không xúc động bằng lúc n&a...grave;y.

    Đã 5 năm rồi, 5 năm sau ngày anh chị cưới nhau, đây là lần đầu tiên nước mắt chị rơi nhiều đến vậy. Giận anh cũng có, buồn vì anh thì càng nhiều nhưng lần này là nước mắt rơi vì hạnh phúc. Chị khóc như một đứa trẻ ở bệnh viện, ai cũng tưởng chị có chuyện gì. Nhưng không, đó là tin vui.

    Chị đã sợ… sợ vô cùng và không dám cho anh đi cùng. Chị giấu anh, lén lút đi khám thai vì sợ đây lại là lần hụt hẫng nữa. Đã trên dưới chục lần, chị mừng rồi lại hụt hẫng. Chị định bụng, tối nay về sẽ cho anh biết, sẽ là một bất ngờ cho anh.

    Anh nằm quay người ra ngoài, chị nhẹ nhàng ôm lấy anh, siết mạnh vòng tay, áp vào lưng chồng rồi thủ thỉ:

    - Chồng ơi, em có thai rồi!.

    Chồng chị giật bắn người

    - Cái gì, em nói thật hay đùa đấy, đừng có trêu anh chứ!

    Chị cười hiền

    - Em không trêu anh đâu, là em nói thật, con của chúng mình được 8 tuần rồi, em giấu anh, giờ mới dám nói

    Giọng chị nghẹn lại, nước mắt rưng rưng xoa xuống bụng. Nhìn giọt nước mắt của vợ, anh tin, tin là thật. Anh ôm chị vào lòng, ôm thật chặt, xuýt xoa

    - Trời ơi, là sự thật ư, vậy là anh sắp được làm bố rồi. Anh không tin nổi, anh có con rồi.

    Anh bế chị dậy, hét lên sung sướng. Chị cấu mạnh vào tay anh

    - Đừng anh ạ, con sợ!

    Trong phút ấy, người đàn ông sắp được làm bố đã hoảng hốt, vội đặt vợ xuống giường và nhẹ nhàng hôn lên bụng vợ. Nước mắt anh trào ra, chưa nói được câu nào đã nghẹn trong cổ họng.

    - Con ơi, ăn khỏe lớn nhanh con nhé!

    Suốt thời gian mang bầu, chị được anh cưng chiều yêu thương, săn sóc. Trước giờ với chị, anh đã là một người chồng tuyệt vời rồi, giờ còn tuyệt vời hơn nữa. Anh cho chị cảm giác được yêu thương, che chở và có thêm động lực. Chị và anh đã chạy chữa biết bao nhiêu lần, đã cố gắng biết bao nhiêu để có con. Thật không ngờ, ngày hôm nay, khi chị gần như muốn buông xuôi thì thiên thần bé nhỏ lại đến.

    Suốt thời gian chị chịu áp lực, anh chưa một lần to tiếng với chị. Lúc nào anh cũng lo lắng, quan tâm và luôn là người tiếp niềm tin cho chị. Chị biết ơn anh vì điều đó. Chị đã từng nghĩ sẽ giải thoát cho anh, vậy mà… Có lẽ, thiên thần bé nhỏ đã nghe được dự định của mẹ nên đã kịp đến bên mẹ, để níu mẹ ở lại bên bố.

    5 năm qua, chồng chị đợi câu nói ‘anh ơi chúng mình có con rồi’ biết bao nhiêu. Chị hiểu được nỗi lòng của anh. Hôm nay đây, nhìn anh khóc trong hạnh phúc, chị đã không cầm được lòng. ‘Cám ơn anh, cám ơn tất cả, cám ơn con đã bến bên đời. Để mãi về sau, bố mẹ sẽ chắp cánh yêu thương, vì con mà hi sinh, vì con mà làm tất cả mọi thứ tốt nhất có thể’.

    - ST-

    (Xem tiếp)
  • TIỀN BẠC QUAN TRỌNG NHƯNG TÌNH CẢM GIA ĐÌNH CÒN QUAN TRỌNG HƠN

    Tôi là người ngại chia sẻ, nhưng hôm nay nhân cái ngày rảnh rỗi, vợ con về quê ngoại chơi ngồi ở nhà một mình nên tôi lôi máy tính ra gõ gõ viết đôi dòng tâm sự.

    T&oci...rc;i và vợ kết hôn đến nay đã 7 năm, chúng tôi đã có với nhau 2 đứa con kháu khỉnh. Nhớ lại ngày đó khi tôi đưa vợ về nhà mẹ tôi đã ghét cay ghét đắng cô ấy đến mức chẳng thèm nhìn mặt. Đơn giản vì mẹ tôi đã nhắm cho tôi 1 cô gái khác, nhưng tôi lại không theo ý bà vẫn cứng đầu đi yêu vợ nên bà bực bội lắm.

    Tôi và mọi người thuyết phục mãi cuối cùng bà mới chấp nhận cho 2 đứa làm đám cưới. Ấy vậy mà chẳng hiểu vợ đã làm cách gì mà mẹ tôi và cô ấy lại thân nhau như hình với bóng chỉ sau 4 tháng. Về đến nhà người đầu tiên vợ tôi hỏi là: “Con chào bố, mẹ đâu rồi bố hoặc chồng ơi mẹ đâu rồi”. Nghe vợ hỏi mà tôi thấy tự ái ghê gớm, tôi và bố bị cho ra rìa, cứ cuối tuần mẹ con họ lại đi mua sắm rồi về trải ra sàn thử đi thử lại rồi nịnh nhau: “Ôi con mặc bộ này đẹp quá”. Còn cô ấy thì bảo: “Body của mẹ còn ngon nghẻ hơn của con”. Ôi dời nghe hai người đó nịnh nhau mà nổi cả da gà.

    Nhưng phải công nhận 1 điều vợ tôi rất hiền, rất vui tính và tâm lý đã vậy còn biết nấu ăn, lo toan nên được lòng nhà chồng lắm. Từ về làm dâu đến giờ dường như cô ấy chưa xích mích với ai lần nào.

    Khi vợ có bầu đứa thứ nhất cũng là lúc tôi bận rộn vô cùng, tôi đi công trình suốt ngày. Tôi nghĩ vợ đã có bố mẹ lo rồi nên cứ yên tâm làm việc. Đến khi con lớn rồi tôi vẫn bận rộn cả ngày, sáng mở mắt ra đi, tối 10 giờ mới về. Bao lần vợ góp ý khóc lên khóc xuống thậm chí cãi nhau vì tôi không dành thời gian cho gia đình. Nhưng tôi nghĩ: ‘Làm vợ thì phải biết cảm thông cho chồng chứ, chồng đi làm là vì gia đình chứ vì ai”.

    Vợ tôi nói nặng có nhẹ có nhưng tôi vẫn ôm đồm công việc và bạn bè nên cô ấy cũng chán luôn. Hôm đó đi làm về thấy nhà cửa im lìm, tôi thắc mắc hỏi mẹ:

    - Vợ con con đâu mẹ, sao mới có 8 giờ tối mà im lìm vậy?

    Mẹ tôi vừa ung dung ăn quả nho vừa bình thản nói:

    - À vợ mày hả? Tao vừa cho nó đi cặp bồ rồi, chứ sống với thằng chồng như mày sao mà chịu nổi.

    - Mẹ… mẹ nói sao, cặp bồ ư? Con làm sao mà không chịu nổi.

    - Ờ thằng người yêu cũ của nó đến xin phép đón vợ mày đi chơi rồi còn 2 thằng cu thì qua nhà Dì chơi với em Ken.

    - Người yêu cũ ư, mẹ đùa con à?

    - Đùa gì, nó tên Minh đúng không, ôi cái thằng đó cao ráo đẹp trai thật. Đúng là rất xứng với cái Huyền nhà mình.

    - Mẹ, con không đùa đâu đấy.

    - Ơ hay thì mẹ có đùa đâu, nghiêm túc mà. Làm vợ của 1 thằng chồng suốt ngày chỉ lo chăm chăm công việc đi từ sáng sớm đến tối mịt như mày thà sống độc thân còn vui hơn. Nghe nói thằng Minh ấy ly dị vợ rồi, khéo thật, nhìn hai đứa đó rất đẹp đôi.

    - Mẹ, con là con trai mẹ mà mẹ lại ủng hộ con với gã đàn ông khác là sao. Con không tin đâu.

    Tôi lôi máy ra gọi cho vợ thì thấy thuê bao, thấy vợ gửi tin nhắn từ lúc 6 giờ: “Hôm nay em sẽ không về ngủ đâu, anh ngủ 1 mình đi”. Tôi nóng ran mặt, chẳng lẽ lời mẹ tôi nói là đúng sao, vì cách đây mấy hôm tôi có nghe cô ấy nói sắp tới lớp đại học tổ chức hợp lớp, lẽ nào….điều mẹ nói là thật.

    - Mẹ, mẹ nói thật đi chuyện này là sao?

    - Thế mẹ hỏi mày, mày lấy vợ về với mục đích gì.

    - Thì con cưới con dâu cho mẹ, về duy trì nòi giống cho gia đình mình còn gì?

    - Ừ có mỗi vậy thôi đúng không, vậy thì giờ tao có cháu rồi, mày ly hôn giải thoát cho nó đi.

    - Mẹ nói chuyện buồn cười, đang yên đang lành ai lại đi ly hôn.

    - Mày sống chết lấy con người ta về mà mày bỏ bê nó rồi đi sớm tối chẳng thấy mặt mũi đâu. Lấy vợ về mà không yêu thương và quan tâm nó thì lấy làm gì, để nó đi lấy người khác xứng đáng hơn có phải hay hơn không? Ngày xưa thằng nào hứa đời này con chỉ yêu và sẽ chăm sóc tốt cho vợ con hả?

    - Thì con vẫn yêu đấy thôi.

    - Mày yêu mà mày vô tâm, vợ buồn không biết, vợ vui không hay. Cuối tuần để vợ con đi chơi với nhau mày đi uống bia với bạn bè, 1 năm không có 1 lần đi du lịch vậy mày sống và lấy vợ, sinh con còn nghĩa lý gì nữa hả. Tao tuyên bố con Huyền đã có người khác rồi, mày chuẩn bị ly hôn đi là vừa.

    Đêm đó từng lời mẹ nói cứ vang vọng trong đầu tôi, mẹ nói đúng tôi không rõ vợ mình dao này xinh hay xấu gầy hay béo, vui hay buồn nữa. Vì lúc về nhà vợ đã ngủ lúc tỉnh dậy vợ con đã đi rồi. Đêm đó con không về vợ không về tôi ngồi trống trải 1 mình, gọi điện cho vợ thì thuê bao. Tôi như phát điên đến nơi rồi, ngẫm lại tôi thấy mình sai và có lỗi thật nhiều với cô ấy.

    Cả đêm tôi thao thức không ngủ nổi, sớm mai vợ vẫn chưa về. Tôi đổ bệnh luôn vì mất ngủ nhưng vẫn cố qua nhà em vợ đón 2 con về, qua đến nơi thấy vợ đang ở đó.

    - Tưởng cô đi với thằng người yêu cũ luôn rồi chứ?

    - Ờ đi về rồi đây, mà em đi hay ở anh cũng đâu có quan tâm.

    Nhìn mặt vợ cong cớn xen lẫn sự buồn tủi tự dưng tôi dịu lại

    - Thôi mẹ con em về đi, hôm nay anh xin nghỉ ở nhà.

    - Anh sao vậy hôm nay uống nhầm thuốc à, mà hình như nghe giọng anh như bị ốm. Em xem nào?

    Vợ lấy tay sờ trán tôi:

    - Trời đất, anh sốt rồi, ốm sao còn đi 10 cây số đến đây, ông xã ngốc.

    - Anh không sao, bà xã à. Anh xin lỗi em, anh biết anh sai rồi, từ nay anh sẽ quan tâm 3 mẹ con hơn. Mình về nhà đi, nha…

    Vợ tôi bật khóc ôm lấy tôi còn 2 thằng cu thì vỗ tay:

    - A hôm nay bố nghỉ, hôm nay nhà mình sẽ nấu cơm rồi chơi với nhau nha bố.

    - Ừ bố hứa.

    Từ sau hôm đó, để vợ không đi ‘cặp bồ’ như lời mẹ nói tôi đã về nhà sớm hơn. Bớt tham công tiếc việc tranh thủ đưa cả nhà đi chơi, có chuyện gì tôi cũng chia sẻ với vợ. Tôi nên cảm ơn mẹ vì chính bà đã cho tôi 1 bài học thấm thía. Ngồi ở phòng khách thấy mẹ và vợ cứ ríu rít với nhau trong bếp tôi thấy mình thật may mắn vì ít ra tôi không phải phân xử vụ mẹ chồng – nàng dâu. Mẹ tôi nói đúng đã cưới vợ về thì phải có trách nhiệm yêu thương quan tâm lấy vợ. Còn không thì tốt nhất ở vậy 1 mình cho khỏe đỡ làm khổ con gái nhà lành. Đồng tiền quan trọng nhưng tình cảm gia đình quan trọng hơn, vì nếu đánh mất nó ta sẽ chẳng bao giờ kiếm lại được.

    - ST-

    (Xem tiếp)
  • ĐÃ BAO GIỜ BẠN NHÌN BẠN ĐỜI Ở MỘT GÓC ĐỘ KHÁC

    Người ta thường nói, hôn nhân là cuốn tiểu thuyết diễm tình mà hai nhân vật chính chết yểu ngay từ trang đầu câu chuyện. Điều này cũng không hoàn toàn vô lí, vì trong hôn nhân, mọi chuyện kh&oci...rc;ng chỉ là của riêng hai người với trái tim yêu đương nồng nhiệt nữa, chen giữa nó còn có bổn phận, trách nhiệm, tiền bạc....Những thứ đó tuy nhỏ nhặt thôi nhưng nhanh chóng khiến đối phương trở nên cũ kĩ, không còn thú vị, quyến rũ như thuở ban đầu.

    Nhưng bạn biết không, có bao giờ bạn tự hỏi, nếu đặt mình ở vị trí một người khác, một người lạ để nhìn bạn đời thì cảm giác sẽ ra sao? Jason Hewlett, anh chàng trong câu chuyện kể dưới đây, đã vô tình ở trong trường hợp như thế, lạ lẫm nhìn vợ mình dưới 1 góc nhìn khác, và cảm xúc mà anh nhận lại cũng thật khác thường. Cùng nghe lời thú tội ngọt ngào về lần say nắng kì lạ với cô gái anh gặp tại quầy tính tiền trong siêu thị, từ đó cho thấy rằng mỗi cuộc hôn nhân đều có thể trường thọ nếu ta biết đặt góc nhìn khác dành cho bạn đời.

    Jason Hewlett hài hước mở đầu câu chuyện của mình bằng việc tố tật xấu soi gái đẹp của mọi người đàn ông “À ừm thì phải thú thật rằng, trong lần đi siêu thị để mua vài thứ linh tinh như dao cạo râu, sáp khử mùi cho mình vào hôm nay tôi đã bị một cô nàng xinh đẹp hớp hồn trong khi đứng tính tiền tại quầy. “Thật may mắn cho gã nào có được nàng” - tôi đã thầm nghĩ như vậy khi nhìn thấy mái tóc vàng buông xõa, hơi rối nhưng toát lên vẻ đẹp tự nhiên của nàng.

    Rồi trong phút chốc, tôi bỗng giật mình nhận ra, ơ kìa cô nàng xinh đẹp ấy chẳng phải vợ mình hay sao? Tôi liền tìm cách khiến cô này chú ý bằng việc nhắn ngay 1 tin nhắn với nội dung “em yêu, em đang làm gì thế?”. Nhưng nàng chẳng mảy may để ý đến việc chuông điện thoại rung lên vì tin nhắn, nàng đang tập trung săn hàng giảm giá cơ mà.

    Tôi đành từ bỏ ý định gây sự chú ý cho nàng và lẳng lặng quan sát từ xa. Bạn biết không, dù mỗi sáng thức giấc tôi đều thấy gương mặt ấy nhưng không hiểu sao hôm nay, trong mắt tôi nàng đẹp đến lạ. Bờ vai nhỏ nhắn, tóc buông xõa trông mới phong trần làm sao. Đã bao lâu rồi tôi không cảm nhận được vẻ đẹp tinh khôi này mà chỉ sống hỗn độn trong mớ ánh nhìn cũ kĩ? Thật may mắn khi lớp râu dày trên khuôn mặt này đã che đi vẻ đỏ thẹn thùng của người đàn ông như tôi.

    Và trong phút chốc tôi nhận ra rằng, thật tệ hại nhỡ khi có người đàn ông nào khác cũng bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của vợ mình như tôi từ nãy đến giờ thì sao. Tôi nên giữ vợ chặt hơn một chút nữa nhỉ? Trong lúc này đây tôi chợt nhớ về quãng thời gian xưa cũ, cái thời mà tôi đã phải đấu đá với rất nhiều vệ tinh, nỗ lực rất nhiều mới chinh phục được con tim nàng. Hiện giờ suy nghĩ ấy bất chợt ùa về, vợ tôi vẫn vô cùng xinh đẹp và hấp dẫn, thế mà không ít lần trong các cuộc tranh luận nảy lửa tôi lại quên béng đi việc khó khăn thế nào mới chiếm trọn được trái tim nàng. Thật may mắn khi tôi chưa làm việc gì quá ngu ngốc để đánh sập tình yêu bấy lâu nay.

    Một điều nữa là ngoài sự xinh đẹp kia ra vợ tôi còn rất tự tin, độc lập, khiêm nhường, vui tính, dịu dàng khi đứng một mình. Điều mà lâu lắm rồi tôi không nhận thấy nữa. Tôi ngẩn ngơ đến tận lúc nàng xách giỏ đồ to ụ ra khỏi siêu thị với những bước chân uyển chuyển, dứt khoát. Tôi vẫn cứ lẳng lặng tiến theo sau lưng nàng mà không hề ra thêm dấu hiệu nào. Chà, vợ tôi hiếm khi kiểm soát trang cá nhân của tôi vì cô ấy tin tưởng chồng mình rất nhiều, hy vọng là em không đọc được những dòng “ngoại tình tư tưởng” của anh dành cho em nhỉ, vợ anh.

    Bài học qua việc “ngó nghiêng” trong siêu thị lần này tôi muốn nhắn gửi đến các ông chồng là: hãy nhìn vợ mình theo một góc khác, bạn sẽ khám phá ra được nhiều điều hơn. Bạn không biết mình may mắn thế nào khi có họ đồng hành, sẻ chia trong cuộc đời này đâu

    - Jasson -

    (Xem tiếp)
  • Mẹ nhớ con

    MẸ NHỚ CON

    Mấy hôm nay bà Dung cứ thao thức không ngủ được, chân bà tê cứng, cứ phải dậy giữa đêm để xoa bóp. Bà biết cứ mỗi lần bà bị như thế này thì kiểu gì mấy ngày sau cũng bị ốm. Bà Dung chỉ có duy nhất một đứa con trai đang sống ở thành phố, có mấy lần b&agra...ve; nói với con bà nhớ nó lắm, muốn được lên đó ở cùng để vừa đỡ đần công việc cho nhà con trai vừa được ở gần con nhưng vừa mới nói ra thì con trai của bà đã gạt đi. Đạt bảo rằng vì vợ anh là người không thích ồn ào, thích sạch sẽ, mẹ anh lại là người nhà quê, bạ đâu vứt đấy, nếu bà sống cùng kiểu gì cũng xảy ra mâu thuẫn, thế nên nếu muốn con cái hạnh phúc thì bà cứ an phận ở quê.

    Nhưng bà Dung nhớ con, ở quê bà chỉ có con chó Vàng làm bạn, ban ngày hay ban đêm đều thế, nếu muốn có ai bầu bạn bà đều vẫy nó lại rồi ngồi bắt rận cho nó, vừa bắt vừa kể hết mọi chuyện cho nó nghe. Nào là việc ngày xưa Đạt yêu mẹ như thế nào, bà đã phải vất vả như thế nào để nuôi con sau khi chồng mất. Con chó Vàng thấy chủ cứ vuốt ve mình thì sung sướng lắm, lăn ra ngủ, để mặc bà thủ thỉ một mình.

    Từ ngày con trai lên thành phố, bà Dung mới lên thăm con được 3 lần.

    Lần thứ 3 bà lên, vì không muốn mẹ về nhà nên Đạt nói dối là vợ đi công tác cầm cả chìa khóa nhà đi rồi, anh dắt mẹ vào hàng phở gần đó gọi cho bà bát phở bò giá 50 ngàn rồi thuê nhà nghỉ cho mẹ ngủ lại một đêm, sáng hôm sau Đạt đưa mẹ ra bến xe về quê. Bà Dung trước giờ chưa được ăn bát phở nào ngon đến thế, bà húp hết sạch nước trong bát rồi tấm tắc khen ngon. Sau này cứ mỗi lần nhớ lại bát phở đó là bà cứ ao ước được lên thành phố.

    Rồi sau mấy đêm không ngủ được, bà trở bệnh. Bà ho khù khụ, người nóng ran. Thường thì một tháng Đạt sẽ gọi về cho mẹ 1 lần ở nhà hàng xóm rồi bà Dung sẽ chạy sang nghe điện thoại của con nhưng 3 tháng nay rồi Đạt không gọi về cho mẹ, bà Dung ốm quặt quẹo không có ai chăm, phải tự ngồi dậy nấu cháo ăn. Nhưng nhà không có gì, bà chỉ bỏ nắm gạo vào nấu cháo rồi húp. Những lúc như thế khiến bà nhớ lại mùi hương quyến rũ của bát phở bò bà ăn với con trai đợt trước. Mùi hương đó cứ theo bà vào tận giấc ngủ, khiến bà thao thức. Mấy ngày sau đó cũng thế, bà cứ mơ thấy bát phở bò giá 50 ngàn. Sau khi khỏe lại, bà đến nhà cuối làng xin đi nhờ xe lên thành phố, đến nơi, bà đi bộ rồi hỏi đường đến nhà con trai bà.

    Bà Dung giơ tay bấm chuông, lúc đi, bà chỉ cầm có 30 ngàn, vì đó là số tiền cuối cùng bà còn có ở trong nhà. Nghe tiếng chuông, Đạt chạy ra. Thấy mẹ, anh khựng lại một lúc rồi mở cổng ra. Vừa nhìn thấy mẹ Đạt đã giẫm chân đành đạch rồi rít lên:

    – Ơ hay, mẹ lên đây làm gì?

    – Mẹ lên thăm con, với cả mẹ mới ốm dậy, mẹ thèm ăn phở quá Đạt à. Con cho mẹ đến quán phở hôm nọ ăn đi, quán mà một bát 50 ngàn ấy.

    – Trời ơi, mẹ cấm nói ra chuyện con cho mẹ ăn phở lần trước đấy nhé. Vợ con mà nghe thấy cô ấy xé xác con ra. Mà mẹ về đi, hôm nay vợ con có khách, mẹ mà vào kiểu gì cô ấy cũng bù lu bù loa lên cho mà xem.

    – Nhưng mẹ mới lên, với cả giờ nhà bác Vinh cũng chưa có xe cho mẹ về.

    – Thì mẹ ra ngoài bến xe ngồi đợi cũng được. Tuyệt đối không được ở nhà con hôm nay đâu mẹ ơi. Bạn vợ con toàn dân sành điệu, mẹ mà vào vợ con xấu hổ với bạn mất.

    – Thế còn phở thì sao hả con? Có gần đây không? Hay mình đi ăn rồi mẹ về?

    – Giờ này còn phở phiếc gì? Mẹ đi nhanh không vợ con ra đấy. Với cả con không có tiền đâu. Mẹ về nhanh đi, vợ con sắp dậy rồi.

    Nói rồi Đạt đẩy mẹ ra ngoài, khóa cửa lại. Anh vừa đi vào vừa cúi người lạy mẹ. Bà Dung thẫn thờ nhìn theo bóng con. Bà không ngờ rằng con bà lại đối xử với mẹ như vậy sau khi bà vượt qua quãng đường dài 150km để lên thăm nó. Bà lầm lũi đi về, làn nước mắt chảy dài ướt đôi gò má...

    - ST-

    (Xem tiếp)
  • BIẾT TÔI KHÓ CÓ CON ANH VẪN QUYẾT CƯỚI TÔI

    Tôi 24 tuổi, không xinh, được cái cao ráo và hoạt bát, hay cười, ẩn sau những nụ cười đôi khi chất chứa nhiều nỗi buồn sâu thẳm. Bố mất từ khi tôi học lớp 8, mẹ có người đàn ông khác, dù không bỏ chúng tôi ...đi nhưng mẹ dành hết thời gian, tâm trí, tình cảm cho người đàn ông đó đã 10 năm nay. Tôi có một cậu em trai ngoan ngoãn và rất nghe lời, chị em nương tựa nhau và phần lớn thời gian chỉ có 2 chị em chung sống cùng nhau kể từ khi bố mất cho tới khi em trai học đại học.

    Khi tôi học lớp 10 có một biến cố lớn xảy ra, mẹ tôi có thai với người đàn ông đó nhưng vì mang thai con gái nên ông ta chối bỏ. Ngày mẹ đi sinh em, cả gia đình đã chỉ trích, chì chiết và cuối cùng gây áp lực để mẹ phải đưa em cho vợ chồng người quen nuôi dưỡng (họ cưới nhau đã lâu mà không có con). Khi ấy tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ và tủi thân, đã có lúc nghĩ tới việc muốn tự tử để giải thoát khỏi cuộc sống đau khổ này nhưng rồi phải cố gắng rất nhiều tôi mới có thể vượt qua.

    Mẹ tôi đi làm xa và 2 chị em lại chăm sóc nhau mà không có cha mẹ ở cạnh. Năm lớp 11, kết quả học tập sa sút trầm trọng, tôi lao vào những trò vui, những cuộc ăn chơi hàng quán và có lần đã ăn cắp tiền của mẹ. Bị phát hiện, mẹ đã đánh tôi rất đau khiến tôi càng chán nản. Thời gian này tôi thường xuyên tâm sự với người anh họ. Anh tuy học xa nhưng anh em vẫn liên lạc qua điện thoại, cũng nhờ anh mà tôi đã gặp được người đàn ông của đời mình.

    Nói về người đàn ông của tôi, anh là bạn học cùng đại học với anh tôi, ở cùng phòng và vô cùng thân thiết với anh họ. Chúng tôi nói chuyện với nhau mỗi khi có thể. Anh đã an ủi mỗi khi tôi buồn, động viên tôi học tập, kết quả tôi tiến bộ hơn, bỏ đi những cuộc chơi vô bổ, chăm chỉ học hành. Tôi nhận ra anh đã thay đổi cuộc sống của tôi, vậy là sau nhiều tháng nói chuyện anh tỏ tình. Tôi vô cùng hạnh phúc mà nhận lời yêu anh khi học lớp 12. Cứ như vậy một năm trôi qua, tôi bước vào ngưỡng cửa đại học. Vì tính tình hoạt bát, sức khỏe ổn định, lại có năng khiếu về môn Văn nên tôi quyết định thi vào ngành hướng dẫn viên du lịch. Anh đã ủng hộ tôi hết mình và cuối cùng tôi thi đỗ.

    Tình yêu của chúng tôi đã gắn liền và quen thuộc với việc yêu xa nên khi tôi xuống Hà Nội học cũng là lúc anh ra trường, đi công tác. Anh làm bên ngành xây dựng, có khi phải cắm chốt ở công trình cả nửa năm, tôi lại tiếp tục vừa học vừa yêu và chờ đợi anh. Tôi cũng tranh thủ làm thêm kiếm tiền để không phải xin tiền mẹ. Năm thứ 2 đại học tôi có thể dẫn được các tour đơn giản, tour học sinh để lo cho sinh hoạt của mình. Suốt 4 năm đại học tôi và anh vẫn yêu nhau, nhớ nhau da diết và đặc biệt chưa một lần anh làm tôi phải đau buồn, cũng không bao giờ anh để tôi phải phiền lòng vì người con gái nào khác.

    Hạnh phúc của chúng tôi êm đềm suốt 5 năm yêu xa, anh nói khi nào tôi ra trường, công việc hai đứa ổn định sẽ lấy nhau, anh chăm sóc tôi suốt đời. Tôi vô cùng hạnh phúc, thấm thoắt đã 7 năm yêu nhau và chúng tôi nghĩ tới chuyện kết hôn thì có một chuyện làm tôi lung lay ý chí. Trong một lần đi khám bệnh phụ khoa tôi phát hiện mình bị buồng trứng đa nang, bác sĩ nói đó là nguyên nhân tại sao chúng tôi gần gũi, quan hệ trước hôn nhân không dùng biện pháp mà tôi không có thai. Tôi suy sụp rất nhiều, đọc các bài viết, tìm hiểu về bệnh này thì thấy nhiều chị em bị vô sinh vì nó.

    Tôi rất hoang mang và cuối cùng quyết định chia tay với người yêu. Anh vô cùng đau khổ, gặng hỏi lý do nhưng tôi làm sao có thể nói ra dễ dàng như vậy được. Cuối cùng, để anh có thể dứt khoát, tôi đã nói sự thật. Anh khóc như mưa, không ngần ngại ôm tôi vào lòng rồi nói: "Chỉ cần được sống bên em, dù anh không có con cũng chấp nhận. Anh không thể sống và có con với người khác đươc". Tôi bị sự chân thành của anh làm cảm động, quyết định cùng anh chạy chữa. Suốt một năm không có kết quả gì, tôi rất buồn nhưng lúc nào anh cũng động viên và an ủi. Anh nói muốn cưới tôi, bảo tôi không phải cố gắng chữa trị nữa, để ngơi một thời gian nếu tôi muốn thì lại tìm cách khác.

    Đám cưới đã diễn ra trong sự chúc phúc của mọi người. Tôi rất thương anh, còn anh nói vô cùng hạnh phúc vì được làm chồng tôi. Sau khi cưới anh thu xếp công việc ở gần tôi, vợ chồng có gần một năm chung sống tuyệt vời. Anh chăm sóc tôi từng miếng ăn giấc ngủ, giúp tôi quên đi nỗi buồn và thoải mái đầu óc. Cuối cùng điều kỳ diệu đã xảy ra, vào một buổi sáng đẹp trời tôi nôn ọe cả buổi, không ăn được gì, anh cuống cuồng chạy ngược chạy xuôi, nhờ bà hàng xóm sang giúp một tay vì anh không khéo nấu nướng. Anh muốn nấu cháo cho tôi mà không biết xoay xở ra sao, vừa nhìn thấy tôi bà hàng xóm đã bảo anh đi mua ngay que thử vì tôi rất giống người có bầu.

    Chồng tôi hớt hải chạy ra hiệu thuốc, còn tôi lúng túng không hiểu chuyện gì. Khi cầm que thử thai 2 vạch, tôi run bần bật, chồng vui sướng quá nhảy nhót múa hát cả ngày. Từ hôm ấy anh không cho tôi động chân tay vào việc gì, kể cả giặt đồ, nấu cơm. Đi làm về mà thấy tôi đã làm là anh lại ra vẻ giận dỗi rồi chạy vào xoa bóp cho tôi. Đến giờ tôi đã mang thai được gần 2 tháng, ngày nào chồng cũng ân cần. Tôi chợt nhận ra không có liều thuốc nào tốt và hữu hiệu bằng người chồng tuyệt vời này, chính anh đã giúp tôi thay đổi cuộc sống này và mang lại hạnh phúc vô bờ suốt hơn 8 năm qua cho tôi.

    -Vân-

    (Xem tiếp)
  • VÌ SAO PHỤ NỮ PHẢI KIẾM ĐƯỢC TIỀN

    Ngày hôm qua, lúc mình đang tính chuyện tiền tiết kiệm. Bạn mình hỏi, mày có chồng rồi sao phải tính toán ghê thế?

    Mình mới bảo bạn là: Tao đi làm vất vả, phải nghĩ cho bản thân chút chứ. Không tiết kiệm, nhỡ chồng tao ...bỏ tao thì sao? Sau này nhỡ chồng chán thì vừa không có chồng lại 1 nách hai con, không có tiền sao sống được.

    Mặt mọi người xung quanh bị xịt tám lớp keo. Kiểu rất ngạc nhiên ngỡ ngàng và không biết biểu đạt cảm xúc như thế nào khi mình nói như thế. Vì hiện tại thấy chồng với mình có làm sao đâu?

    Còn chồng mình thì ngao ngán thở dài nhưng cũng vỗ đầu bảo thông cảm cho mình.

    Rồi tối về chồng bảo sao con người mình lúc nào cũng phải trong thế phòng thủ hoặc tấn công, mà không có một trạng thái khác? Kiểu như thư thái, thư giãn ấy.

    Chồng bảo sao mình lúc nào cũng cắm mặt đi làm kiếm tiền, không biết mệt à? Tiền quan trọng thế sao?

    Thực lòng mình cũng không biết phải trả lời thế nào. Vì quan trọng thì không hẳn, những sao mình thấy cứ cần phải đi làm liên tục ấy.

    Một lúc sau chồng cười bảo: Tú đúng là hay quá, lừa lấy được Thanh, Thanh mà không biết kiếm tiền Tú không lấy Thanh đâu. Lấy Thanh đỡ phải nuôi Thanh.

    Mình dòm chồng xong nói lại: "Ra Tú lấy Thanh vì tiền đấy!"
    Rồi hai vợ chồng cười như hai đứa điên. Chắc chồng chỉ đùa thôi nhỉ? Chứ mình nghèo kiết xác, chắc không phải thế đâu.
    Mình là thuộc dạng lao động không thông minh ấy. Kiểu muốn có 1 mình phải làm 10. Vì ngu mà. Chứ người khôn người ta làm 1 kiếm 10 cơ.

    Trên thế gian người giàu có rất nhiều. Họ lo những việc to. Còn loại con gái như mình, bo bo lo chuyện nhỏ, chỉ cần cảm thấy bản thân vui vẻ và hài lòng là có khó có cực đến đâu cũng cảm giác như là sung sướng lắm.

    Cuộc sống bình yên hay mệt mỏi đúng là do con người ta tự chọn lựa.

    Lựa chọn chưa chắc đã đúng. Lựa chọn có thể sẽ sai.
    Nhưng mỗi thứ đi qua trong đời ta, đều có lý do của nó. Sai cũng có lý do, mà đúng cũng có lý do. Từ những lý do ấy, ta học hỏi, ta trải nghiệm, ta trưởng thành.

    - Gào -

    (Xem tiếp)
  • Những người đàn ông đã có con thân mến, đứa trẻ mà các anh yêu thương không tự nhiên sinh ra đời. Con cái là do cả cha lẫn mẹ tạo nên. Nhưng mang thai và chịu đau đớn để sinh con ra là phụ nữ.

    Một số người đàn ông thì phó mặc chuyện chăm lo con cái cho ...vợ. Để phụ nữ bọn em đầu tắp mặt tối. Mắt thâm như bị ăn đấm, cơ thể mệt mỏi, uể oải... đêm thâu đêm ngày nối ngày.

    Một số khác thì thích can thiệp một cách thái quá, và chỉ đạo vợ từ A đến Z mà quên đi rằng mỗi người phụ nữ sinh ra đều có bản năng làm mẹ. Đã phải trông con mệt mỏi rồi, còn phải nghe chỉ đạo của đủ các tầng tầng lớp lớp người.

    Phụ nữ sau sinh rất căng thẳng, 90% mắc trầm cảm. Nhưng đàn ông thì có nghe nói vậy cũng thấy BÌNH THƯỜNG hoặc kệ chứ.

    Nhiều anh nói những câu thây kệ nghe rất đau lòng kiểu như: "Ai mà chẳng đẻ”, rồi "lớn rồi phải tự lo", "cứ cậy đẻ xong làm trò".

    Thậm chí có người ác hơn, nói với vợ mình rằng: "Trầm cảm hả, chết được thì chết đi!"

    Nói xong chắc thấy vui mồm vui miệng, ai tổn thương, ai đau lòng, cũng mặc xác thân ai?

    Con người chưa cần tới 2 chữ vợ chồng mới biết tới tình nghĩa. Chưa cần phải trải qua đủ thứ "yêu đương" mới cảm nhận được lòng người.

    Vợ các anh, đánh đổi thanh xuân, đánh đổi tuổi trẻ, bỏ qua cơ hội, dành trọn thời gian, dồn hết thương yêu để để sinh và nuôi nấng con cái....

    Nếu các anh là chồng, còn "quên" việc cần phải trân trọng... Thì các anh có đáng mặt đàn ông?”

    Có lẽ nhiều người phụ nữ giống tôi thấy hình ảnh của mình trong đó. Những câu nói trên chồng tôi cũng từng nói qua. Nói thật, nghe mà đắng lòng, chán nản bởi cái sự não ngắn của đức lang quân. Mà cũng phải thôi, các ông ấy cả đời cũng không bao giờ phải trải qua giai đoạn sinh nở thì làm sao hiểu được cái đau đớn, mệt mỏi của người phụ nữ cơ chứ.

    Nói thật, có giai đoạn tôi đã tính đến chuyện ly hôn chồng, nhưng nhìn con nhỏ khao khát tình thương của cha, tôi lại phải nén lòng, nuốt nước mắt vào trong để giữ cha cho con. Thế nhưng, nỗi đau đó cũng khiến tôi mạnh mẽ hơn, khiến tôi hiểu rằng mình cần phải thương bản thân mình nhiều hơn. Đừng bao giờ trông chờ vào tình thương của người khác, đặc biệt là chồng. Bởi đàn ông là giống bạc tình, họ sẵn sàng rũ bỏ hết những hy sinh, vất vả của vợ khi gia đình có chuyện. Họ sẵn sàng bỏ vợ con nếu vợ con là gánh nặng của đời họ.

    Thế cho nên, bây giờ tôi đã mạnh mẽ hơn, tự lo cho cuộc sống mình mà không lệ thuộc vào ai kể cả vật chất lẫn tinh thần. Tôi cố gắng kiếm tiền nuôi con, cố gắng sống thật tươi vui, thật thoải mái. Bởi tôi biết, tất cả mọi thứ đều thật mong manh. Hôm nay có hạnh phúc, có vui vẻ đến đâu thì cũng không chắc mai đây sẽ vẫn vậy. Vì vậy, tôi phải chuẩn bị tinh thần cho mọi tình huống xấu nhất

    - ST-

    (Xem tiếp)
  • KẾT HÔN KHÔNG ĐÁNG SỢ, SỢ NHẤT LẤY NHẦM CHỒNG, CHỌN NHẦM CHA CHO CON

    Hôm qua, đi làm về đã mệt mỏi mà chồng em còn nhăn nhó, đòi nói chuyện với em về vấn đề nuôi dạy con cái. Ah thực ra là vấn đề nuôi con thôi, chứ con bé nhà em còn nhỏ, vợ chồng em cũng chưa... chú trọng lắm vào việc dạy con.

    Chả là con bé nhà em cũng được gần 3 tuổi rồi mà nhỏ chút chét, ngót nghét được có 13kg. Lúc ẻm còn bé cũng sổ sữa lắm, chưa được 1 tuổi đã 10-11kg. Vậy mà không biết sao càng lớn càng chậm tăng cân. Cả năm mà lên được có 1 kg nên ốm tong ốm teo. Đã thế lại còn hay cảm sốt, sổ mũi, tối thì quấy khóc. Nhìn chung là ốm và yếu.

    Thế là ông chồng em đổ hết mọi tội lỗi ấy lên người em. Nói em không biết chăm con, làm mẹ mà thế này thế khác. Nói thiệt với các chị là em nghe mà em đau lắm. Có mẹ nào mà không muốn con tròn, con khỏe không các chị? Mà ổng nói như em thể em là “mẹ mìn” vậy. Mà có phải là em bỏ bê nhà cửa con cái đâu.

    Em cũng phải làm mốc mặt để có tiền tã sữa cho con, chứ một tháng ổng đưa em có mấy triệu, không đủ tiền học phí với tiền ăn của con chứ đừng nói tiền điện, nước, internet hay ăn uống gì trong nhà. Rồi việc gì cũng đến tay em, ổng không hề mó vào một công việc nhà nào. Công việc duy nhất ổng làm là đưa con đi học (chỉ đưa thôi, còn em phải đón về).

    Đến lúc em nói vậy anh phụ em làm việc nhà hoặc đưa và đón con đi học để em có thêm thời gian chăm sóc ăn uống cho con. Thế mà ổng la lên:
    - Đó là việc của phụ nữ. Tại sao anh phải làm?
    - Thế đó chả phải con anh à?
    - Nếu anh ở một mình thì anh sẽ chăm con, còn có vợ thì tại sao anh phải làm?
    - Vậy anh đừng có ý kiến nữa. Cứ để con đó cho tôi, con nó ra sao thì tôi tự chịu. Không làm mà sao anh có ý kiến nhiều thế?
    - Nói thế mà nghe được à? Thế thì chia tay đi. Tôi không chấp nhận cô vợ như cô.

    Nói thiệt với các mẹ là nghe đến đó thì em cảm thấy cuộc đời em nó thật bi kịch. Té ra trong lòng chồng em, em chả khác gì con osin hay đẻ mướn thôi. Cái gì cũng phải chu toàn, việc gì cũng phải chu toàn, nhà cửa không gọn gàng cũng lỗi của vợ, nhà nhỏ cũng lỗi của vợ, con bệnh lỗi vợ, con ốm cũng lỗi của vợ. Còn chồng chỉ là người chỉ đạo thôi, nói gì cấm cãi. Cãi là đòi bỏ vợ.

    Nói thiệt không có con thì em cũng ký đơn cái rẹt giải thoát khỏi bể khổ cho rồi. Chứ giờ toàn nghe những câu đau lòng kiểu: “Tôi không quan tâm cô nghĩ gì”, “tôi không quan tâm cô làm gì, miễn sao…”. Vậy thì anh quan tâm cái đ* gì, chắc là quan tâm mấy con mặt hoa da phấn, õng à õng ẹo ngoài đường thôi chứ gì. Em nghĩ chắc ở ngoài có em nào xinh tươi mơn mởn rồi nên về nhà kiếm cớ gây nhau với vợ đây mà. Thiệt là điên tiết máu.

    Giờ em mới biết, bi ai lớn nhất của người phụ nữ là cưới nhầm chồng. Cưới nhầm chồng không chỉ khiến cho mình mệt mỏi, bế tắc trong cuộc hôn nhân mà còn khiến cho con cái khổ sở vì mối bất hòa dai dẳng của cha mẹ.

    Em đã phải ngừng cuộc cãi vã khi thấy con bé nhà em nó khóc thét lên, mếu máo vì cha mẹ to tiếng. Em xót con và xót xa cho bản thân mình quá. Sao phận phụ nữ khổ như vậy, đã nhẫn nhịn, chìu chồng hết mình. Ổng nói muốn mua nhà, em cũng đi vay mượn khắp nơi để mua, rồi cố gắng cày bừa kiếm tiền cùng nhau trả. Rồi ổng kêu mệt không chăm con được, em cũng nhận hết phần chăm con. Ổng kêu đàn ông không thể làm việc nhà, em cũng gánh nốt. Giờ đến mức này thì nói thiệt là em cảm thấy không còn đủ sức mà chạy theo yêu cầu của ổng nữa chị em à.

    Càng ngày em càng cảm thấy “hôn nhân là mồ chôn của ái tình”. Em cảm thấy ở với nhau thật sự là một sự ngược đãi tinh thần khi mà khi nào cũng phải để ý xem chồng vui hay buồn. Đôi khi không mệt vì con quấy khóc mà mệt vì nhìn cái bản mặt nhăn nhó của chồng, mệt bởi những câu nói tàn nhẫn của chồng.

    - Tùy anh. Em cũng mệt mỏi lắm rồi. Nếu anh thích ai thì đi cưới người đó đi. Con, anh muốn nuôi em cho anh nuôi.
    - Anh làm sao mà nuôi con một mình được?
    - Vậy anh thấy ai nuôi được thì cưới về mà nuôi. Em mệt mỏi lắm rồi.
    - Nếu có người nuôi con tốt hơn em thì mình đã xong rồi
    - Anh tưởng chỉ có anh là vậy à. Xin lỗi anh, nếu có ai làm cha cho con tốt thì em cũng chia tay anh rồi…

    Thế đấy, hôm qua em đã nói hết, nói toẹt ra những mệt mỏi mà mình đã chịu đựng. Em thấy chả việc gì phải cố gắng nữa cả. Bởi người ta chẳng quan tâm đến những cố gắng của em, chẳng quan tâm em nghĩ gì, em cảm thấy gì. Đàn ông họ chỉ quan tâm sự mệt mỏi của họ. Họ cho họ cái quyền được bạo hành vợ con cả thể xác lẫn tinh thần.

    Em đã chuẩn bị tâm lý rồi, em sẽ không nhịn nữa đâu, không yêu thì chia tay chứ chẳng thể nào sống kiểu chế độ phong kiến thế này được ạ. Em vừa đọc những dấu hiệu chồng không còn yêu vợ và thấy chồng em có đủ cả. Chắc em phải tính đường thôi các chị ơi...

    1. Không tặng quà trong ngày lễ
    Nếu chồng bạn không tặng quà cho bạn trong những ngày lễ (ngày Phụ nữ, ngày Tình yêu, sinh nhật, kỷ niệm ngày cưới) hoặc thậm chí quên hẳn những ngày này thì đó là một dấu hiệu chắc chắn anh ấy không còn quan tâm đến bạn. Thế nhưng nếu anh ấy vẫn tặng hoa và quà, bày tỏ tình cảm với bạn trong những ngày này còn những ngày khác thì không, bạn vẫn nên nghi ngờ tình cảm của chàng dành cho mình đã phai nhạt.

    2. Thái độ, hành vi của anh ấy luôn thay đổi
    Một ngày anh ta tức giận nói rằng không muốn nhìn thấy bạn, muốn bạn biến mất khỏi cuộc sống của mình. Ngày hôm sau, anh ta ôm lấy bạn, muốn ân ái. Nếu anh ta không mắc hội chứng rối loạn tâm lý lưỡng cực, hành vi này cảnh báo bạn một sự thật rằng anh có thể không yêu bạn nữa.

    3. Luôn nhìn thấy lỗi lầm của bạn
    Bạn luôn là nguyên nhân của mọi vấn đề. Khi bạn cố gắng để nói chuyện, anh cho rằng bạn chuyện bé xé ra to. Khi bạn phàn nàn rằng có vẻ như anh ta không yêu bạn nữa, anh ta ngay lập tức chỉ ra lỗi của bạn. Đây thường là một dấu hiệu chắc chắn rằng chồng bạn đang tìm kiếm lý do để thoát ra khỏi cuộc hôn nhân.

    4. Anh ấy không thích bạn
    Anh không khen ngợi bạn, cũng không để tâm tới bất cứ việc gì bạn làm. Anh chê bai tính cách, quần áo, cơ thể và tóc của bạn, chê những thứ bạn ăn, những việc bạn làm. Tóm lại, anh ta luôn thấy bạn không đủ tốt và không làm bất cứ điều gì đúng. Ngay cả khi bạn làm được điều gì đó rất tuyệt vời, anh ta cũng tìm thấy những sai sót của bạn. Anh ta luôn muốn “dìm hàng” bạn.
    Nếu nhìn lại mối quan hệ của hai người, nhận ra đây là một điều được lặp đi lặp lại nhiều lần thì rõ ràng tình cảm của anh ấy dành cho bạn gần như không có.

    5. Anh ấy không nỗ lực vì hôn nhân
    Khi bạn đề nghị anh thay đổi một số thói quen khó chịu (ví dụ đi nhậu đến khuya, quát tháo khi về nhà...), anh ta vẫn tiếp tục hành động đó. Bạn nói đi nói lại nhưng anh ta vẫn vờ như không nghe thấy và không có phản ứng gì. Bạn luôn là người phải hy sinh, phải thay đổi bản thân để duy trì hôn nhân. Kể cả khi bạn chán đến phát ốm và mệt anh ta vẫn lờ lớ lơ. Đây chính là biểu hiện rõ nhất của một người chồng đã không còn yêu vợ nữa.

    (Xem tiếp)
  • Sống chậm lại....và mỉm cười nhiều hơn :)