• Bốn mùa yêu thương

    Chồng à, anh nên cảm thấy may mắn khi vợ ở nhà trông con

    CHỒNG À, ANH NÊN CẢM THẤY MAY MẮN KHI VỢ Ở NHÀ TRÔNG CON

    Phụ nữ khi chưa có chồng có thể xúng xính trong áo đầm, son phấn tung tăng đi chơi, đi làm. Có tiền thì sắm sửa, bù khú với bạn bè. Thế mà khi lấy chồng rồi, lại thường phải tất bật với việc nhà, với việc chăm sóc cha mẹ, con cái… Đến lúc đó, phụ nữ phải lựa chọn giữa việc ra ngoài làm việc để mặc việc nhà cho người giúp việc hay là ở nhà làm tất cả những công việc kia và bỏ dở sự nghiệp đang phát triển của mình.

    Là phụ nữ, tôi cũng từng có giai đoạn phải đứng trước sự lựa chọn khó khăn trên. Và khi con ra đời, với bản năng người mẹ, tôi buộc phải từ bỏ công việc của mình để tập trung nuôi dạy con cái. Thế nhưng, chỉ sau hai năm, tôi đã nhận ra sai lầm của mình. Khi tôi hy sinh mọi thứ để giữ cho gia đình sự tươm tất, con cái được sự chăm sóc đầy đủ nhất thì cái tôi nhận được chỉ là sự khinh thường của mọi người. Ai cũng cho rằng những người phụ nữ ở nhà chăm con như tôi là sướng, là lười biếng khi để chồng gánh hết mọi chi phí trong gia đình. Không một ai thừa nhận công sức của tôi bỏ ra.

    Tôi chỉ làm một phép tính rất đơn giản, khi thuê người giúp việc, tôi phải bao họ ăn ở trong nhà, mỗi tháng tốn thêm hơn 4 triệu tiền lương, chưa kể tiền thưởng tết, quà mỗi tháng. Tổng cộng ra cũng mất 6-8 triệu một tháng. Thế mà với người giúp việc, chúng tôi còn phải lấy lòng, khách sáo hết sức và chả bao giờ bảo người giúp việc là “chả làm gì cả”.

    Thế mà khi tôi ở nhà, tôi làm còn nhiều hơn giúp việc (giúp việc thường chỉ làm việc nhà hoặc chỉ chăm sóc em bé) vậy mà tôi chẳng có lương, chẳng có thưởng. Thậm chí tôi còn phải kiếm thêm việc để phụ thu nhập cho gia đình. Thế nhưng, mọi người, kể cả chồng tôi lại cho rằng tôi “ở nhà thôi chả làm gì”. Thật sự tôi cảm thấy bất công hết sức.

    Hôm nay, tôi lên mạng và đọc được tâm sự của người mẹ trẻ này và cảm thấy rất đồng cảm với cô:

    “Trời nắng lên 1 cái là các bạn ra ngoài cafe rôm rả. Nhà mình đi ăn sáng ngồi cạnh bàn nửa tá các trai xinh gái đẹp môi son má phấn đang buôn chuyện, từ Đô Nan Trăm đến chuyện lọ gia vị muối tiêu của nhà hàng xóm. Và một phần rất lớn trong đó là về những cô bạn của họ - mà họ định nghĩa là chả làm gì cả, toàn "ở nhà chồng nuôi".

    Hình như tất cả phụ nữ không đi làm full-time cho cơ quan tổ chức nào, thì đều được gom vào nghề mới là "ở nhà chồng nuôi" thì phải.

    Cụm từ này cũng chẳng có gì mới, nhưng buồn vì chẳng hiểu sao chính những người cùng là phụ nữ với nhau lại có kiểu suy nghĩ dè bỉu, khinh thường người khác như thế!

    Chúng tôi không phải là chó mèo, cũng không phải bị khuyết tật ngồi 1 chỗ, cũng không phải em bé ẵm ngửa, nên chúng tôi chẳng được ai "nuôi" cả! Chúng tôi cũng học hành tử tế, đầy đủ năng lực làm việc ở bất cứ đâu chúng tôi muốn, rất nhiều người vợ trước đây giữ những vị trí quan trọng, có sự nghiệp đầy hứa hẹn nhưng vì gia đình, vì muốn con cái có được sự phát triển toàn diện và sự quan tâm nhiều nhất từ mẹ (vì ông bố đã mải làm việc, mải networking, và vân vân các lí do rồi), nên họ chấp nhận lùi lại một bước.

    Chúng tôi chẳng cần ai nuôi cả. Vì nếu chúng tôi cũng như các anh, cũng buông con cái, bỏ việc nhà, đi làm 8 tiếng, sự nghiệp không bị gián đoạn vì sinh đẻ, nuôi con nhỏ, thì cũng chưa biết ai nuôi ai đâu!

    Trong khi các anh đi làm, kiếm đồng lương về đưa vợ, thì chúng tôi ở nhà chăm sóc và nuôi dạy con cái (mà thực chất đây là trách nhiệm chung của cả 2 người), chúng tôi cơm nước, chu toàn việc gia đình (đây cũng là phần việc của cả 2 người, đừng mặc định cơm nước hay việc nhà là của phụ nữ nhé, vì như vậy các anh không nên gọi là lấy vợ, cứ thuê 1 cô giúp việc là khỏe rồi).

    Những ông chồng nào còn có tư tưởng cho mình là thánh sống, đi làm vất vả để "nuôi vợ" thì xin chia buồn sâu sắc với các anh, vì sớm muộn gì vợ các anh cũng chào thân ái và quyết thắng để tự nuôi mình cho đỡ mang tiếng ăn bám trong khi bản thân đã phải chịu thiệt thòi đủ đường về sự nghiệp riêng. Bạn bè các anh có hỏi vợ làm ở đâu thì cũng đừng cúi mặt mà lí nhí "vợ tớ ở nhà thôi", hãy tự hào mà khoe như thế, vì chục năm nữa khi gặp lại, các anh sẽ được nở mày nở mặt với mọi người vì con cái thành đạt nên người, gia đình nhỏ vẫn trọn vẹn ấm no đấy!

    Còn với những ai vẫn chép miệng nói rằng chúng tôi là cái thứ chỉ ở nhà sung sướng, rồi được "chồng nuôi" thì hãy về nhà nhìn lại mẹ của mình xem, mình dám chắc nhiều bạn được như ngày hôm nay là vì may mắn có mẹ của các bạn trước đây đã từ bỏ sự nghiệp, công việc của mình để ở nhà và được bố của các bạn "nuôi" đấy!”

    - Trangminhnguyen -

  • Các bài đăng cùng chuyên mục

    Xem thêm Bốn mùa yêu thương
  • bài trước Trang chủ bài tiếp