Đang xử lý

Những bài viết hay từ Mạng xã hội văn học

  • Tình yêu luôn là điểm sáng vĩnh cửu mà mỗi chúng ta đều hướng tới. Chẳng biết được tình yêu là gì, khi nào ta yêu nhau bởi " Làm sao cắt nghĩa được tình yêu" ( Xuân Diệu). Chính vì vậy em và anh, chúng ta cùng nắm tay nhau bước vào thế giới thật đẹp đẽ ấy. Chỉ thực sự yêu, con người ta mới biết tình yêu không chỉ có sự ngọt ngào mà còn là nhiều sắc thái khác nhau nữa.

    Nhưng có lẽ người con gái luôn luôn trưởng thành hơn người con trai khi bằng tuổi và sự trưởng thành ấy chẳng một người con trai nào có thể đỡ nổi. Vậy nên có người nói rằng con gái nên yêu người nào hơn tuổi mình sẽ đỡ bị thiệt thòi. Yêu người cùng tuổi, người con gái như là bạn là chị của họ vậy.

    (Xem tiếp)
  • Thỉnh thoảng lướt FB thấy có người đăng hình người yêu cũ của họ nhân ngày sinh nhật, hay một ngày kỉ niệm nào đó: "Block nhau rồi nhưng vẫn mong bạn vui vẻ hạnh phúc nhé!" Không dằn vặt, không luyến tiếc, chỉ là những lời mong chúc thật lòng dành cho người từng bước qua trong đời. Hóa ra, chẳng phải vì ghét bỏ thù hằn gì mà người ta chặn nhau.

    (Xem tiếp)
  • Năm nay 27, vẫn chưa cưới, làm ơn không hỏi! - Cuộc đời tôi có một nguyên tắc, bao giờ chắc chắn một điều gì tôi sẽ thông báo cho cả thiên hạ. Ví như chuyện lấy chồng, tôi chưa thông báo tức là chưa cưới, nên làm ơn đừng hỏi nữa, có được không?

    Hôn nhân cũng như đi giày, vừa chân hay không, chỉ mình mình biết

    (Xem tiếp)
  • Nếu mệt rồi hay bỏ phố đi anh

    Nếu mệt rồi hay bỏ phố đi anh
    Về quê cùng em sống đời bình lặng
    Vun vài liếp dưa, trồng giàn mướp đắng
    Nuôi dăm đàn gà chăm sóc sớm hôm.

    (Xem tiếp)
  • Những tháng ngày lại long đong đẩy đưa nhau mà trôi qua, dạo gần đây mưa tầm tã, mưa như vậy người ta gọi là mưa xuân, còn tôi lại nghĩ đó là sự nửa vời của thời tiết. Không lạnh, không nóng, mưa chẳng to, cũng chẳng nhỏ cứ khiến tâm trạng của những kẻ mộng mơ trở nên mơ mộng.
    ... />Thoáng chút mà tuổi thanh xuân đã trôi vụt ra khỏi bàn tay, nắm chẳng được buông cũng chẳng xong. Cây cối thì đâm trồi nở lộc lòng người lại còn đang tơ vương những năm tháng sói mòn của quá khứ. Quẩn quanh trong nhớ thương. Người thì đã có trốn bình yên, vui cười với những thứ mới mẻ xung quanh. Chỉ còn ta vẫn ngốc nghếch với những câu hỏi ngu ngơ " Anh còn nhớ hay đã quên? Liệu người còn nhớ đến cái ngày mà..."

    Nực cười thật, không phải ta đang nhớ người mà ta đang nhớ ta của cái thủa hết mình vì tình yêu, hết mình vì đã tìm được người khiến ta nhớ mong da diết khi đêm về. Không phải ta đang tiếc nuối người mà ta tiếc nuối ta, tiếc ta của cái ngày cười vô tư, khóc cũng không quan tâm đất trời.

    Giờ ta đã ở cái tuổi 25, không quá trẻ cũng không phải già. Ta thấy có lỗi với chinh ta vì đang sống nửa vời, chẳng còn có điều gì khiến ta nhớ nhung da diết, chẳng có chuyện gì khiến ta khóc òa như đứa trẻ. Bố mẹ thì mong ta yên ấm, bạn bè thì chờ xem ta kết hôn với ai, người dưng thì nghĩ ta bị hâm vì đến giờ vẫn chưa có người yêu. Ta thì chắc chắn mình bị điên vì chẳng rung động với bất cứ người nào.

    Họ đi qua đi lại, rồi lại chẳng có ai ở lại, vì đến chính bản than ta còn không thể giữ ta ở lại với những thứ tình cảm chân thành thì sao có thể ích kỉ để họ mãi bên ta đây. Nếu mình không thể khuyên mình điều gì thì xin đừng bao giờ ép người khác làm thế. Nên chúng ta lại đi qua nhau. Họ là vết thương của ta, ta lại là vết thương của ai đó. Cuộc đời vốn gĩ là sự quẩn quanh của một trò chơi, chính là sự nửa với của một cái ôm với người xa lạ.

    25 tuổi, ta đã không còn muốn nghĩ quá nhiều cho chuyện tình cảm, ta nghĩ về những điều khác chân thật hơn. 25 tuối ta đã quên đi những suy tính tuổi trẻ, đã quên đi khát khao về mối tình đầu, cũng lãng quên đi một số chuyện mà không nên quên.

    Có lẽ khi ta gặp được một người khi ta ở bên ta thấy mình không phải cô gái 25, thấy ta hình như không cần phải trưởng thành nữa, khiến ta ngừng viết những bài đầy tâm trạng như thế này. Thì ta nghĩ là mình đã hiểu ra. Anh ấy chính là người sẽ ở bên ta đến cuối đời.Mặc dù nụ hôn đầu không khiến tim loạn nhịp, cho dù ta không mất ngủ vì nhớ anh ấy. Nhưng có điều ta biết chắc chắn. Ở bên anh ấy ta sẽ thấy mình là một cô gái hạnh phúc nhất!.

    Lúc đó ta biết, có lẽ ta đã không cần phải trưởng thành nữa.

    -Sưu tầm

    (Xem tiếp)
  • Đàn ông ga lăng, lịch thiệp hay đẹp trai, tài giỏi thôi thì vẫn chưa đủ làm lay động trái tim phụ nữ. Nhưng đàn ông tinh tế chính là sự thách thức lớn lao mà bất cứ người phụ nữ nào cũng muốn được khám phá.

    Đôi khi bạn không biết nên làm thế nào... để cô ấy cảm nhận được tình yêu của bạn. Bạn hình dung tới những bộ phim Hàn sướt mướt và rùng mình vì nghĩ rằng mình không làm được như thế đâu. Nhưng sự thật thì cũng chẳng cần bạn phải nghĩ ngợi, bởi làm nàng vui quả thật không hề khó.

    Dưới đây là 15 lời khuyên dành cho các đấng mày râu để chinh phục trái tim người phụ nữ mình yêu. Nếu làm được những điều này thì bạn "cừ" lắm đấy!

    1. Phụ nữ vốn đã nói nhiều rồi nên cô ấy không cần một người nói đua với mình đâu

    2. Dù giọng bạn có tệ và tay nghề nấu ăn cực dở thì cũng hãy thử, quan trọng nhất vẫn là tấm lòng

    3. Phụ nữ vô cùng sợ khi gặp phải những người đàn ông chi li tính toán và bủn xỉn

    4. Nếu bạn không trân trọng cô ấy, sẽ có người làm điều đó thay bạn

    5. Đừng hứa cho vui, vì trí nhớ của phụ nữ có khả năng "ghim" lời hứa rất lâu

    6. Hãy luôn biết người phụ nữ của mình muốn gì và cần gì

    7. Đàn ông theo đuổi vẻ đẹp hình thức là đàn ông nông cạn, đàn ông theo đuổi vẻ đẹp tâm hồn là đàn ông thông minh

    8. Kể cả khi đã yêu nhau lâu cũng hãy giữ thói quen nhắn tin cho cô ấy mỗi ngày

    9. Nếu cô ấy luôn vui vẻ, luôn thành công và luôn mạnh mẽ thì đất đâu cho bạn thể hiện?

    10. Khi cả thế giới quay lưng với cô ấy, hãy chứng minh ít nhất cô ấy còn có bạn

    11. Trong logic của phụ nữ không bao giờ tồn tại hai chữ "tôi sai", điều đó có nghĩa là cô ấy luôn đúng

    12. Đừng để cô ấy phải là người ở lại cuối cùng, vì phụ nữ thật sự rất sợ cô đơn

    13. Chẳng có người phụ nữ nào trên đời này lại khước từ những lời khen ngợi cả

    14. Phụ nữ có giác quan thứ 1001 đấy, nên đừng tìm cách "bịp" họ, bạn sẽ chỉ thê thảm hơn thôi

    15. Đừng ban phát tình yêu thương cho tất cả, hãy chỉ dành sự đặc biệt - riêng - và duy nhất cho người con gái bạn yêu

    -Sưu tầm

    (Xem tiếp)
  • Điều nuối tiếc nhất trên thế gian này, nếu được hỏi và được phép trả lời, chắc có lẽ em sẽ nói về câu chuyện của chúng mình. Rằng em đã từng dành cả thanh xuân tươi đẹp của mình để yêu anh, nhưng đến cuối cùng, người cùng anh sánh bước trên lễ đường, được nhận nhẫn lồng tay, ...được mặc váy cô dâu trắng, cài khăn voan… lại chẳng phải là em.

    Em vẫn còn nhớ những ngày đầu yêu nhau chúng mình đã khổ đến thế nào. Em không chê anh điều kiện không bằng ai. Em không chê anh lương ba cọc ba đồng. Em cũng không chê anh vì anh không thể cho em đi tới những nơi mà bạn bè em hay lui tới. Em chấp nhận hết, bởi vì em yêu anh từ một nụ cười chân thật.

    Và những ngày sau đó là những ngày mà em biết rằng mình đang chơi một ván bài lớn với số phận, với cả tuổi xuân ngắn ngủi của mình. Khi anh bắt đầu đi làm thêm, có thêm một nguồn thu nhập mới đồng nghĩa với việc chồng chất những nỗi lo. Anh đã cuống cuồng như thế nào, đã hồi hộp và run sợ ra sao… Em đều nhớ rất rõ.

    Là em đã ở bên cạnh động viên anh từng ngày, từng giờ. Là em đã dõi theo anh từng bước, thậm chí đến từng phút từng giây. Là em luôn mong anh bình an vô sự, luôn mong anh được suôn sẻ, luôn mong anh gặt hái được thành công.

    Em là cô gái nhỏ bé đã chọn đi cạnh cuộc đời anh an nhiên như thế, không đòi hỏi, không mong cầu vật chất. Nếu anh muốn chạy, thậm chí là muốn bay cao để vẫy vùng nơi phương trời lớn, em vẫn có thể mãi chôn chân ở một chỗ để ngóng về phía anh. Em có thể không cố để đi nhanh hơn anh, không bay cao bay xa hơn anh, em có thể mãi nhún nhường và chờ đợi anh.

    Nhưng cũng là do em thật khờ!

    Bởi vì ở trên đời này, phàm là cái gì dễ có được, người ta lại càng nhanh chán. Phàm là cái gì quá bao dung, người ta lại càng hay phạm phải lỗi lầm. Mọi thứ nếu tốt quá sẽ thành ra không được trân trọng. Bởi người ta sẽ chẳng tin trên đời này có người vì mình mà hy sinh nhiều đến thế!

    Em đã quên mất một điều rằng em đã quá đơn thuần, để nuôi dưỡng về những giấc mơ quá xa xôi. Bởi khi người ta đã biết chạy, biết nhảy và biết bay, người ta sẽkhao khát với tới những thứ cao hơn và xa hơn thế. Người ta thường ít khi nhìn lại hoặc cúi xuống, hoặc quay đầu. Người ta sẽ trong tâm thế của một người đã có đủ đầy, đã có tất cả, để ban phát một chút nhỏ nhoi tình thương hại. Và người ta rời đi!

    Đừng sống quá giản đơn và đừng mong ngóng một tình yêu quá thuần khiết. Hãy yêu người vì mình nhiều hơn một chút, đừng yêu người mà mình phải vì họ nhiều hơn. Hãy ích kỷ giữ cho mình một con đường lui, trước khi tình yêu mù quáng làm bít bùng mọi nẻo đường về. Và hãy chỉ trao cho ai đó một nửa tin cẩn trên đường đời, đừng trao đi tất cả.

    Chúng ta sẽ chẳng khi nào biết được khi nào thì mình trở thành một kẻ trắng tay, nhất là khi chúng ta đã ngây thơ vào việc dốc cạn kiệt thanh xuân để theo đuổi một mối tình.

    Tình yêu, có những câu chuyện rất vui, nhưng cũng chẳng hiếm những câu chuyện khiến người ta phải buồn. Và chuyện vì một người quên hết cả xuân xanh để rồi chẳng nhận lại được gì ngoài bẽ bàng tủi hổ, có lẽ cũng chẳng còn là một câu chuyện hiếm. Cho nên, phận là con gái, chỉ có thể mềm yếu và ngây ngốc duy nhất một lần này thôi!

    Đến giờ phút này, em không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải mạnh mẽ ra đi, ngẩng cao đầu, tìm cho mình một tình yêu đích thực và chân thành trong cõi đời này. Người ở bên cạnh anh những ngày khó khăn gian khổ đã không còn đứng yên nơi cũ nữa. Người cạnh anh bây giờ cũng không được chứng kiến những ngày anh từng vất vả ngược xuôi. Thôi thì nhường anh cho cô ấy – người mới của anh với những năm tháng xuân xanh tươi mộng trong cuộc đời. Cô ấy sẽ thay em chăm sóc anh, cùng anh sống tốt những ngày còn lại.

    Riêng em thì, cứ hồn nhiên, cuộc đời sẽ lại bình yên thôi!

    Theo: Trí Thức Trẻ

    (Xem tiếp)
  • YÊU MỘT CHÀNG TRAI CÙNG TUỔI

    Anh biết không, đồ ngốc? Hôm qua mẹ nói với em: “Con không nên yêu một chàng trai bằng tuổi. Bởi như thế, sẽ nhận lấy không ít thiệt thòi.

    Khi con gặp rắc rối, cậu ấy sẽ không thể giúp con giải quyết. Ở cùng độ tuổi ấy, người già dặn hơn đôi khi lại là con. Cậu ấy, đôi ...lúc vẫn sẽ để lộ “nguyên hình” là một đứa trẻ ngốc nghếch không hơn không kém.

    Khi 2 người cãi vã, cậu ấy sẽ không đủ chín chắn để tránh làm tổn thương con. Chưa hiểu nhiều về tình yêu, nhiều khi cậu ấy sẽ để cho cái tôi của mình lấn lướt. Và những lúc như thế, con sẽ ấm ức rất nhiều.

    Khi ghen, cậu ấy sẽ phát điên. Chưa đủ trưởng thành để chế ngự những cảm xúc kì lạ đó. Có thể cậu ấy sẽ giận dỗi, cáu gắt hay cấm đoán con. Và, trong trường hợp ấy, con không có lựa chọn nào khác ngoài việc nghe lời.

    Còn nhiều, nhiều điều lắm con gái ạ. Một chàng trai cùng tuổi với con còn quá nhiều quan tâm và có lẽ con sẽ chẳng bao giờ được ưu tiên thứ nhât. Nghĩ xem, con có chấp nhận được những chuyện này không?"

    Em đã suy nghĩ rất nhiều về lời mẹ nói. Và em nhận ra rằng...
    Một chàng trai bằng tuổi, không phải lúc nào cũng có thể giúp em giải quyết những khó khăn. Nhưng anh ấy cho em niềm tin, rằng em nhất định sẽ vượt qua chúng. Anh ấy cười khi em cười, buồn kho em khóc và lo lắng khi em mệt mỏi. Anh ấy sẵn sàng bỏ ngang cuộc vui với bạn để về bên em. Anh ấy lao ra đường một đêm đầy gió để đến với em khi em tuyệt vọng. Và, vậy đấy, nó ý nghĩa hơn bất cứ thứ gì.

    Một chàng trai bằng tuổi, đôi khi vì lòng tự trọng mà làm tổn thương em. Nhưng sau đó, anh ấy luôn cho em thấy rằng mình quan trọng hơn chút tự ái trẻ con ấy. Khi cơn giận đã qua đi, anh lại làm đủ mọi cách chỉ để thấy em cười. Anh ấy lại ngờ nghệch gãi đầu gãi tai mong em tha thứ. Và, nụ cười ấy lại làm em tan chảy mất rồi.

    Một chàng trai bằng tuổi, sẽ chẳng thể giữ nổi bình tĩnh khi ghen. Nhưng điều đó chứng tỏ rằng, em ý nghĩa với anh đến thế. Và dù là có đang tức giận, anh ấy vẫn lo lắng cho em, vẫn nhớ nhắn tin chúc em ngủ ngon mỗi tối. Và, mất đi một chút tự do để nhận lại chừng ấy sự quan tâm, em nghĩ cũng đáng thôi.

    Một chàng trai bằng tuổi, không phải lúc nào cũng ưu tiên em thứ nhất. Anh ấy không thể sống thiếu bạn bè, càng không để một trận bóng đá nào bị lỡ. Nhưng anh ấy cũng chưa bao giờ vì những thứ ấy mà lãng quên em. Anh ấy vẫn nhớ gọi điện nhắc em ngủ sớm nếu anh có về khuya. Anh ấy vẫn chạy xe hơn chục km từ trường về đưa đồ ăn sáng cho em khi cơn đau dạ dày tái phát. Anh ấy vẫn luôn nói, dù thế nào em vẫn là người quan trọng nhất. Và, với em, thế là đủ lắm rồi.

    Tất nhiên em biết, một chàng trai bằng tuổi còn nhiều điều đáng chê trách lắm. Nhưng qua mỗi ngày, em tự hào vì nhìn thấy anh lớn dần lên và duy chỉ có tình yêu dành cho em là không thay đổi. Và em sẵn sàng chờ đợi một ngày anh ấy thực sự trưởng thành, để cùng em đưa yêu thương này tới bến.

    Vậy nên, em sẽ nói với mẹ: ngay giây phút này, em thấy mình hạnh phúc vì đã chọn anh, một-chàng-trai-bằng-tuổi!

    (Sưu Tầm)

    (Xem tiếp)
  • Em à! Em đã dành cả tuổi thanh xuân của mình cho mối tình đơn phương, mối tình đầu hay thậm chí, em đã tin tưởng và hy sinh quá nhiều cho người em thương, người em nghĩ họ sẽ là người chồng của em, người cha của con em sau này, người sẽ nắm tay và cùng em đi tới cuối cuộc đời đầy chông ...gai và sóng gió.

    Em cũng chẳng đủ tự tin để nói lên tình cảm của mình với chàng trai mà bấy lâu nay em vẫn theo đuổi hay em vẫn còn mãi đắm chìm trong quá khứ mà chưa thể nào có thể nói lời chào tạm biệt với chàng trai mà em từng coi là tất cả. Chung quy lại, tôi gọi em là cô gái chẳng mấy may mắn gì trên con đường tìm kiếm hạnh phúc một nửa của đời mình.

    Ai nhìn em cũng đâu có ngờ rằng em lại lận đận trong chuyện tình duyên tới như vậy. Ở cái tuổi 23 này, bạn bè cùng trang lứa vẫn còn nặng trĩu trong mình 3 chữ "thất" trong đó có thất học, thất nghiệp nhưng em trong em lại nặng trĩu một chữ thất to đùng, đó là THẤT TÌNH. Em - một cô gái cũng khá hoàn hảo, ngoại hình cũng rất dễ thương và ưa nhìn. Thành tích học tập và một công việc đáng mơ ước làm cho mọi người xung quanh em cũng phải ngưỡng mộ. Như vậy, đáng lẽ em phải được hạnh phúc mới phải chứ! Nhưng tại sao em lại lận đận trên con đường tìm tới bến bờ hạnh phúc của mình tới như vậy? Qua tất cả mọi chuyện, em vẫn cứ cô đơn 1 mình ngay cả khi em đã mở lòng và chấp nhận yêu thương tới.

    Việc em hay làm hàng ngày sau khi kết thúc công việc đó chính là vào trang mạng xã hội, chẳng phải vì em nghiện đến nỗi không bỏ được mà sở dĩ nó là một thói quen. Vào để xem người mà em thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay – người mà em luôn nghĩ tới đầu tiên mỗi khi thức dậy hay người em luôn chờ tin nhắn mỗi ngày, thậm chí là tới đêm khuya có cập nhập gì thêm trên trang cá nhân của anh ấy hay không? Vào để mong người em thương nhắn cho em dù chỉ là 1 tin nhắn ngay trong lúc em off hay em bận mà chẳng thể phản hồi lại được. Nhưng chẳng có đâu em ơi! Ai đâu rảnh ngày nào cũng cập nhật status mỗi ngày, hay ai thương em đâu mà nhắn tin hỏi han em, quan tâm em hay chia sẻ buồn vui cùng em. Người ta có người người ta thương rồi em à... Những gì em thấy chỉ là hình cưới có những đứa bạn cùng khóa hay thậm chí mấy đứa ít tuổi hơn em, những cái nắm tay hay cái hôn nhẹ của những cặp đôi mới quen... Em lại ngồi lặng thinh và suy nghĩ vẩn vơ. Em cũng là con gái mà! Em cũng cần được trân trọng và yêu thương như bao người con gái khác

    Mỗi lần có ai hỏi tới chuyện tình cảm của em, em lại giấu diếm nó trong một nụ cười nhạt. Có phải em không được tốt đâu mà sao những chàng trai đã bước vào trái tim em, rồi vào tới cuộc sống của em rồi lại ra đi một cách thầm lặng đến như vậy? Ngay trong khi em cứ nghĩ rẳng họ sẽ là người đàn ông cuối cùng của cuộc đời em. Người em có thể trao thân, gửi phận sau này. Người em thương yêu hết mực và sẵn sàng hy sinh không 1 chút do dự và toan tính.

    Nhiều khi, em cũng chỉ biết tự an ủi lòng mình để xua tan cái nỗi cô đơn sau một ngày dài mệt nhoài với công việc bằng việc xem phim hay tụ tập bạn bè. Hay đôi khi, em tự tạo cho bản thân mình trở nên bận rộn hơn ở một mức độ nào đó như che lấp đi khoảng thời gian nhung nhớ tới hình bóng của 1 ai đó. Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi cô gái à! Rồi cũng sẽ có 1 ngày, người đàn ông thật sự của cuộc đời em rổi cũng sẽ tới. Gặp nhau là một cái duyên trời cho nhưng ở lại bên nhau lại là cái nợ. Một khi, em gặp đúng người vào đúng thời điểm thì mọi chuyện lại trở nên dễ dàng với em hơn. Không còn cách nào khác em phải chờ đợi giây phút đó, khoảng thời gian mà người ta vẫn gọi đó là định mệnh.

    Hãy làm mọi thứ em thích đơn giản vì em còn trè lắm. Tuổi 23 mà, có thể em là một người khá thành công trên con đường sự nghiệp nhưng đâu có dám chắc rằng chuyện tình duyên được như em mơ ước. Hãy luôn mỉm cười nói lời chào tạm biệt với quá khứ và mong ước nhiều hơn cho tương lai. Chẳng có nhiều thời gian cho mọi hy vọng và mơ ước vậy sao em phải lãng phí khoảng thời gian đấy cho những kí ức buồn phiền đã qua. Bao nhiêu cô gái trên đời này cũng lận đận trên con đường đấy đâu phải 1 mình em. Người phụ nữ độc lập, người biết cách biến mọi đau thương trở thành hạnh phúc luôn là mẫu người phụ nữ hấp dẫn nhất. Em nên biết rằng, cuộc sống của em do chính lý trí và cảm xúc em nắm giữ và quyết định. Mọi thứ chẳng qua do cách em nhìn nhận mà thôi!

    #Một người con gái bản lĩnh là người không bao giờ cần một người không cần cô ấy.

    -Sưu tầm

    (Xem tiếp)
  • Tổi trẻ đôi khi cũng lạ thật! Buồn vui cứ bất chợt đến lạ. Có thể cười chỉ vì những tin nhắn vu vơ mà cũng có thể tự nhiên buồn vì cảm thấy buồn thôi. Vậy thôi... Nhưng, thay vì ngồi nhà mà than thở, tôi có thể đến một quán cafe quen thuộc của mình và check in, thay vì ngồi v...à cảm thấy chán với cuộc sống xung quanh, tôi có thể đi dạo và nhìn dòng người trên phố. Biết thế nhưng...tất cả cứ chần chừ ở lại trong đầu tôi và tôi lại chỉ muốn nằm như một con mèo lười và trốn tất cả.

    Ngày hôm nay, bầu trời vẫn nắng vàng ươm và tôi vẫn loay hoay ngồi đếm thời gian trôi qua ngày. Dạo này tôi cứ thế, cứ buồn không lý do. Buồn vì trời bỗng đẹp quá ư? Hay là lắm khi buồn vì chợt không vui thế thôi. Ừ thì cũng đành thôi ai mà hiểu cho nổi. Tôi muốn "làm mới" đi nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu ngay cả khi ngồi nghe tiếng lách cách của bàn phím máy tính thì tôi cũng chẳng thể thể vui hơn một tý xíu nào. Cảm giác như thể mình rơi vào một hố sâu tăm tối bỏ mặc cả những gì xung quanh. Chỉ muốn thốt lên rằng: tự nhiên mệt quá muốn bỏ cả đi thôi.

    Những ngày vui ơi trốn đi đâu rồi? Có thể tìm gặp tôi không? Tôi không muốn giam mình trong những ngày chỉ buồn chán như thế. Tôi cũng chán nhừ cảm giác chỉ online hết facebook sang zalo và vài ba trang mạng khác ấn like rồi lướt đi. Bạn bè cũng chẳng có ai mà bắt chuyện hàng trăm nút xanh cứ nằm im mà chẳng lấy nổi một người mà chia sẻ. Hình như ai cũng bận với bộn bề cuộc sống phải không?

    Căn phòng cũng chẳng thể vui hơn khi đứa này kêu mệt đứa kia kêu chán, mỗi đứa 1 việc và tôi như muốn tách ra. Khi lớn lên người ta đủ thứ chuyện phải lo nên chẳng ai có dư đủ thời gian mà để ý đến tâm trạng người khác. Tôi thèm những ngày cả tháng mới gặp nhau vui vẻ kể nhau nghe về cuộc sống xa nhà. Ở gần nhau mọi thứ như thân thuộc quá nên chẳng buồn thân nhau nữa rồi. Tôi thèm những bữa cơm tự nấu chứ tôi chán cơm tiệm lắm. Tôi thèm được hẹn hò với lũ bạn thân. Thèm được cười vui vẻ cho những muộn phiền tan nhanh. Và vô thứ điều khác làm cuộc sống cứ thế nhạt dần đi. Tôi thật sự mệt mỏi!

    Người ta vẫn thường hay nói thanh xuân con gái được mấy hồi vậy mà những ngày ấy tôi lại vùi mình trong nỗi buồn không lối thoát. Cứ chênh vênh mãi thôi chẳng thể trụ bám cảm giác vào đâu được. Nếu cuộc đời là những chuyến đi phải chăng lúc này tôi đang dừng chân cho đỡ mệt. Có ai cũng thèm được đi đâu đó, bỏ trốn đi không? Có ai cũng mệt nhọc với thứ tâm trạng chẳng thể giải thích nổi thế này không? Có ai không cho tôi quá giang đoạn để tôi gắng tìm niềm vui. Chứ thanh xuân mãi buồn thế này tôi thấy có lỗi với tuổi trẻ quá!

    -Sưu tầm
    #mangxahoivanhoc

    (Xem tiếp)

Bật nhạc nền tiếng mưa

Video nổi bật

Fanpage