Đang xử lý

Những bài viết hay từ Mạng xã hội văn học

  • Người Đến Đúng Thời Điểm Sẽ Là Người Cuối Cùng...

    Trong cuộc đời, ai rồi cũng sẽ gặp 3 loại người: Người đầu tiên là người ta yêu nhiều nhất, người thứ hai là người yêu ta nhiều nhất và một người nữa cũng là người cuối cùng: Người đến đúng thời điểm.

    Hạnh phúc trọn vẹn khi cả 3 xuất hiệ...n vào cùng một thời điểm, ở cùng một con người. Nhưng thường thì cuộc sống luôn hiếm có những ngọt ngào như thế, vì chẳng có gì thực sự giá trị mà không phải đánh đổi.Vì thế, dù ai cũng sẽ gặp 3 người này, nhưng là gặp trong những thời điểm khác nhau.

    Ta gặp người ta yêu nhiều nhất, để hiểu một cách rõ ràng những lý lẽ của con tim, lý lẽ của sự chân thành. Ta gặp người ta yêu nhiều nhất để nhận ra rằng tình yêu quả thực là một phép màu nhiệm, trước đó có lẽ không bao giờ tưởng tượng ra rằng mình có thể yêu một người nhiều tới như vậy, chẳng bao giờ tưởng tượng ra rằng ta lại có thể vị tha và chân thành tới như vậy......

    Nhưng, kẻ yêu nhiều hơn thì luôn thiệt thòi nhiều hơn. Rồi một ngày đẹp trời, ta cũng nhận ra rằng những ảo mộng do ta thêu dệt kỳ thực chỉ có ý nghĩa trong giấc mơ của riêng mình, ai đó đã không còn cùng đi với ta nữa rồi.....

    Ta gặp người ta yêu nhiều nhất, để trải qua những tháng năm khủng khiếp nhất của cuộc đời, khi phải gồng mình lên để đón nhận những cay đắng đầu tiên của cuộc sống.

    Ta gặp người ta yêu nhiều nhất, để biết rằng không có thứ tình yêu bền vững trên trần gian, để biết rằng con tim ta đang lạc lối..... Ta gặp người ta yêu nhiều nhất, để ta trưởng thành nhiều hơn!

    Rồi một ngày, một kẻ đã từng thất bại với tình yêu đầu tiên, với người mà ta yêu nhiều nhất gặp được người thứ hai, người yêu ta nhiều nhất.

    Sự trưởng thành sau cú ngã đầu tiên giúp người ta nhìn nhận rất rõ về người thứ hai. Cảm nhận rất rõ được tình yêu, lòng vị tha, sự chân thành từ đối phương. Nhưng, một trái tim với quá nhiều tổn thương giống như một chú nhím, sẵn sàng xù lông khi thấy bất kỳ mối nguy hiểm nào

    ...... Và, ta lặng lẽ bước ra khỏi cuộc sống của người thứ hai, dù luôn biết rằng, ta chỉ gặp người này duy nhất một lần trong cuộc đời, nhưng ta đã chọn cách bước đi, để tự xoa dịu những tổn thương của chính mình..........

    Người thứ ba, không phải là người ta yêu nhiều nhất, cũng chẳng phải người yêu ta nhiều nhất, chỉ là người đã đến đúng thời điểm!

    Huyền Phạm

    (Xem tiếp)
  • Em Có Thể Đợi Anh Nhưng Thanh Xuân Của Em Thì Không Thể...

    Đối với người con gái quãng thời gian quý giá nhất đó là thanh xuân. Mà tuổi thanh xuân thì như một cơn gió thoảng vậy. Nó chẳng đủ để ta có thể đắm say một người cũng chẳng đủ để ta đợi chờ một người. Nhưng hầu ...hết mọi cô gái đều dành điều quý giá ấy cho những người không cần họ. Và em là một trong số đó.

    Chẳng biết rằng anh sẽ mang lại cho em những gì, niềm vui hay đau khổ, chẳng biết rằng sẽ kéo dài đến bao lâu. Nhưng nếu là anh thì cả nỗi khổ em cũng chấp nhận. Người khác nhìn vào có thể nói em ngu ngốc. Nhưng em không giống như những gì họ thấy bởi em thương anh bằng cả lý trí và con tim. Em biết em thương anh đến chừng nào, em biết anh làm tổn thương em đến chừng nào và em cũng biết rằng em cần anh đến chừng nào. Vì vậy đừng bảo rằng những gì em làm là sai trái. Em chỉ cần nó đúng với bản thân em là quá đủ.

    Chính vì vậy em có thể đợi anh một năm, hai năm, ba năm hay kể cả mười năm, hai mươi năm em cũng sẵn sàng đợi, em sẽ đợi đến lúc anh có thể thương em. Nhưng đến lúc đó liệu rằng anh còn nhớ đến em? Bới em tin chắc rằng đến lúc ấy em đã không còn là cô gái gần đôi mươi, em đã không còn như những gì tuổi thanh xuân em từng có.

    Vậy anh có còn muốn nắm tay em? Em nghĩ rằng đến ngày mà anh quay lại tìm kiếm bàn tay nhỏ bé của em thì đã không còn nữa rồi. Bàn tay ấy đã nắm lấy những gì tốt đẹp nhất cho tuổi thanh xuân rồi anh ạ. Có thể đó là một người con trai ấm áp hoặc có thể đó chỉ là những tháng ngày bình yên và tươi đẹp.

    Dù gì thì cũng nên vậy phải không anh? Có lẽ khi gặp anh chữ thương đã đến trước chữ yêu nhưng để đợi chờ anh thì một mình thanh xuân của em chẳng thể đủ. Vậy nên em đi nhé, em có thể đợi anh nhưng quãng thời gian đẹp nhất cuộc đời em thì không thể...

    -Sưu tầm

    (Xem tiếp)
  • Người bạn thân đúng nghĩa

    NGƯỜI BẠN THÂN ĐÚNG NGHĨA

    Ai trong mỗi chúng ta đều có cho riêng mình một người bạn thân, người bạn chịu lắng nghe mọi tâm sự, mọi nỗi buồn của lòng mình. Người mà bạn tin tưởng có thể là bạn nam hoặc bạn nữ hoặc cả hai nhưng chắc rằng trong vô số những người bạn mà bạn có th&ig...rave; đối tượng bạn dành hết niềm tin hẳn là người quan trọng nhất và đáng tin cậy nhất.

    Tuyệt nhiên không phải ai cũng may mắn để có những người bạn thân, và có khi chúng ta ngỡ rằng đó là người bạn thân nhất của mình nhưng thật sự không phải như vậy. Bạn có thể chia sẻ những tâm sự của mình cho đối tượng ngỡ là bạn thân nhưng còn phía bên kia, họ có thật sự chú tâm lắng nghe câu chuyện của bạn, hay nghe rồi lại quên mất, chẳng biết bạn đã nói gì, để rồi nghe tai này lọt qua tai kia. Và đôi khi những lời góp ý, chia sẻ của người bạn đó chỉ là những lời nói hời hợt, giả vờ gật gù như hiểu chuyện bạn đang nói. Vậy một người bạn như thế đã thực sự trở thành người bạn thân của bạn hay chưa?

    Điều làm con người ta sợ nhất đó là sự phản bội. Và tình bạn cũng không nằm ngoại lệ. Nhưng nếu một tình bạn mà có quá nhiều sự nghi ngờ, lo lắng hay e ngại sợ rằng không biết người ta có coi mình là bạn thân hay không? Để giải quyết những nghi ngờ đó thì đối tượng mình chọn là bạn thân cũng cần có thời gian và thử thách tình bạn.

    Trong một giai đoạn khó khăn nào đó mà bạn gặp phải, người bạn đó luôn bên cạnh bạn, không bao giờ bỏ rơi bạn hay bỏ rơi những cảm xúc tuyệt vọng của bạn. Người bạn thân sẽ là nguồn động lực mang lại những sự tươi mới, những nụ cười hay những giọt nước mắt cùng bạn. Bạn là người bạn thân không thể thiếu của họ và ngược lại. Hơn hết, cả hai đều sợ đánh mất đi tình bạn thắm thiết này. Một khi mình sợ mất đi cái quý giá nhất thì mình mới thực sự dành hết toàn tâm, toàn lực cho cái đó.

    Thử thách tình bạn cũng không khác mấy so với thử thách trong tình yêu nhưng tình yêu có thể chợt đến rồi chợt đi, nhưng tình bạn thì khác. Một tình bạn chân thành và tất nhiên đó phải là người bạn thân thiết nhất. Người sẽ giúp bạn vượt qua những khó khăn trong hiện tại và cả tương lai. Người bạn thân sẽ luôn là một bờ vai vững chắc để bạn có thể trút hết những muộn phiền.

    (Sưu Tầm)

    (Xem tiếp)
  • TÌNH YÊU CỦA TUỔI 25 CẦN NHIỀU HƠN MỘT CHỮ YÊU

    Tuổi 20, chúng ta chỉ cần một người để làm những điều điên rồ cùng nhau…

    Đêm qua chúng tôi đã có những câu chuyện kể về những cuộc tình đã qua trong đời nhau. Khi khoảng không gian chợt trở nên vắng lặng, t&oci...rc;i nghe tiếng thở dài của cô em gái nhỏ. Em vừa đôi mươi và em còn vụng dại. Em tâm tình thành thật rằng: tình yêu với em là một điều quá đỗi tuyệt vời!

    Tôi biết, tôi biết rõ chứ! Ở cái thời mà con người ta mới ngập ngừng rung động trước một ai đó, mọi thứ đều trở nên lung linh kỳ lạ. Dường như chẳng ai dám chắc chuyện gì sẽ xảy ra khi mình gật đầu ừ khẽ, hoặc khi mình bạo dạn chìa tay để nắm lấy tay một người. Nhưng chúng ta lại biết chắc rằng trái tim non nớt của mình đang đập một cách vô cùng mạnh mẽ.

    Đó hẳn là tình yêu. Chúng ta hẳn đã gọi đó là tình yêu. Tình yêu của những năm thanh xuân tươi trẻ - tình yêu của những năm chúng ta vừa tròn hai mươi. Một thứ tình yêu trong trẻo mà có lẽ sau này, chỉ kịp lớn hơn vài tuổi thôi, chúng ta cũng sẽ không thể nào kiếm tìm thêm được một lần nào nữa.

    Tôi nhớ những mối tình giảng đường đều bắt đầu bằng cơm kí túc xá, những lần đi tình nguyện trong màu áo xanh, những đêm la cà phố xá lúc lên đèn… Thời bấy giờ, tình yêu giản dị, thiếu thốn vật chất nhưng đầy ắp những ân tình. Có anh sinh viên hồ hởi chở bạn gái trên chiếc xe đạp cũ, hồ hởi leo dốc mà chẳng oán thán lấy một câu. Còn cô bạn gái phía sau thì cười tươi rói với một con gấu bông nho nhỏ, hay đơn sơ hơn chỉ là độc nhất một bông hoa hồng.

    Vậy mà tình vẫn cứ tươi!

    Dường như ở tuổi đôi mươi, chúng ta chẳng có lấy một yêu cầu hay một tiêu chuẩn nào. Chúng ta yêu một người tự nhiên đến hồn nhiên và ngây thơ. Chỉ cần người ấy khéo léo đem chuông gõ vài tiếng leng keng vào trái tim thổn thức, vậy là đã vội vã đắm say nhau rồi. Mà chúng ta khi còn trẻ cũng chẳng có nổi một mối bận tâm hay nề hà. Chẳng hạn như: sau này ra trường mỗi đứa một nơi thì yêu xa nhau chăng? Hay anh thành thị, em nông thôn tỉnh lẻ, liệu có nên cơm cháo gì?

    Không, chúng ta không hỏi, cũng chẳng tha thiết để trả lời. Bên ngoài giông bão ra sao chúng ta cũng bỏ mặc, sẵn sàng bỏ mặc. Bởi chúng ta tin rằng tình yêu mang trong mình một thứ quyền năng to lớn lắm. Chỉ cần hai đứa yêu nhau, thì sợ gì nắng không vàng và trời chẳng trong xanh?

    Những cô gái tuổi đôi mươi mà tôi biết đều khờ khạo cho rằng tình yêu của tuổi hai mươi sẽ cứ mãi đẹp và mãi thơ như thế. Thậm chí tôi cũng đã từng. Rằng tình yêu đâu cần toan tính, đâu cần vật chất, cứ yêu nhau đơn thuần cho bao người nức nở hờn ghen thôi. Lời ra ý vào chẳng qua là lòng không vững, rời xa nhau chẳng qua là yêu nhau chưa đủ nhiều. Bất cứ lời biện hộ hay lý do nào được đưa ra cũng đều bị quy chụp là hết yêu. Chứ đã yêu thì phải bất chấp hết, bỏ mặc tuổi tác, quên lãng cả thời gian, chỉ nguyện nắm tay nhau cùng xây nên một lâu đài tình ái trên vương quốc thiên đường.

    Tuổi hai mươi cho chúng ta dư thừa sức khỏe để mà xông pha, cũng dư thừa cả niềm tin để mà mộng mơ về hạnh phúc. Bởi vậy, chúng ta chẳng cần gì, chỉ cần có một người sẵn lòng cùng mình làm hết những chuyện khùng điên. Chỉ đơn giản vậy thôi!

    Tuổi 25, chúng ta cần một người phù hợp để ở cạnh bên và đi cùng, càng xa càng tốt…

    Nhưng mộng bắt đầu tan và mơ bắt đầu tàn là khi chúng ta bước cả hai chân ra ngoài xã hội. Bôn ba lẫn bon chen trong đời, chúng ta thấy mình hóa ra chỉ là những chú ếch nhỏ nương nhờ nơi đáy giếng.

    Lúc này đây, không còn là hoàng tử, không còn là công chúa, không còn là lâu đài hạnh phúc với hai trái tim vàng. Lúc này đây, là thực tế nghiệt ngã về những ngã đường sự nghiệp, là lương tháng bao nhiêu, là tuổi bố mẹ thì già đi và mình cũng chẳng còn bé dại.

    Tôi từng biết những câu chuyện mà anh yêu nàng và nàng cũng yêu anh. Anh không còn trẻ, nàng cũng đã đến tuổi để nghĩ tới chuyện lâu dài. Nhưng mối tình hơn hai năm vẫn trên đà đổ vỡ. Lý do đưa ra chỉ vì không môn đăng hộ đối. Và kiểu gì thì kiểu, bố mẹ chàng trai vẫn nhất nhất phản đối chuyện hôn nhân.

    Đừng nói là bạn sẽ chọn tình yêu, bởi tôi không tin đứng vào vị trí của bạn, bạn sẽ đủ mạnh mẽ làm điều đó. Đối với bố mẹ đã dày công nuôi dưỡng hơn mấy chục năm trời, không thể nói quên là có thể quên ngay. Bởi trưởng thành rồi bạn sẽ biết trái tim mình hóa ra mong manh dễ vỡ đến chừng nào. Đó là khi những người thân yêu quanh ta bị tổn thương, hoặc phải vì ta mà lo lắng.

    Cho nên, những mâu thuẫn trong tình yêu cứ thế lớn dần. Không nhận được sự chúc phúc, không nhận được sự ủng hộ, không có nền tảng,… thành ra chẳng ai nghĩ mình sẽ cố chấp được bao xa.

    Lại một câu chuyện buồn nữa về tình yêu khi mà hai người đã từng gom góp hết niềm tin để tiến tới hôn nhân vào những ngày rất trẻ. Anh thì chăm chỉ có tài nhưng không gặp thời. Thành ra công ty riêng của anh cứ lục đục, tiền lãi chẳng đủ bù lỗ, những khoản nợ nhỏ chẳng mấy chốc thành món nợ to kếch sù. Nàng vẫn là vợ hiền mẹ đảm, nhưng giật gấu bá vai mãi cũng thành tiếng thở dài. Ngày chủ nợ đến nhà cũng là ngày nàng đơn phương ly dị để chấm dứt chuỗi ngày đói kém bên người chồng đã từng là người mà nàng yêu tha thiết.

    Cho nên, không phải là không có tình yêu, cũng không phải là tình yêu không đủ lớn. Mà đến một độ tuổi nào đó trong đời, bạn sẽ không còn coi tình yêu là tất cả. Thay vì coi trọng tình yêu, bạn coi trọng lợi ích của bản thân mình và những người xung quanh nhiều hơn. Nếu vì yêu nhau mà cả đôi bên cùng khổ, bạn cũng sẽ chọn cách để giải thoát cho nhau, chứ không phải là cố chấp ràng buộc.

    Không phải là những sự khác biệt đó từ trước đến nay không tồn tại. Bởi chúng vốn dĩ vẫn luôn tồn tại, chỉ có điều, ở độ tuổi nào thì chúng ta mới thấm thía được mà thôi.

    Chẳng hạn, những năm mười tám đôi mươi, bạn cho rằng câu dặn dò của cha mẹ về việc chọn một người để yêu là thừa thãi. Bạn đinh ninh rằng yêu thì cứ yêu thôi, việc gì phải xoắn? Nhưng đến năm ở tuổi hai lăm, bạn sẽ thấy mình không còn thiết tha để bồng bột nữa. Bạn cũng chẳng đủ máu liều để đặt cượt số phận mình trong những cuộc tình không dự đoán trước được tương lai.

    Tình yêu của tuổi 25 cần nhiều hơn một chữ yêu

    Thành thử ra, tuổi tác sẽ cho chúng ta những trải nghiệm thực tế, cho chúng ta những bài học mà sách vở nói chúng ta không tin, cha mẹ nói chúng ta cũng chẳng buồn nghe. Chỉ khi nào cảm nhận rõ được sự trôi đi của thời gian, đếm thấy số nến cắm trên bánh sinh nhật ngày càng nhiều, thì lúc bấy giờ bạn mới biết rằng mình không còn những suy nghĩ đơn thuần và ngô nghê như ngày xưa.

    Bây giờ, hai lăm tuổi rồi, chúng ta chẳng cần điên rồ, chẳng cần khám phá thế giới, cũng chẳng cần khăng khít nắm tay nhau mà hét to cho tất cả mọi người biết chúng ta đang hạnh phúc nhường nào. Chúng ta đơn giản chỉ là cần một người xuất hiện đúng lúc, vừa vặn với một vài tiêu chuẩn của bản thân, để chúng ta có thể tiếp tục mạnh mẽ tin và yêu. Người ấy cũng có thể thấy chúng ta vừa vặn để mà tin và yêu… Chỉ khi hòa hợp đôi bên, hạnh phúc mới lâu dài.

    Tình yêu của tuổi hai lăm nhất định phải có đích đến trong tương lai. Người yêu của tuổi hai lăm nhất định không phải chỉ là sự rung cảm nhất thời, mà còn là sự cân nhắc và lựa chọn của lý trí thay vì phó mặc tất cả cho con tim. Cho nên, tiêu chuẩn để chọn người yêu không thể nào không có, chỉ là có nhưng đừng quá nhiều!

    -Sưu tầm

    (Xem tiếp)
  • Tuổi 25 là vẫn thật xinh đẹp khi xuống phố, dù đêm trước khóc ướt gối...

    Tuổi 25, đó chẳng phải độ tuổi mà người ta nghĩ con gái cần an yên với một công việc ổn định, một mái ấm giản đơn nhưng hạnh phúc và một người chồng tương lai. Thế nhưng tuổi 25 lại lại độ tuổi em muốn liều lĩnh đi khắp mọi nơi tr&e...circ;n mảnh đất chữ S, muốn vứt bỏ tất cả để đi tìm chính mình, đi tìm đam mê, đi tìm sở thích, đi tìm câu trả lời cho câu hỏi: "Em là ai? Em muốn gì?"

    Tuổi 25, đó chẳng phải là giai đoạn chuyển giao đầy nghiệt ngã từ một người con gái sang một người phụ nữ hay sao? Nghĩa là em sẽ chẳng còn vui tươi, hồn nhiên hay mơ mộng của thuở 18... Sẽ chẳng còn những tháng ngày khi 20 thảnh thơi đi dạo bờ hồ, phố cổ hay những giờ phút yêu chiều bản thân đọc truyện ngôn tình, xem phim hàn quốc... Em sẽ bắt đầu bận rộn với những lo toan, tính toán về gia đình, bạn bè, công việc và tình yêu...

    Tuổi 25, đó chẳng phải khoảng thời gian con người ta cảm thấy cô đơn nhất hay sao? Bạn bè lần lượt gửi thiệp hồng mời cưới, người yêu mới chưa thấy đâu mà người cũ thì đã thay đôi ba người... Mở FB nhìn hơn nghìn chấm xanh đang active mà lựa mãi vẫn không thấy người để tâm sự đôi câu ba điều. Cảm giác trống vắng như cả thế giới chỉ mình em tồn tại...

    Tuổi 25, đó chẳng phải là cột mốc đánh dấu những thay đổi lớn lao trong mọi suy nghĩ, hành động hay sao? Em vẫn sẽ mơ về anh, về một tình yêu đẹp, lãng mạn nhưng em không còn tin vào những chuyện tình cổ tích với những nàng công chúa lọ lem và chàng hoàng tử. Em bắt đầu nhận ra: người con gái thuộc đẳng cấp nào thì sẽ gặp được người đàn ông ở đẳng cấp đó, vì vậy con gái luôn phải nỗ lực cố gắng, không thể đặt hạnh phúc của mình vào sự định đoạt của người khác. Và dù không gặp được hoàng tử, em vẫn phải sống như một nàng công chúa...

    Tuổi 25, đó chẳng phải là những thanh âm trầm trong bản hòa ca cuộc đời hay sao? Em chẳng còn là cô bé khó chiều với tính cách thất thường khi nắng, khi mưa, khi giông tố, khi bão bùng. Em cũng chẳng còn tha thiết vui mừng trước những lời khen của người khác vì em biết đâu phải lời khen nào cũng xuất phát từ trong tâm. Em cũng chẳng còn bận tâm, phiền muộn trước những lời chê trách, nói xấu của miệng lưỡi thế gian vì em biết "Trăm năm là hữu hạn, cớ sao không sống để mình vui mà phải sống để vừa lòng người khác".

    Em cũng chẳng còn trách móc người mới, người cũ, những người đã vô tình hay cố ý lướt qua cuộc đời em vì em biết rằng: Hóa ra mỗi người xuất hiện trong cuộc đời ta đều có nguyên do. Sống ở đời, mỗi người ta gặp, dù chỉ thoáng qua cũng không phải ngẫu nhiên. Có câu: "Tu trăm năm mới đi chung một thuyền, tu nghìn năm mới nên duyên vợ chồng", vì vậy em cảm ơn tất cả đã làm nên cuộc đời mình.

    Em cũng chẳng còn yếu đuối đến mức gục ngã trước những biến cố, sóng gió chênh vênh của cuộc đời, khóc hàng mấy đêm khi cuộc tình tan vỡ... Em biết cách tự hát ru lòng mình, hát ru nỗi buồn, nỗi cô đơn, biết makeup thật xinh đẹp mỉm cười thật tươi khi xuống phố dù đêm hôm trước em đã khóc ướt đầm đìa gối...

    Tuổi 25... Chỉ có một điều không thay đổi... Em vẫn là em... Cô gái thích ngồi ngẩn ngơ, nghĩ suy và viết lách hàng giờ. Em vẫn là em... Cô gái thích cảm giác an yên đến lạ lùng, cảm giác ngồi trong nhà chăn ấm đệm êm, mặc kệ ngoài kia là sóng gió, bão tố mịt mùng. Em vẫn là em... Cô gái yêu những thứ giản đơn đến mê say, cái gì càng đơn giản càng đẹp, tình yêu nào càng bình dị càng hạnh phúc... Em vẫn là em...Dù là cô gái tuổi 20 hay 25 hay là cô gái đã qua xa rồi cái tuổi chênh vênh ấy thì phía trước em vẫn là cả một biển trời mơ ước....Cứ đi đi, cửa sẽ mở...

    Blogger: Tâm An

    (Xem tiếp)
  • Người ta đã nói rằng: "Yêu đúng người là tình yêu, yêu sai người là tuổi trẻ". Và đồ ngốc này, anh có biết không?. Hôm qua mẹ nói với em rằng: “Con không n...ên yêu một chàng trai bằng tuổi. Bởi như thế, sẽ nhận lấy không ít thiệt thòi.

    Khi con gặp rắc rối, cậu ấy sẽ không thể giúp con giải quyết. Ở cùng độ tuổi ấy, người già dặn hơn đôi khi lại là con. Cậu ấy, đôi lúc vẫn sẽ để lộ “nguyên hình” là một đứa trẻ ngốc nghếch không hơn không kém.

    Khi 2 người cãi vã, cậu ấy sẽ không đủ chín chắn để tránh làm tổn thương con. Chưa hiểu nhiều về tình yêu, nhiều khi cậu ấy sẽ để cho cái tôi của mình lấn lướt. Và những lúc như thế, con sẽ ấm ức rất nhiều.

    Khi ghen, cậu ấy sẽ phát điên. Chưa đủ trưởng thành để chế ngự những cảm xúc kì lạ đó. Có thể cậu ấy sẽ giận dỗi, cáu gắt hay cấm đoán con. Và, trong trường hợp ấy, con không có lựa chọn nào khác ngoài việc nghe lời.

    Còn nhiều, nhiều điều lắm con gái ạ. Một chàng trai cùng tuổi với con còn quá nhiều quan tâm và có lẽ con sẽ chẳng bao giờ được ưu tiên thứ nhât. Nghĩ xem, con có chấp nhận được những chuyện này không?"

    Em đã suy nghĩ rất nhiều về lời mẹ nói. Và em nhận ra rằng...

    Một chàng trai bằng tuổi, không phải lúc nào cũng có thể giúp em giải quyết những khó khăn. Nhưng anh ấy cho em niềm tin, rằng em nhất định sẽ vượt qua chúng. Anh ấy cười khi em cười, buồn kho em khóc và lo lắng khi em mệt mỏi. Anh ấy sẵn sàng bỏ ngang cuộc vui với bạn để về bên em. Anh ấy lao ra đường một đêm đầy gió để đến với em khi em tuyệt vọng. Và, vậy đấy, nó ý nghĩa hơn bất cứ thứ gì.

    Một chàng trai bằng tuổi, đôi khi vì lòng tự trọng mà làm tổn thương em. Nhưng sau đó, anh ấy luôn cho em thấy rằng mình quan trọng hơn chút tự ái trẻ con ấy. Khi cơn giận đã qua đi, anh lại làm đủ mọi cách chỉ để thấy em cười. Anh ấy lại ngờ nghệch gãi đầu gãi tai mong em tha thứ. Và, nụ cười ấy lại làm em tan chảy mất rồi.

    Một chàng trai bằng tuổi, sẽ chẳng thể giữ nổi bình tĩnh khi ghen. Nhưng điều đó chứng tỏ rằng, em ý nghĩa với anh đến thế. Và dù là có đang tức giận, anh ấy vẫn lo lắng cho em, vẫn nhớ nhắn tin chúc em ngủ ngon mỗi tối. Và, mất đi một chút tự do để nhận lại chừng ấy sự quan tâm, em nghĩ cũng đáng thôi.

    Một chàng trai bằng tuổi, không phải lúc nào cũng ưu tiên em thứ nhất. Anh ấy không thể sống thiếu bạn bè, càng không để một trận bóng đá nào bị lỡ. Nhưng anh ấy cũng chưa bao giờ vì những thứ ấy mà lãng quên em. Anh ấy vẫn nhớ gọi điện nhắc em ngủ sớm nếu anh có về khuya. Anh ấy vẫn chạy xe hơn chục km từ trường về đưa đồ ăn sáng cho em khi cơn đau dạ dày tái phát. Anh ấy vẫn luôn nói, dù thế nào em vẫn là người quan trọng nhất. Và, với em, thế là đủ lắm rồi.

    Tất nhiên em biết, một chàng trai bằng tuổi còn nhiều điều đáng chê trách lắm. Nhưng qua mỗi ngày, em tự hào vì nhìn thấy anh lớn dần lên và duy chỉ có tình yêu dành cho em là không thay đổi. Và em sẵn sàng chờ đợi một ngày anh ấy thực sự trưởng thành, để cùng em đưa yêu thương này tới bến.

    Vậy nên, em sẽ nói với mẹ: ngay giây phút này, em thấy mình hạnh phúc vì đã chọn anh, một-chàng-trai-bằng-tuổi!

    (Sưu Tầm)

    (Xem tiếp)
  • Yêu đi đừng sợ

    YÊU ĐI ĐỪNG SỢ - Tuổi trẻ lúc nào cũng thế hết lòng hết dạ yêu một người để rồi ngày nào đó người bước đi. Còn lại là nhiều hoài nghi, nhiều ngần ngại với tình yêu

    Ừ, tuổi trẻ nào chẳng mất mát đâu em.
    Nhưng thanh xuân ngắn lắm, em đợi đến bao giờ mới chịu mở l&ograv...e;ng và Yêu.
    Tình yêu ấy:
    Ngọt ngào hay đắng chát?
    Dịu mát hay gắt nồng?
    Bạn bỏ gì trong tách trà tình yêu của mình?
    Bạn biết không:
    Tách trà của ai đó có thể có vị ngọt ngào thơm nồng của mối tình đầu, của tuổi trẻ đầy bồng bột nhưng cũng đầy đam mê.
    Tách trà của ai đó có thể có vị đắng chát của hoài nghi, tổn thương và sợ hãi. Nhưng ít nhất họ đều dám yêu, dám cho đi đều can đảm để bước vào tình yêu, hết mình vì tình yêu và dẫu có thất bại cũng đừng ngại đứng dậy.

    Bạn có thể sợ hãi cái nắm tay của một ai đó bởi sợ rằng người một mai sẽ buông tay . Bạn có thể tổn thương vì một lần buông bỏ. Bạn cũng có thể luôn cho rằng hạnh phúc chỉ đến một lần, để vụt mất nghĩa là không có cơ hội tìm lại.
    Nhưng bạn biết không: bạn còn trẻ. Và nếu bạn không yêu, nghĩa là bạn đánh mất đi những đặc quyền điên rồ mà tuyệt vời nhất của tuổi trẻ .
    Sợ gì không rung động. Sợ gì không mở lòng mình. Sợ gì không đón nhận một ai đó.

    Cô gái à, rồi sẽ đến một ngày, bạn sẽ lại được yêu, được nâng niu và mọi vết thương sẽ được chữa lành. Đừng cố chấp, đừng gạt bỏ mọi cơ hội đến với bạn. Đừng khó tính quá với chính bản thân và trái tim mình. Trái tim nào cũng cần yêu thương, cần điểm tựa cần mảnh ghép phù hợp với chính mình
    Yêu đi đừng sợ! Hãy cứ yêu như chưa từng tổn thương đến thế!

    Link sách : https://tiki.vn/yeu-di-dung-so-p310077.html

    (Xem tiếp)
  • TUỔI 23- NỬA TRẺ CON, NỬA NGƯỜI LỚN...

    Bạn thân mến!

    Tôi vừa bước qua tuổi 23, cái tuổi đến lúc đối mặt với thất nghiệp phía trước. Bạn hỏi 23 tuổi thì thế nào à? Bước qua tuổi 23 bạn sẽ biết, chẳng phân biệt nam nữ. Tuổi 23 thực sự là cơn ác mộng. Khi bạn chỉ còn mấy tháng nữa là...; trở thành người thất học, thất nghiệp. Lo lắng không? Có chứ! Mệt không? Có chứ!

    Tôi 22- Vẫn còn ngây thơ tin rằng cuộc sống này nên cho đi bằng hết, nên moi hết ruột gan cho người ta. Tôi 23 chẳng còn thế nữa, vì đã có nhiều thứ khiến bản thân mình trở nên trầm lặng hơn. 23 tôi già hơn một tuổi, lại càng trở nên im lặng hơn, không phải chuyện gì cũng phô trương cho người ta biết. Tôi 23 muốn khóc nhưng lại nghĩ cần cố gắng nhiều hơn là khóc.

    Tôi 22- Vẫn còn nghĩ chưa vội có người yêu. Tôi 22- bố mẹ vẫn chưa vội giục có người yêu đi. Nhưng tôi vừa bước qua tuổi 23, mẹ tôi đã bảo năm nay nhớ dắt người yêu về nhà. Tôi 22 - chưa ai hỏi chuyện chồng con. Tôi 23 đi đâu cũng có người hỏi bao giờ lấy chồng. À! Thì ra tôi đã 23 rồi đấy! 23 bỗng nhiên trở thành cơn ác mộng. Có vô số câu hỏi xung quanh tôi:" Liệu ra trường tôi sẽ làm gì?, Tương lai của tôi rồi sẽ thế nào đây?, Tôi bây giờ phải làm gì đây?". Và rất tò mò giờ này bản thân sẽ như thế nào, sẽ làm gì?

    Đã từng nghĩ mình sẽ chẳng sợ bất cứ thứ gì. Nhưng không phải, bỗng nhiên đến tuổi 23 có quá nhiều nỗi sợ. Tôi sợ thất nghiệp! Tôi sợ thất học. Có lẽ vì 23, cho nên bên cạnh càng ngày càng ít người để có thể gửi gắm tâm tư. Có đôi khi cô đơn đến mức thấy ngột ngạt. Có những ngày đi trên đường bỗng nhiên thấy mù mịt, tối tăm. Có đôi khi suy nghĩ rằng bản thân mạnh mẽ lắm nhưng thức chất lại vô cùng yếu đuối. Tôi 23, tô vẽ bên ngoài mình một vỏ bọc mạnh mẽ, nhưng bên trong lại là cả ngàn mảnh vỡ, tổn thương chồng chất. Làm sao có thể bước qua tuổi 23 đây?.

    Năm 18 - Có lần một người nào đó đã nói với tôi 23 chính là ác mộng của cuộc đời. Lúc đó, tôi chẳng tin. Bây giờ thì thật sự thấy 23 thật đáng sợ. Chỉ muốn trở lại ngày 18. Bước trên con đường ngày nào cũng qua, thấy sao lại nặng trĩu đến như thế? Chẳng nhẽ đây là tâm tình của những người đang và đã bước qua tuổi 23.

    Bố mẹ tôi hay so sánh tôi với những bạn 23 khác:" Con bé ấy tháng kiếm được chục triệu rồi kìa. Đứa kia có chồng, có con rồi kìa. Bạn kia có công việc ổn định rồi. Còn mày thì sao?"

    À! Thì tôi 23 đang chênh vênh giữa biển nước, lạc lõng giữa vô số người áp lực cuộc sống, áp lực công việc đang đè nặng. Tôi 23 - tôi chẳng có gì. Thật buồn cười phải không? Tôi 23 thật vô dụng.

    Tôi muốn hỏi:" 23 tuổi của các bạn như thế nào?

    Còn 23 tuổi của tôi là những ngày chỉ muốn tìm việc thật nhanh, là chuỗi ngày nóng lòng hoàn thành ước mơ. Là những ngày ngột ngạt đến mức khó thở nhưng chẳng biết tìm ai? Là có lúc muốn khóc nhưng không thể, là lúc nhận ra cuộc sống quá đáng sợ. Những ngày chỉ có một mình đối mặt với tất cả. 23 - một nửa trẻ con, nửa người lớn. Nửa muốn thoát ra vỏ bọc bản thân, nửa muốn ngủ dài trong đó. Nửa muốn tìm một điểm tựa, nửa muốn tự mình vượt qua. Ai bảo 23 là đẹp nhất chứ? 23 chỉ là những ngày rông dài đến mệt mỏi. Mong 23 trôi qua thật nhanh!

    23 của bạn tươi đẹp chứ?

    -Sưu tầm
    #mangxahoivanhoc

    (Xem tiếp)
  • Gái 25

    Gái 25
    Gái không xinh, Gái cũng không thông minh hài hước, nói chung là thuộc cái thể loại bình thường, quăng vào một chỗ đông người chắc sẽ chẳng thấy Gái đâu (đã nhỏ con lại nhàn nhạt)

    Mọi người xung quanh Gái bảo Gái thay đổi đi thì mới c&oacu...te; tình yêu được, mà Gái không quan tâm, vì Gái thấy Gái đang sống tốt mà. Gái đâu cần một bờ vai nào đâu, cũng đâu sợ cô đơn, Gái là người hướng nội, nên nói chung không ai chú ý đến Gái thì cũng tốt, cuối tuần có thời gian nghỉ ngơi, xem phim, đọc sách. Gái cứ thế sống trong thế giới của Gái.

    Rồi cứ thế một ngày nọ, khi tất cả mọi người xung quanh Gái đều đã tìm được ai đó, hay mục đích sống, hay bất cứ gì mà họ muốn có trong cuộc đời rồi, còn Gái vẫn còn đang đứng đó loay hoay.

    Gái có cuộc sống quá đủ đầy, Gái có 1 công việc mà người khác mơ ước (không phải cái Gái mơ ước). Gái có thể để dành đủ tiền để đi đây đi đó theo trào lưu, mua bất cứ thứ gì Gái thích, ăn bất cứ thứ gì Gái thèm. Gái không thiếu gì, chỉ thiếu tình yêu, và 1 lý tưởng để sống.

    25 tuổi, bạn bè hỏi Gái, sao lúc nào cũng thấy mày rầu rầu, tưởng Gái tối xem phim đọc sách lại không ngủ. Đâu có, Gái bị mất ngủ, vì Gái vẫn chưa biết phải làm gì với cuộc đời mình.

    Gái không dám mạo hiểm bỏ công việc hiện tại. Bạn bè bảo, không mạo hiểm sao thành công, không thay dổi sao biết đâu là con đường cho mình. Nhưng mà, Gái còn mẹ Gái, đâu phải nói bỏ việc là bỏ, để lại gánh nặng cơm áo cho người đã nuôi Gái ăn học hơn 20 năm? Nhưng mà lý do cuối cùng thì có lẽ lý do cũng chỉ còn là Gái quá hèn nhát để có thể chấp nhận mạo hiểm, hoặc quá sợ hãi khi nhìn thấy nỗi lo của mẹ mà thôi

    Rồi Gái bị rơi vào khủng hoảng, mệt mỏi, Gái thấy bản thân như đang bị cầm tù, Gái cảm thấy cuộc sống vô vị, và bất cứ lúc nào Gái cũng cảm thấy choáng váng, ngơ ngác, lạc lối “mình đang làm gì đây? tại sao mình lại ở đây?”, như tất cả năng lượng để có thể sống, hít thở đều đã bị ai đó hút cạn mất rồi.

    3 năm trước Gái bước vào đời với lạc quan và đam mê, còn bây giờ Gái chỉ còn là một cái xác, mệt mỏi, bức bí. Gái nên đổi lỗi cho ai ngoài chính mình đây?

    Thay đổi đi
    Thay đổi đi
    Hay sống mòn?

    Sưu tầm
    #mangxahoivanhoc

    (Xem tiếp)
  • THANH XUÂN CON GÁI NGẮN NGỦI, ĐỪNG BẮT CÔ ẤY CHỜ ĐỢI CÙNG TỦI THÂN.

    Một cô gái có thể kiên nhẫn chờ bạn vài giờ, hay vài ngày. Nhưng không có nghĩa là đủ can đảm để đợi bạn nhiều tháng, nhiều năm hay nhiều lần bạn vô tình bỏ quên cô ấy.

    Kh&ocir...c;ng một cô gái nào ngu ngốc đến độ tự đặt mình vào canh bạc bấp bênh thắng thua và lưng chừng hồi kết. Bởi tất cả, đều phải trả giá bằng sự son trẻ và thanh xuân của cô ấy.

    Đàn ông, có thể chưa vững sự nghiệp trong tay. Nhưng nhất định mãi mãi không được để cô gái mình yêu phải gồng mang gánh khổ. Lại càng không thể đè tự trọng xuống mà mở lời - "Em có muốn chịu cực cùng anh không", hay đại loại những câu - "Anh còn đang nghèo, mình yêu nhau sẽ vất vả lắm ..."

    Đừng trách con gái bây giờ thực dụng, khi chính bản thân bạn đang tự khơi gợi sự vô dụng của mình trong mắt cô ấy. Tôi cá chắc 90% con gái khi thật sự yêu, đều nguyện ý chấp nhận cùng người đàn ông của mình san nặng sẻ nhiều đến từng ý niệm riêng dành trong cuộc sống. Nhưng hãy chắc cho cô ấy thấy được sự nỗ lực và cố gắng từng ngày của bản thân.

    Nếu cho lựa chọn, giữa một người đàn ông không có sự nghiệp trong tay nhưng khả năng phấn đấu và sự tôn trọng dành riêng cho cô ấy vẫn tồn tại, người còn lại thì tiền bạc ít nhiều dư dả, nhưng tương lai vô định, lại chẳng có khả năng tự quyết cho bản thân. Thì khi con gái muốn tìm người để sống cùng nửa đời an ổn, chắc chắn cô ấy sẽ chẳng ngu dại mà phí tuổi xuân mình cùng kẻ thứ hai.

    Con gái không phải ai cũng tham cầu danh vọng hay mưu cầu tiền bạc, nhưng khi đàn ông điều khiển được đồng tiền trên tay do tự mình làm ra, thì mới có khả năng tạo dựng bình yên cho gia đình và bảo vệ hạnh phúc cho cô ấy.

    Đàn ông có khi mất 5 năm để dựng thành sự nghiệp, nhưng cô gái bên cạnh bạn đã đánh mất 10 năm tuổi trẻ với những chờ trông canh cánh nơi lòng.

    Nên sau này, nếu có cô gái nào nguyện lòng toại ý ở cạnh bạn từ khi chẳng có gì trong tay, thì hãy chở che và trân thương cô ấy mãi đến sau này.

    Còn ngay từ buổi đầu lập nghiệp, người con gái ấy đã không chọn bạn, thì bởi vì trong mắt cô ấy, bạn vẫn chưa đủ chín chắn để tạo dựng những thứ gọi là hi vọng và niềm tin.

    Cuộc đời người đàn ông, 25 hay 30 cũng vẫn còn ý chí để bắt đầu từ những thất bại, 35 hay 40 cũng vẫn tự tại với sự trưởng thành của mình. Nhưng đời người con gái hay phụ nữ mà bước sang tuổi 28 rồi, là xem như kiệt cùng son trẻ, huốt hàng 30 rồi, thì từ vẻ ngoài đến tâm hồn cũng cạn sạch thanh xuân.

    Thế nên những năm tháng lưng chừng họ đánh rơi khi cược một trận tin yêu ai đó, hãy đảm bảo cho họ một kết thúc viên mãn sau này.

    Thay vì hỏi - "Em đợi anh được không?", thì hãy thay ngay bằng lời khẳng định - "Em yên tâm! Anh sẽ thành công và bẵm chăm cho tình yêu hai đứa sau này."

    Thanh xuân đời con gái rơi trong một cái vuột tay hay chớp mắt, nên nếu nắm bắt được sắc đẹp và tình yêu của cô ấy lúc đấy, hay trân quý, cưng nựng, yêu chiều và nâng niu.

    -Sưu tầm
    #mangxahoivanhoc

    (Xem tiếp)

Bật nhạc nền tiếng mưa

Video nổi bật

Fanpage