Đang xử lý

Những bài viết hay từ Mạng xã hội văn học

  • BẢN LĨNH CỦA ĐÀN ÔNG LÀ GIỮ QUÁ KHỨ CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ MÌNH YÊU TRONG YÊN BÌNH.

    Người ta bảo Thư Kỳ là một trong những cô gái có quá khứ "không sạch" nhất giới nghệ sĩ. Bởi vì ngày trước, ở những năm 17 tuổi của cuộc đời, cô đã từng đóng phim cấp 3....r />
    Có lẽ chính vì vậy, mà những người đàn ông đến bên Thư Kỳ, cũng lần lượt rời đi chỉ vì vết nhơ của cô từ nhiều năm về trước. Lê Minh rồi cũng rời bỏ Thư Kỳ sau 5 năm hẹn hò ngỡ như có được hạnh phúc viên mãn. Sau đó là Trương Chấn, rồi Vương Lực Hoành cũng chỉ xem Thư Kỳ là người đàn bà nhất thời mà thôi.
    Cho đến khi Phùng Đức Luân quỳ xuống cầu hôn Thư Kỳ, cô mới tin rằng cuộc đời này cuối cùng cũng có thứ gọi là viên mãn.
    Thư Kỳ và Phùng Đức Luân làm bạn 16 năm, yêu nhau 4 năm để có được hạnh phúc bình đạm như bây giờ, thật là chuyện không hề dễ!

    Cả hai cũng từng yêu rất nhiều lần, cũng từng đi qua biết bao thăng trầm của tình cảm. Để ở độ tuổi 40 của cuộc đời, họ chọn yên bình và dừng lại bên nhau.

    Có người bảo Phùng Đức Luân chẳng vẻ vang gì khi rước về cô vợ như Thư Kỳ. Nhưng thật sự, đó mới chính là người đàn ông bản lĩnh và kiên tâm nhất tôi từng biết. Thư Kỳ, cũng đạp lên 20 năm trầm luân dư luận để trở thành Ảnh Hậu như hôm nay. Và sẵn sàng chi hết tiền để mua lại bản quyền ảnh nóng và phim cấp 3 của mình ngày trước. Xoá sạch vết bẩn cũ để bắt đầu lại tất cả cùng người mình yêu.

    Người đàn ông đáng để trân trọng, là khi dù biết quá khứ của người phụ nữ mình yêu có đau buồn ra sao, cũng sẵn sàng bỏ qua và bằng lòng chở che cho những tổn thương của cô ấy.
    Người phụ nữ hạnh phúc, là người biết vì quá khứ của mình đã cũ mà cố gắng sống tốt đẹp hơn. Không tự hận sân, không tự bi luỵ, không tự vì hàng tỉ thứ sai lầm đó mà gục ngã, hay tự coi khinh chính mình.

    Đàn ông khi yêu, không cần phải hét thật to cho cả thế giới biết. Chỉ cần nói nhỏ với người phụ nữ bên cạnh mình - "Ai cũng từng có quá khứ. Từ nay bên anh, em nên hạnh phúc, đừng suy nghĩ nhiều ..."

    Đàn ông khi yêu, không cần nói nhiều, không cần hứa chuyện xa vời, vì nếu không làm được, tất cả sẽ thành ảo mộng và viễn vông.
    Đàn ông khi yêu, không cần quá giàu có, không cần quá danh vọng, chỉ cần đừng để người phụ nữ cạnh bên mình khốn khổ, đừng để cô ấy đau lòng vì những chuyện cỏn con.
    Đàn ông khi yêu, chẳng cần chinh phạt bốn bể, chẳng cần một đầu đội cả bầu trời, một tay che mờ thế giới, nhưng hễ về nhà, hãy bảo bọc yên bình cho giấc ngủ của người phụ nữ mình yêu.
    Phụ nữ không cần nhiều, họ chỉ cần người đàn ông bản lĩnh ở bên họ qua từng năm tháng, vạn vật đổi dời, nhưng nhất nhất không rời nhau đi!

    Tác giả: Khải Vệ

    (Xem tiếp)
  • Lựa chọn tình yêu

    Tôi thấy nhiều đôi yêu nhau sâu đậm dễ đến hơn chục năm, rồi kết thúc cũng lại là đường ai nấy đi, hạnh phúc của ai người nấy giữ. Bao nhiêu lời bàn tán, bao nhiêu lời chỉ trích, bao nhiêu lời châm biếm đổ dồn lên những cặp đôi yêu nhau lâu mà không có kết th&uac...ute;c viên mãn.

    Kỳ thực người đời đang nhìn họ bằng một sự áp đặt cố hữu. Cứ yêu lâu là phải cưới. Mà thực tế là, yêu và cưới là hai chuyện hoàn toàn khác nhau!

    Yêu là tình cảm, là nhung nhớ, là lãng mạn, là bao năm tuổi trẻ đánh cược vào một người, là những nông nổi không bao giờ hối tiếc. Chúng ta có thể chấp nhận vì một người mà hi sinh, nhưng cũng có khi lại vì chính bản thân mình mà buông bỏ. Vậy nên, chẳng có gì lạ khi hết yêu rồi thì chia tay, khi đã quá hiểu rõ về nhau rồi thì rời xa.

    Cưới thì khác. Cưới là thương, là trách nhiệm, là muốn dành cả đời để hóa giải mọi bất hòa, dành cả đời để chở che cho nhau, để bảo vệ một gia đình nhỏ bé. Sẽ chẳng còn là những lãng mạn thủa yêu đương, là những dỗi hờn chán thì buông bỏ. Cưới cần một sự cam kết ngầm, rằng hãy gắn bó với nhau suốt phần đời còn lại, chứ đừng vì ích kỷ bản thân mà buông tay.

    Yêu là chuyện của hai người, còn cưới là mối bận tâm của rất nhiều người. Yêu là có thể kín đáo, thầm lặng, lén lút, còn cưới là công khai, là hợp pháp. Ai đó tham lam yêu nhiều người, nhưng cưới rồi thì chỉ được phép chung thủy với một người mà thôi.

    Yêu là mỗi sáng thức dậy thấy tin nhắn của ai đó hiện lên trên màn hình điện thoại, còn cưới lại là bữa sáng chung của gia đình, là cùng nhau chuẩn bị đi làm, là cái hôn hẹn gặp lại vào bữa cơm cuối ngày.

    Yêu là được phép nghĩ nhiều đến lợi ích của bản thân, còn cưới, là lợi ích chung của cả một gia đình, là cuộc sống của anh, của em không còn tách biệt như trước mà hòa vào làm một.

    Vậy nên khi cảm thấy tình yêu này chẳng thể đi đến hôn nhân, con người ta vẫn lựa chọn cho mình một con đường sáng suốt nhất, ấy là dừng lại. Đâu phải cứ yêu nhau dài lâu mới là yêu nhau sâu đậm. Đâu phải cứ bên nhau suốt ngần ấy tháng năm mới là cùng nhau đi cả cuộc đời. Yêu đôi khi là buông tay. Còn cưới là níu giữ. Đừng chỉ trích những mối tình đẹp đẽ ấy, bởi người đời có nuối tiếc bao nhiêu thì cũng không bằng trăm nghìn lần tiếc nuối của người trong cuộc. Hãy cứ để họ mỉm cười và an yên với lựa chọn riêng mình.

    Còn bạn, bạn lựa chọn tình yêu của mình là tình yêu dành cho vài năm tuổi trẻ, hay là tình yêu của cả một đời người?

    Theo Cát Cánh

    (Xem tiếp)
  • Viết cho một cô gái

    Đến tuổi này rồi tôi vẫn thường nửa đùa nửa thật nói với mẹ mình rằng “mẹ ơi con không lấy chồng đâu. Sau này chỉ muốn một mình, nuôi một đàn chó, vừa vui, lại vừa nhẹ đầu.”, để rồi đổi lại là những tràng cười của mẹ và những câu nói hùa theo “tuỳ mày...", hoặc “điên à?”

    Có lẽ bởi vì mẹ chưa từng cho rằng những lời tôi nói là sự thật, hoặc là lẽ đời thường, con người ta đến tuổi đều phải dựng vợ gả chồng cho dù lúc nhỏ mồm vẫn thường oang oang thề chết không lấy, thì những suy nghĩ trẻ con ấy rồi một ngày nào đó cũng sẽ nhạt phai…

    Thủa còn nhỏ khi người lớn hỏi đùa “bao giờ lấy chồng", chỉ biết gân cổ lên cãi “không lấy, cả đời ở với mẹ, không bao giờ lấy chồng". Thế nhưng hai từ “lấy chồng" trong đầu lúc ấy không có nghĩa gì sâu xa hơn việc phải rời xa cha mẹ, vì vậy nhất quyết nói “không lấy".

    Trưởng thành rồi, nhìn thấy nhiều rồi, trải qua rồi, mới thấy đường tình yêu quá éo le và trắc trở, vì vậy trong lòng sợ hãi nói “không lấy". Thế nhưng ở tuổi lớn rồi, con người ta không dám khẳng định không lấy nữa, bởi vì đôi lúc dựng vợ gả chồng không phải chỉ là lỗi lo của chính người con gái, mà là hiếu, là trách nhiệm đối với cha mẹ.

    Hai người yêu nhau, thế nhưng lại chẳng bao giờ là chỉ là chuyện yêu đương giữa hai người cả. Trách con gái thực dụng, nhưng thật ra phận người con gái cứ lênh đênh mãi với môt người đàn ông không thấy được tương lai mờ mịt, thì biết đến ngày nào? Thực ra nhiều lúc đàn ông mới là những người ảo tưởng quá xa vời, mà phụ nữ, tình nhiều khi khó dứt thế nhưng vẫn thường nhìn vào hiện thực sớm hơn người đàn ông…

    Đến tuổi này không phải là sợ hãi “đi lấy chồng" phải rời xa cha mẹ nữa, mà là sợ hãi sự tổn thương, sự đổ vỡ và sự thay lòng đổi dạ của con người. Cuối cùng thì quan trọng nhất không phải là tìm được một người thực sự yêu mình lúc này, mà là tìm được một người nguyện cùng mình chia sẻ những thăng trầm cho đến hết những năm về sau…

    Moctieungu | Viết cho một cô gái
    #mangxahoivanhoc

    (Xem tiếp)
  • THANH XUÂN MÀ, AI CHẲNG MỘT LẦN THẤY CHÊNH VÊNH?...

    Tuổi trẻ của chúng ta, có phải ai cũng từng trải qua những cung bậc cảm xúc: vui vẻ, hạnh phúc, cô đơn, buồn bã, thất vọng... và chênh vênh?

    Thanh xuân của tôi, cũng đã từng nhuốm màu của những cũng bậc cảm x&uac...ute;c đó. Cũng đã từng trải nghiệm biết bao màu sắc, âm thanh của cuộc sống. Thế nhưng ai cũng vậy, trước những giai đoạn quan trọng của cuộc đời bao giờ chẳng có những lúc chúng ta cảm thấy mọi thứ đang lạc bước ra khỏi quỹ đạo sẵn có của nó, rồi lại thấy chênh vênh, lạc lõng giữa biết bao người xung quanh.

    Ta chênh vênh với cảm xúc, với tình yêu, với công việc và với ngay cả chính bản thân mình. Có những ngày, ta cảm giác mình đang đứng trên một sợi dây vắt vẻo, chỉ cần khẽ nhón chân là sẽ tuột, chẳng biết nên bước tiếp hay dừng lại trong khi đoạn đường phía trước đang mù mịt và phía sau cũng chẳng thể quay đầu.

    Rồi những lúc đó tôi chỉ muốn vứt bỏ hết tất cả mà đi đến 1 nơi xa, vô lo, vô nghĩ. Muốn bỏ hết mọi gánh nặng, mọi ưu phiền, quay trở về hồn nhiên như một đứa trẻ. Tôi đã từng nghe ở đâu đó câu này... "Cuộc sống quá ngắn để giận hờn, quá rộng để tìm được nhau. Quá nhiều nỗi đau và hối tiếc..."Ừ thì cuộc sống này ngắn lắm, có mấy đâu để mà hững hờ mãi... Tôi cũng từng chọn lựa cho việc gác lại tình cảm để theo đuổi đam mê, nhưng khi đam mê dần bị cuốn xa vào lo toan cơm áo gạo tiền thì đến lúc đó sao ta lại thèm tình cảm đến thế. Chỉ đơn giản muốn có ai đó ở bên, yêu thương mình, lo lắng cho mình, mỗi khi quá mệt mỏi được gục đầu vào vai và khóc cho hết nỗi niềm.

    Ấy thế mà lại không thể được. Phải chăng khi chúng ta còn trẻ, chúng ta chẳng thể nào có được trọn vẹn cả tình yêu lẫn sự nghiệp. Nhưng khi chúng ta đã có một trong hai, thì cái còn lại cũng đã biến mất tự lúc nào. Đó gọi là tiếc nuối...

    Cô gái của tôi ạ, thanh xuân mà, chúng ta ai chẳng một lần cảm thấy mọi thứ chông chênh như vậy, nhưng hay cứ vui vẻ đi, yêu đi, đam mê đi, để rồi sau này không phải hối tiếc hai chữ "giá như" nhé!

    -Sưu tầm
    #mangxahoivanhoc

    (Xem tiếp)
  • Yếu Đuối Một Chút, Khóc Một Trận, Để Rồi Sau Đó Mạnh Mẽ Mà Vứt Bỏ Người Ta Đi...

    Em sẽ được gì khi em yêu một người không yêu mình chứ?

    Em sẽ được gì khi suốt ngày cứ chìm đắm mãi trong vọng tưởng rằng người đó quan tâm mình?

    Em sẽ được gì khi em co...i người đó quan trọng, còn người đó thì chỉ coi em như một người bạn?

    Em sẽ được gì hả em?

    Tôi biết em yêu người đó cho dù em có nói bao nhiêu lần với tôi rằng "Em với hắn chỉ là bạn". Con người ta đâu có thể nào che giấu được khi người ta say, và khi người ta yêu một ai đó. Em ngây thơ lắm!

    Tôi có thể nhìn rõ ánh mắt em sáng lên khi nhìn thấy tin nhắn của người ấy, có thể nhìn thấy rõ nụ cười của em khi em và người ấy nói chuyện, có thể nhìn thấy khuôn mặt hồng ửng lên của em mỗi lần em chuẩn bị gặp người đó, nét mặt hào hứng của em khi em kể về người đó. Tôi cũng có thể nhìn thấy ánh mắt sâu buồn thẳm của em khi em nhớ người ấy, khi em chờ đợi tin nhắn của người ấy, thậm chí tôi có thể thấy được giọt nước mắt mà em cố gắng kiếm chề không rơi xuống khi em biết người ấy đang buồn, không phải vì em.

    Tôi biết rằng em là một cô gái thông minh, rằng em hoàn toàn có thể hiểu được tình thế vô vọng của mình lúc này. Vậy tại sao em lại gạt đi tất cả chỉ vì một nụ cười, một ánh nhìn của người ta? Lắm lúc tôi chỉ muốn đến thẳng mặt hắn mà nói "Này! Nếu không yêu thì đừng quan tâm người ta như vậy! Đừng khiến người ta càng đắm chìm thêm vào ảo giác nữa!" Thế nhưng tôi lại không đủ dũng cảm để làm điều đó,vì tôi biết em sẽ buồn cỡ nào, em sẽ im lặng cỡ nào, em sẽ suy sụp cỡ nào.

    Cô gái mạnh mẽ của tôi! Em biết đau đớn nhất trong tình cảm là gì không? Không phải khi em yêu và được yêu rồi sau đó hai người chia tay vì những lý do trời ơi đất hỡi. Đau đớn nhất là khi em cứ vô tình để hắn bước vào trái tim em, là khi em tự mình đa tình, tự mình lừa dối bản thân, rồi sau đó em phát hiện ra, người em yêu bấy lâu nay không hề yêu em, rằng em nhận ra bản thân em bấy lâu nay đều đắm chìm trong ảo giác.

    Tôi chưa bao giờ thấy em khóc, nhưng sự im lặng của em còn lãnh lẽo hơn cả những giọt nước mắt, em biết không? Đều là con gái với nhau, tôi biết chứ, em cũng yếu đuối, em cũng muốn khóc, em cũng đau buồn. Nhưng em chỉ im lặng trước sự vô tâm, thờ ơ của người ta. Em là cô gái thông minh, tôi không tin rằng em không nhận ra sự vô tình ấy. Vậy tại sao em không thể buông bỏ? Tại sao em cứ làm ra vẻ mình mới là người vô tình? Tại sao em cứ nói với mọi người rằng em đã từ bỏ được để rồi lại gặm nhấm nỗi buồn một mình?

    Yếu đuối 1 chút đi em, khóc một trận đi em, để rồi sau đó mạnh mẽ mà vứt bỏ người ta đi. Ngoài kia còn nhiều người yêu em lắm, em ạ...

    -Sưu tầm
    #mangxahoivanhoc

    (Xem tiếp)
  • Bạn thân!

    BẠN THÂN!

    Tôi có một vài người bạn. Không nhiều, nhưng đủ. Chúng tôi không phải lúc nào cũng có thể gặp nhau. Mỗi đứa một trường, mỗi đứa một thành phố, rồi mỗi đứa lại có những người bạn của riêng mình. Nhưng tự chúng tôi biết rằng: chúng tôi vẫn là bạn..., dù chuyện gì xảy ra chăng nữa.

    Mọi người luôn quan niệm rằng, trừ tình máu mủ ruột thịt ra mọi thứ tình cảm khác đều "xa mặt thì cách lòng". Chúng tôi thì cho rằng "mình khác". Ừ, đó có thể là cái kiêu ngạo của những cô cậu trẻ. Mặc kệ nó là gì, chưa bao giờ chúng tôi mất lòng tin ở đối phương.

    Bạn bè ấy mà, chẳng cần phải làm gì to tát cũng chẳng cần cố gắng lấy lòng nhau. Chúng tôi có bất hòa, có to tiếng cãi vã, có cười và cả cùng ôm nhau khóc. Sau tất cả, lại có thể cùng họp lại, ngồi với nhau, nói dăm ba câu đùa chẳng ra đâu vào đâu ấy thế mà đứa nào cũng phá lên cười, đứa nào cũng lấp lánh trong đáy mắt là cả một vùng trời an yên từ lâu đã giấu kín để tự bảo vệ mình khỏi đầy rẫy những bon chen. Những câu chuyện của chúng tôi đều là ngẫu nhiên nhớ tới, rồi hào hứng kể cho nhau nghe, tranh nhau bình luận, chẳng chút giả dối, chẳng chút tính toan.
    Cuộc sống có bao giờ là phẳng lặng, mỗi chúng tôi đều phải tự mình thay đổi để thích nghi dần với thực tế. Chẳng có ai muốn vậy, nên chúng tôi cố gắng chấp nhận con người mới của đối phương như một sự trưởng thành tất yếu. Những đứa trẻ rồi cũng có ngày cần lớn lên.

    Chúng tôi không dùng những ngôn từ hoa mỹ để nói chuyện với nhau, cũng rất hiếm khi khen nhau một câu cho tử tế bởi vì kiểu gì chúng nó cũng nghĩ mình khen đểu, nên thôi. Nói ngọt ngào quá lại đâm ra khách sáo, một lũ điên điên khùng khùng ngồi chọc tức nhau mới là bạn thân. Chúng tôi là vậy.

    Nghe thì có vẻ như chúng tôi có thể nhìn vào mắt nhau mà hiểu được hết tâm tư của đối phương, nhưng không, chúng tôi không có cái tài thần kì ấy. Chúng tôi chỉ là những kẻ xa lạ gặp nhau, có vài điểm chung nên kết bạn, vài khiếm khuyết nên bù đắp chút thiếu sót cho đối phương, mang trong mình vài nỗi đau nên cho nhau một điểm tựa, chia sẻ chút hơi ấm, lâu dần thành quen, thành nghiện, rồi cứ thế song song bên đời nhau. Bạn bè, chúng nó cũng khó hiểu chẳng khác gì thời tiết, đặc biệt là những kẻ đang yêu. Nhiều khi tôi cũng phát bực, thế quái nào mà những kẻ mắc vào lưới tình đều thất thường dở hơi như thế? Nhưng vẫn kiên nhẫn lắng nghe nó kể lể, rồi cho ra đời một câu sến sẩm y chang tiểu thuyết "có tao ở đây, xem ai dám bắt nạt mày"…

    Ai cũng cần tìm cho mình một hay một vài người đồng hành, không phải người yêu, cũng không phải người thân. Họ là đồng chí, đồng đội và họ là bạn thân. Tôi bỗng nhớ tới một câu nói trong phim "Năm tháng vội vã": "Có những người, trong lòng mình, cho dù có làm chuyện gì, thì người đó vẫn mãi mãi là bạn mình."

    -Sưu tầm
    #mangxahoivanhoc

    (Xem tiếp)
  • La La Land: Khi Chúng Ta Còn Trẻ, Chẳng Thể Nào Có Được Trọn Vẹn Cả Tình Yêu Lẫn Sự Nghiệp Đâu!

    Khi bộ phim kết thúc, không một ai trong rạp vỗ tay. Nhưng tất cả đều nán lại cho đến tận khi những nốt nhạc cuối cùng vang lên và tấm màn chiếu bóng khổng lồ tối om như mực. Tôi lặng... lẽ đứng dậy ra về, xung quanh tôi người ta cũng im lặng dìu nhau ra khỏi rạp. Tôi biết, mỗi người đều đang chìm trong suy nghĩ riêng của mình về Mia, về Sebastian, về đoạn tình yêu dang dở của họ trong La La Land.

    Đây là một bộ phim buồn, nhưng lại rất đời.

    Nó đẹp trong từng khung hình và chân thực ở mọi câu thoại. Lâu lắm rồi tôi mới được trải qua đủ các cung bậc cảm xúc hỉ, nộ, ái, ố như thế khi xem một bộ phim tình cảm tâm lý. Tôi thấy mình trong Mia - cô sinh viên bỏ ngang trường Luật để theo đuổi đam mê diễn xuất. Tôi cũng cảm nhận được chút gì đó từ anh chàng nhạc công nghèo thất nghiệp Sebastian giống với mình.

    Thì ra, chúng tôi đều là những người trẻ, có một trái tim khao khát cháy bỏng yêu và được yêu, nhưng sự nghiệp còn quá nhiều dang dở, tất cả vẫn đang loay hoay để được chứng minh bản thân mình.

    Có lẽ chính vì sự đồng cảm ấy mà La La Land đã khéo léo lấy đi nước mắt của rất nhiều khán giả.

    Đoạn tình yêu không trọn vẹn của Mia và Sebastian khiến tôi nhận ra một hiện thực phũ phàng rằng chúng ta chẳng thể nào có được tình yêu viên mãn lẫn sự nghiệp thành công khi chúng ta vẫn đang trầy trật trên con đường khẳng định mình.

    Có thể những thước phim đầu rất lãng mạn. Nó kể cho chúng ta nghe về một tình yêu đầy say mê, những buổi hẹn hò như mộng. Ai chẳng đã từng nghĩ đến việc được hôn người yêu trong rạp chiếu bóng, bay xuyên qua dải ngân hà và khiêu vũ trên những vì sao. Nó khiến tôi mỉm cười và trong lòng rộn ràng những thanh âm của hạnh phúc.

    Thế nhưng, ở nửa sau của bộ phim, cái hiện thực mới bày ra thật rõ nét. Mia hay Seb hay tôi, đều biết rõ một điều rằng cuộc sống luôn có những sự ưu tiên không thể nào phá bỏ. Đến một cột mốc nhất định, chúng ta không thể sống như những ngôi sao đi lạc trong một thành phố rộng lớn, chúng ta buộc phải tìm ra thứ ưu tiên của mình.

    Chúng ta buộc phải lựa chọn giữa tình yêu và sự nghiệp. Thậm chí, chúng ta còn phải học cách hy sinh để đạt được mục đích. Trong những năm tháng tuổi trẻ, khi chúng ta chẳng có gì trong tay, chúng ta chẳng thể nào có đủ khả năng nắm giữ trọn vẹn cả tình yêu lẫn sự nghiệp, dù chúng ta rất muốn.

    Tôi quen một người chị, là bạn của anh trai tôi. Chỉ mới tuần trước, chị ấy đã chia tay người yêu gần 4 năm vì lý do "tập trung phát triển sự nghiệp." Chị ấy đã chọn công việc thay vì tình yêu. Chị ấy là một người lý trí và mạnh mẽ. Nhưng cũng có phần lạnh lùng. Tôi chưa từng gặp cô gái nào có thể dễ dàng từ bỏ tình yêu để theo đuổi sự nghiệp, cho đến khi tôi gặp Mia.

    Tôi đã biết vì sao La La Land lại nhận được nhiều lời khen ngợi đến thế. Vì nó thật quá. Nó lột tả đúng cái chông chênh của những người trẻ khi phải đứng giữa hai lựa chọn khó khăn:

    Hoa hồng hay bánh mỳ? Tình yêu hay sự nghiệp?

    Ở những bước khởi đầu, có thể chúng ta sẽ dành hết sức để vun vén tình yêu và động viên nhau vượt qua mọi chông gai trong công việc. Nhưng hãy nhìn Mia và Seb mà xem, khi anh nhạc công nghèo bắt đầu tham gia vào một ban nhạc, anh đành phải lơ là tình yêu của mình dù trong thâm tâm anh chẳng hề muốn như thế.

    Không còn thời gian ăn với nhau một bữa cơm tử tế, không còn những tin nhắn gửi đi và nhận về, ngay cả đến việc được nghe thấy giọng nói của nhau hàng ngày cũng trở thành một ước mơ xa xỉ. Khi quyết định đánh đổi tình yêu với sự nghiệp, chúng ta chẳng còn biết làm thế nào ngoài việc phải cố gắng hết sức cho nó. Để ổn định, để thực hiện được giấc mơ.

    Và Mia thì sao. Cô gái trẻ cũng chẳng để vuột mất cơ hội đến Paris của mình. Diễn xuất là đam mê, là ước mơ, là lẽ sống của cô. Mia cũng đánh đổi tình yêu với Seb để bắt đầu xây những viên gạch đầu tiên cho sự nghiệp của mình.

    Thế nhưng, tôi không trách ai trong hai người họ. Khi hai người không có gì trong tay, họ không thể vừa yêu nhau vừa cố gắng cho sự nghiệp. Lựa chọn một trong hai là điều ai cũng phải trải qua, nhất là khi bạn có một ước mơ và hoài bão của riêng mình.

    Quyết định chọn lựa như thế nào chưa bao giờ là một điều dễ dàng. Nếu bạn chọn đúng theo sự ưu tiên của bạn, sẽ là tiếc nuối cho người còn lại. Nhưng nếu bạn buông bỏ sự nghiệp để theo đuổi tình yêu, thì lại là đau đớn cho chính mình. Sự hy sinh vì người kia đôi khi không đem lại hạnh phúc cho bạn như bạn vẫn nghĩ. Sau tất cả, chỉ cần bạn không hối hận về lựa chọn của mình là bạn đã rất hạnh phúc rồi.

    Khi cuộc đời ép chúng ta phải đưa ra những quyết định khó khăn như thế, thì cũng là lúc nó giúp chúng ta tìm ra được bản ngã của mình để sống thực tế hơn.

    Tôi không biết ở ngoài kia có bao nhiêu Mia, bao nhiêu Sebastian, nhưng tôi biết rất rõ rằng vẫn luôn có những lựa chọn "quay lại". Tức là ở thời điểm này, bạn chọn nghe theo lý trí, từ bỏ tình yêu để theo đuổi đam mê. Nhưng vài năm sau, bạn vẫn có thể lựa chọn quay lại với tình yêu của mình, bằng tất cả cảm xúc như thuở ban đầu. Nhưng đấy là khi cả hai người trong một mối quan hệ có cùng suy nghĩ giống nhau.

    Mia đã chọn từ bỏ vĩnh viễn. 5 năm sau cô gái trẻ thực sự thành công, trở thành một diễn viên nổi tiếng, và người đàn ông bên cô lúc này không phải là Seb. Mia không chọn quay lại. Nhưng Seb thì có. Chính anh đã đuổi theo sự nghiệp trước Mia, nhưng cũng chính anh là người chờ Mia từng ấy năm. Chàng nghệ sĩ chơi nhạc Jazz khiến tôi xót xa và tiếc nuối khi câu chuyện cuộc đời họ được kể lại theo một cách khác qua những phím đàn réo rắt của anh.

    Cuộc đời chúng ta cũng vậy, giá như chúng ta có thể gặp nhau khi sự nghiệp đã thành, chẳng có gì ép được chúng ta phải chọn tình yêu hay công việc. Nhưng làm gì có nhiều giá như đến thế. Chỉ là chúng ta có chọn "quay lại" thời điểm bắt đầu hay không mà thôi.

    Khi chúng ta còn trẻ, chúng ta chẳng thể nào có được trọn vẹn cả tình yêu lẫn sự nghiệp. Nhưng khi chúng ta đã có một trong hai, thì cái còn lại cũng đã biến mất tự lúc nào.

    Đó gọi là tiếc nuối.

    -Theo Kênh14
    #mangxahoivanhoc

    (Xem tiếp)
  • Mạnh mẽ lên, yếu đuối cho ai xem?

    Tôi thường đặt quá nhiều kỳ vọng vào những người tôi quan tâm, vì thế cho nên một khi nhận ra họ có chút thay đổi hoặc cư xử không như tôi mong đợi, tôi luôn cảm thấy hụt hẫng. Tôi luôn suy nghĩ, day dứt rất nhiều về họ, luôn tự chất vấn rằng mình đã làm sai điều gì, ...để họ đối xử như vậy. Không tìm ra câu trả lời, tôi chỉ trách mình quá đa đoan...

    Có vài người lướt qua cuộc đời bạn, để lại cho bạn những dư âm không thể nào quên. Bạn mộng tưởng, cho rằng họ khác với những người trước, nghĩ họ sẽ không khiến bạn bị tổn thương. Bạn cứ chìm đắm trong những ảo tưởng, để rồi một ngày họ biến mất. Biến mất một cách hoàn toàn, không lí do, không lời giải thích. Bạn không tức giận, chỉ lặng im, ánh mắt nhìn xa xăm...
    Khóc làm gì, nước mắt làm gì, khi ta chẳng còn gì để nói với nhau..Rồi người cũng đi qua tôi như cơn gió vậy thôi

    Cuộc sống mà, không gì là mãi mãi, chỉ cần một cái cớ, ai cũng có thể rời xa bạn..Nhưng hay nhớ rằng, người thực sự tốt thì sẽ luôn ở bên cạnh bạn, dù có chuyện gì đi chăng nữa.

    Người nên đến thì sẽ đến, người muốn đi thì đừng nên níu kéo. Đừng ép người, đừng ép mình, đừng bận tâm đau lòng chỉ vì một chuyện, trên đời nên học cách" tùy duyên". Ai không tốt, không nên tiếc.

    Nhưng, một khi đã buông bỏ thì bạn phải thật sự mạnh mẽ và dứt khoát... Vài ba lần "không nỡ", dần dẫn sẽ trở thành thói quen.... Và người chịu tổn thương lớn nhất chỉ có thể là bạn mà thôi...Đừng khiến bản thân thêm đau!

    Mạnh mẽ lên, yếu đuối cho ai xem?

    -Sưu tầm
    #mangxahoivanhoc

    (Xem tiếp)
  • Thanh xuân của mình

    Có một sự thật là con trai càng đứng tuổi thì càng hấp dẫn và ra dáng đàn ông, trong khi con gái một khi đã già thì có che thế nào cũng chẳng đậy được. Thế mới nói, tuổi xuân của con gái ngắn lắm, chớp mắt vài lần đã thấy phải toan tính chuyện chồng ch...uyện con.

    Cùng mài quần trên ghế giảng đường bốn năm, rồi vội vàng lao vào đời để tìm cho mình một chỗ đứng, nhưng nếu kết hôn là mốc đánh dấu sự trưởng thành của con trai thì nó cũng là ngưỡng những ngày xuân xanh của con gái dần dần khép lại. Chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta vẫn nói “Một người đàn ông vĩnh viễn phải biết ơn một người con gái luôn ở bên anh ta khi anh ta 20 tuổi. Bởi vì khi đàn ông 20 tuổi, anh ta đang ở ngưỡng thấp nhất trong cuộc sống chính mình: không tiền, không sự nghiệp. Mà khi một người con gái 20 tuổi chính là khoảng thời gian rực rỡ nhất của cô ấy…”. Vì kì thực, tuổi xuân của chúng ta ngắn lắm, con gái ơi!

    Bởi vì ngắn lắm, thế nên đừng phung phí những năm tháng thanh xuân vào những nỗi buồn không đâu, đừng bán rẻ nó cho những người không đáng. Thanh xuân của mình, hãy yêu người mình thích, ăn những gì mình thèm và làm những việc mà mình muốn. Sống mà, phải vui lên!

    Bởi vì ngắn lắm, nên hãy để cho cái đầu nhỏ bé của mình được nghỉ ngơi. Nghĩ nhiều được gì? Chỉ khổ thân mệt xác, khiến mình già nhanh.

    Bởi vì ngắn lắm, nên đừng dùng quãng thời gian quý giá đó để níu kéo những người không cam tâm. Có thể yêu hết mình, nhưng nhớ kỹ, đừng bao giờ tự khiến mình khổ sở. Người ta có trân trọng mình thì khắc sẽ ở lại. Thử nghĩ xem, tuổi xuân của mình chỉ chìm trong nước mắt, buồn tủi, tổn thương, suốt ngày rộng tháng dài chỉ biết nhớ nhung quá khứ thì quãng đời tươi đẹp đó ai bù đắp cho đây?

    Bởi vì ngắn lắm, nên đừng bận tâm đến chuyện người ta nói gì về mơ ước và nhiệt huyết của bản thân. Tuổi trẻ chỉ có một lần, hoài bão sinh ra là để mình vùng vẫy. Ngã thì đứng dậy, lỗi lầm thì tìm cách sửa sai.

    Bởi vì ngắn lắm, nên hãy tỉnh táo mà chọn những niềm vui. Đừng vùi mình vào cô đơn, đừng sợ những ngày phải lớn. Vì chẳng ai trốn được, nên cứ thế bình thản mà đối diện thôi…

    Bởi vì ngắn lắm, nên chịu khó làm đẹp đi. Hãy chăm sóc mình kỹ càng một chút. Đừng để đến lúc nếp nhăn tấn công, da dẻ xù xì, vòng hai ngấn mỡ mới cuống cuồng rối rít. Vì còn trẻ mà, cứ rực rỡ đi!

    Bởi vì ngắn lắm, nên đừng cho phép ai đó lấy đi kiêu hãnh của bản thân. Vì tuổi xuân, chỉ đến một lần rồi mất, không ai có quyền cướp những năm tháng xinh đẹp đó đi!

    -Lạc Hi
    #mangxahoivanhoc

    (Xem tiếp)
  • KHI ĐAU LÒNG NHẤT NGƯỜI TA CHỈ IM LẶNG...

    Trong tình cảm ai yêu nhiều hơn là kẻ thua cuộc phải không anh?...

    Em thích anh từ cái nhìn lần tiên của lần gặp mặt- không phải chỉ là một nụ cười duyên một khuôn mặt hiền giọng nói ấm áp mà còn đặc biệt hơn là h...ôm ấy anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đúng kiểu em thích với tay áo xoắn lên vừa đủ và cả chiếc nút cài hờ

    Em đã quên đi cách phải yêu thương ai đó rung động ai đó và những cam xúc rộn ràng của người mới yêu cho đến khi...cho đến khi em gặp anh. Mình gặp nhau là tình cờ đến với nhau vì 3 chữ "đúng thời điểm".

    Ừ thì "đúng thời điểm" là khi anh và cô ấy xích mích thì em lại bước vào cuộc sống của anh phải không. Ừ thì rồi cũng sẽ có một khoảnh khắc " đúng thời điểm" trái tim anh lại rung động vì ai đó khác khi chúng ta cãi vã.

    Yêu anh ngay từ đầu là em sai. Sai người sai thời điểm sai cả cách yêu nhưng phải làm sao đây khi tình cảm em nó cứ dâng đầy theo từng ngày. Nhiều lần em đã định buông bỏ yếu đuối rồi cứng rắn chọn cách xa anh nhưng rồi lại không làm được vì một câu "Em đừng bỏ đi ở yên đây và chỉ mỗi việc yêu anh thôi, anh xin lỗi".

    Trái tim em yếu đuối nó chẳng mạnh mẽ đâu anh, hơn hết em không muốn rời xa anh một tí nào nên rồi lại mềm lòng "Em ở lại bên anh". Hạnh phúc của em là anh nhưng rồi nỗi buồn trong em cũng là anh.

    Yêu một người là cố chấp dẫu biết không có kết quả nhưng vẫn cố yêu. Phụ nữ họ không đau lòng vì những chuyện lớn mà sẽ từ những chuyện nhỏ nhặt mà trở thành nỗi thương tâm. Đỉnh điểm của sự đau lòng thì sẽ chẳng có một lời trách móc một lời than phiền hay cãi vã mà chỉ là sự im lặng bởi với họ bây giờ một lời nào thốt ra cũng chẳng còn ý nghĩa.

    Em yêu anh và hơn hết là em thương anh, em chọn cách bên anh để dẫu trái tim em có bị tổn thương từ những dối lừa nơi anh nhưng nghĩ đến việc được thấy anh mỗi ngày được quan tâm và được nhìn anh cười như thế thì mọi tủi thân buồn bã trong em có la gì đâu anh nhỉ. Em ngốc lắm phải không anh, ngốc nghếch yêu anh đến khờ dại. Nhưng thôi xin phép cho em bắt đầu hôm nay em sẽ lại yêu anh như cái cách trước giờ em đã từng, còn chuyện về sau thì em chẳng dám nghĩ đến... Cứ yêu đi anh nhỉ, yêu để con tim em dẫu có những vết xước nhưng dể thở hơn việc không có anh trong đời em.

    Gửi anh chàng trai em yêu rất nhiều bằng tất cả những gì em có...

    -Sưu tầm
    #mangxahoivanhoc

    (Xem tiếp)

Bật nhạc nền tiếng mưa

Video nổi bật

Fanpage