Đang xử lý

Những bài viết hay từ Phút suy ngẫm

  • Đam mê ơi, mi đang ở đâu?

    Thật hạnh phúc, cho những ai có đam mê hay tìm ra đam mê của mình, để đi đến cùng với nó. Nhưng không phải ai cũng may mắn được đam mê “gõ cửa” ngay từ đầu. Vậy với những người còn đang loay hoay tìm kiếm “một cái gì đấy” làm chất xúc tác cho bản th&a...circ;n thì phải sao đây? Chẳng lẽ cứ ngồi thở dài rồi nói rằng: “Tôi không thể làm được việc này, vì tôi không thích nó.” Vài câu thở dài như thế, chẳng mấy chốc là hết một đời rồi. Cuối cùng, đam mê đâu chẳng thấy mà việc nào cũng dang dở, khiến cả cuộc đời dở dang. Có khi đến chết vẫn còn “ôm niềm uất hận ngàn thâu” vì không tìm thấy cái gọi là đam mê.

    Để trả lời câu hỏi đó tôi xin dẫn dắt hơi dài dòng một chút

    Ấn tượng của tôi về nghề này là không có gì thích thú, ngày nào cũng diễn gương mặt ấy, giọng nói ấy, bước lên bục giảng “nhai đi nhai lại” những bài đã thành thuộc làu từ lớp này sang lớp khác, từ năm này sang năm khác. Những quyển giáo án đã ngả màu, sờn gáy của một vài thầy cô cho tôi thấy nghề giáo cũ kỹ, buồn tẻ đến thế nào: Trong khi tuổi trẻ đang hăm hở, tràn đầy nhiệt huyết, khát khao những điều mới lạ, muốn đi và được đi để khám phá thế giới sôi động, hấp dẫn ngoài kia. Nên thật dễ hiểu, báo chí mới là nghề mơ ước của tôi hồi ấy, hay luật gia mới là điều tôi hằng tưởng tượng đến (vì bị ám ảnh bởi những bộ phim đi tìm công lý của điện ảnh Mĩ).

    Ấy vậy mà tôi lại phải cắp cặp đi học Sư Phạm. Thế mới “đau” chứ!

    Năm qua đi, tháng qua đi, tôi tốt nghiệp, ra trường, đi làm mà cũng chẳng mảy may có ý niệm nào là thích nghề giáo. Ở trường, người ta bảo học thì tôi học, cố gắng học tốt là để chứng tỏ bản thân với mọi người, chứ không phải là để lo cho một tương lai tươi sáng “đi gõ đầu trẻ” sau này. Lúc đi làm người ta bảo dạy thì tôi dạy, cố gắng dạy tốt để đồng nghiệp không coi thường mình, học sinh không chê bai mình. Đơn giản thế thôi. Tôi cứ làm hết trách nhiệm, nghĩa vụ mà mình phải làm trong từng giai đoạn cuộc đời; lòng tự trọng bản thân không cho phép tôi đại khái, qua loa. Còn đam mê ư, tôi chưa biết tới…

    Thậm chí trong suốt thời gian dạy học, tôi còn cảm thấy đó là một công việc thật mệt mỏi, nó không đơn giản là soạn bài và lên lớp mà quan trọng là làm sao để học sinh chịu ngồi yên nghe mình nói, mấy chục cái miệng đừng có nhao nhao lên như chợ vỡ, mấy chục cái đầu đừng quay ngang quay ngửa, kiếm cớ chạy ra, chạy vào trong lớp. Không biết bao nhiêu lần tôi đau đầu, nát óc, tìm cách “bình ổn” lớp học, “hạ nhiệt” những học sinh cá biệt, có lúc rơi nước mắt vì ức chế, vì thất vọng,vì không biết phải làm sao. Nghĩ tới nghĩ lui thì tôi chỉ có một cách duy nhất là phải dạy thật tốt, dạy tốt để học sinh phục mình, quý mình, chịu nghe lời mình.

    Nhớ lại những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường, mình thấy ấn tượng, thích thú với thầy cô nào, vì sao mình thích, bây giờ áp dụng lại. Mình cũng nhớ cả những thầy cô mình không thể thích được để tự rút kinh nghiệm. Dần dần từng bước một, tôi nhận ra một điều dạy học không hề nhàm chán, nó quả thực là một sự nghiệp lớn lao. Đó là cơ hội và thử thách với tất cả những ai có tình yêu con người, có trách nhiệm với lớp trẻ, với xã hội.

    Thành công của người thầy không phải là những tờ giấy khen, những danh hiệu nọ kia, mà nó được ghi nhận từ chính ánh mắt, nụ cười, gương mặt chăm chú, say mê của học trò trong mỗi giờ lên lớp. Mỗi học trò là một cá thể riêng biệt, bao nhiêu học trò là bấy nhiêu sự đa dạng, phong phú làm nên nét đẹp muôn màu của nghề giáo.

    Rồi một ngày kia, tôi chợt nhận ra mình đã đam mê nghề giáo mất rồi. Nó ngấm vào tôi từ từ, nhẹ nhàng như mưa thấm vào đất, giọt nước chảy vào vách đá, liên tục ngày đêm, giọt nước đã làm mòn vách đá lúc nào không hay. Để bây giờ khi phải xa nghề, xa bục giảng, tôi mới càng nhận ra mình yêu nó đến mức nào, hàng trăm lần tôi mơ được một ngày trở lại. Để bây giờ, dạy học gần như đã trở thành bản năng, thành niềm thích thú không mệt mỏi của tôi, mỗi khi có dịp được trổ tài sư phạm là tôi liền “chớp ngay lấy thời cơ”. Thật đấy!

    Thế nên bạn ơi, đừng vội kết luận rằng mình chẳng có đam mê nào, mình chẳng có thiên hướng về điều gì rõ rệt. Hãy cứ làm việc đi, làm việc hết mình, trách nhiệm đến cùng với nó, chinh phục nó ở một mực độ nhất định, tự nhiên đam mê sẽ đến với bạn. Khi công việc và đam mê hòa quyện làm một, không gỡ ra được ấy chứ.

    Tôi còn có thể kể cho bạn nghe nhiều câu chuyện khác từ cuộc đời mình. Nhưng tựu chung lại đều đi một kết luận là: Với tôi, đam mê thường đến sau cùng. Có khi nào bạn nghĩ dường như tất cả những việc mình làm trước đây tưởng chẳng đâu vào đâu thực ra lại là sự chuẩn bị tất yếu cho một anh chàng khổng lồ có tên gọi Đam Mê, ngày nào đó sẽ trỗi dậy?

    Phương Liên

    (Xem tiếp)
  • Đừng cố chạy theo hạnh phúc, rồi nó sẽ tự đến thôi
    -----------------------------------------
    Nếu bạn phải cố gắng để tỏ ra bình tĩnh, bạn sẽ chẳng bao giờ bình tĩnh thật sự. Nếu bạn phải cố gắng để trở nên hạnh phúc, bạn sẽ chẳng bao giờ hạnh phúc thực sự. Có lẽ ngày nay chuyện chỉ là người ta đang cố gắng qu&a...acute; mức mà thôi.

    Hạnh phúc, cũng như những cảm xúc khác, không phải là cái bạn nhận được, mà là cái tiềm tại trong bạn. Nếu bạn bị chọc tức điên lên và ném dép vào lũ trẻ hàng xóm, thì bạn không nhận thức được rằng mình đang tức giận. Lúc đó bạn không nghĩ rằng, “Mình đang giận à? Mình có nên làm vậy không?” Không, lúc đó bạn đang điên lên và muốn gây chuyện. Bạn đang sống và trải nghiệm cơn giận. Bạn là cơn giận. Rồi nó qua đi.
    Một người tự tin sẽ không bao giờ tự hỏi mình có tự tin hay không, tương tự, một người hạnh phúc sẽ không tự hỏi mình có đang hạnh phúc không. Chỉ đơn giản là anh ta đã như vậy rồi.
    Ở đây tôi ngụ ý rằng hạnh phúc không thể đạt được nếu xem nó như một mục tiêu, mà hạnh phúc là tác dụng phụ của những trải nghiệm sống nhất định. Điều này rất dễ bị nhầm lẫn, đặc biệt khi ngày nay hạnh phúc được tiếp thị quá nhiều như một mục tiêu đơn lẻ. Mua X đi và bạn sẽ hạnh phúc! Học Y đi và bạn sẽ hạnh phúc! Nhưng bạn không thể mua hạnh phúc và đạt được hạnh phúc. Nó tiềm tại. Nó ở đó khi bạn sắp xếp đúng những thứ trong đời mình.

    • Hạnh phúc không phải là khoái cảm

    Khi tìm kiếm hạnh phúc, hầu hết mọi người thực ra đang tìm kiếm sự sung sướng, khoái cảm: đồ ăn ngon, tình dục, xem TV và phim nhiều hơn, xe mới, tiệc tùng, mát-xa toàn thân, giảm 10kg, trở nên nổi tiếng hơn, vân vân…
    Dù khoái cảm mang lại cảm giác thật tuyệt vơi, nó không giống như hạnh phúc. Khoái cảm có tương quan với hạnh phúc, nhưng không tạo ra hạnh phúc. Hãy thử hỏi người nghiện ma túy, sự truy cầu khoái cảm của họ mang đến kết quả gì. Hãy hỏi một người đàn ông ngoại tình, xem ngoài việc gia đình tan vỡ và phải xa lánh con cái thì khoái cảm rốt cuộc có mang đến hạnh phúc không.
    Khoái cảm là một vị thần giả tạo. Nghiên cứu cho thấy những người tập trung vào những khoái cảm vật chất cuối cùng trở nên lo lắng hơn, tâm trạng bất ổn và ít hạnh phúc hơn trong dài hạn. Khoái cảm là sự thỏa mãn bề mặt nhất, vì thế dễ đạt được nhất. Khoái cảm là thứ được tiếp thị cho chúng ta, cái chúng ta bị cuốn hút, cái làm chúng ta tê liệt và xao lãng. Dù khoái cảm là cần thiết, nó không bao giờ đủ. Có điều gì đó quan trọng hơn thế nữa.

    • Hạnh phúc không đòi hỏi phải hạ thấp kì vọng bản thân

    Gần đây người ta hay nói rằng con người đang trở nên bất hạnh hơn vì chúng ta đều quá chú trọng vào bản thân, chúng ta lớn lên mà luôn được nghe rằng chúng ta là những bông hoa độc nhất, rằng chúng ta sẽ thay đổi thế giới nhưng chúng ta luôn có Facebook cập nhật cuộc đời của những người khác tuyệt vời như thế nào mỗi ngày, ngoại trừ cuộc đời của chính chúng ta, vì thế chúng ta cảm thấy tệ hại và tự hỏi vấn đề nằm ở đâu. Và ồ, tất cả những điều này xảy đến trước khi bạn 23 tuổi.
    Ví dụ, một người bạn của tôi gần đây đã bắt đầu một phi vụ táo bạo rủi ro cao. Anh ta tiêu gần hết tiền tiết kiệm để thực hiện, và cuối cùng thất bại. Ngày nay, anh ấy hạnh phúc hơn bao giờ hết vì trải nghiệm đó. Anh ấy đã học được nhiều bài học, biết những điều anh muốn và không muốn trong cuộc sống và cuối cùng anh tìm được công việc hiện nay mà anh rất thích. Anh ta có thể nhìn lại và tự hào vì đã thực hiện phi vụ bởi vì nếu không, anh sẽ luôn sống mà tự hỏi “nếu ngày đó… thì sao?” và điều đó còn bất hạnh hơn bất cứ thất bại nào.
    Thất bại không đạt được mục tiêu không hẳn là trái ngược với hạnh phúc, tôi cho rằng khả năng bị thất bại và biết trân trọng kinh nghiệm đạt được, thực ra là một nền tảng quan trọng nhất cho hạnh phúc.
    Nếu bạn cho rằng bạn sẽ kiếm được 1 tỷ và lái xe BMW ngay sau khi tốt nghiệp, thì tiêu chuẩn thành công của bạn thật méo mó và nông cạn, bạn đã nhầm khoái cảm với hạnh phúc, và cú đấm của hiện thực thẳng vào mặt bạn sẽ là một trong những bài học quan trọng nhất mà cuộc sống trao tặng.
    Quan điểm “hạ thấp kì vọng” là nạn nhân của lối tư duy cũ kĩ: rằng hạnh phúc đến từ thinh không. Niềm vui của cuộc đời không phải là có 1 tỷ, mà là làm việc để có được 1 tỷ đó, rồi làm việc để có 2 tỷ, và tương tự.
    Vậy, tôi nói rằng hãy nâng cao tiêu chuẩn lên. Kéo dài hành trình của bạn. Làm sao sau này bạn có thể nằm trên giường lúc xế chiều với một danh sách dài 1 km và mỉm cười vì những cơ hội bất tận được trao tặng cho mình. Hãy đặt ra tiêu chuẩn cao nực cười cho bản thân và nếm trải thất bại tất nhiên. Hãy học hỏi từ đó. Hãy sống trong quá trình đó.

    • Hạnh phúc không phải sự lạc quan

    Có thể bạn biết một người luôn tỏ ra hạnh phúc một cách bất bình thường trong bất kể tình huống nào. Có thể đây là một trong những người bị “chập” nhất mà bạn biết. Phủ nhận cảm xúc tiêu cực sẽ dẫn đến cảm xúc tiêu cực sâu hơn và kéo dài hơn, và có thể gây ra rối loạn cảm xúc.
    Hiện thực là hiện thực: tai nạn vẫn xảy ra, chuyện không hay xảy ra, người ta làm chúng ta bực. Có những lỗi lầm và cảm xúc tiêu cực. Và điều đó là bình thường. Cảm xúc tiêu cực là cần thiết và lành mạnh, nó giúp duy trì thước đo ổn định cho hạnh phúc trong đời người.
    Bí quyết xử lý cảm xúc tích cực là 1) bộc lộ nó ra một cách lành mạnh và được xã hội chấp nhận, và 2) bộc lộ nó theo cách phù hợp với giá trị bản thân bạn.
    Ví dụ đơn giản: Một giá trị của bản thân tôi là không dùng vũ lực; vì thế khi tôi giận ai, tôi bộc lộ nó ra, nhưng tôi cũng nhớ rằng không được đấm vào mặt họ. Trái ngược nhỉ, tôi biết. (Nhưng tôi chắc chắn sẽ ném dép vào lũ trẻ hàng xóm đấy, cứ thử xem).
    Có rất nhiều người sống theo lý tưởng “luôn luôn tích cực”. Chúng ta cần tránh những người này, cũng như những kẻ cho rằng thế giới là một đống cặn bã. Nếu tiêu chuẩn hạnh phúc của bạn là bạn luôn vui vẻ bất chấp hoàn cảnh, thì phải chăng bạn đang huyễn hoặc mình giống nhân vật AQ? Bạn cần được thức tỉnh trước hiện thực (đừng lo, tôi hứa sẽ không đấm vào mặt bạn đâu).
    Hoặc có lẽ chỉ do chúng ta lười, mà cũng như bất cứ điều gì khác, chúng ta muốn kết quả nhưng không muốn bỏ sức nỗ lực.
    Điều này đưa tôi đến cốt lõi của hạnh phúc…

    • Hạnh phúc là quá trình trở thành con người lý tưởng của bạn

    Hoàn thành một cuộc đua maratông làm bạn hạnh phúc hơn ăn một cái bánh sô-cô-la. Nuôi dạy con cái làm bạn hạnh phúc hơn chiến thắng một trò chơi điện tử. Bắt đầu kinh doanh nhỏ với bạn bè và vật lộn để tạo ra tiền làm chúng ta hạnh phúc hơn việc mua một cái máy tính mới.
    Buồn cười thay, cả ba việc trên đều làm người ta cực kì khó chịu và đòi hỏi kì vọng cao và khả năng rủi ro cao. Nhưng, đó cũng là những phút giây và việc làm ý nghĩa nhất trong cuộc đời. Những việc này mang đến nỗi đau, vật lộn, kể cả nguy hiểm và tuyệt vọng nữa, nhưng một khi làm xong và nhìn lại, mắt chúng ta có thể sẽ ướt.

    •Tại sao?

    Bởi vì đó là những điều làm ta trở thành con người lý tưởng của bản thân. Chính sự theo đuổi không ngừng để trở thành con người lý tưởng mang đến hạnh phúc, bất chấp khoái cảm hay nỗi đau bề mặt, bất chấp cảm xúc tiêu cực hay tích cực. Đó là tại sao có người hạnh phúc trong chiến tranh và có người buồn tại đám cưới. Đó là tại sao có người hứng khởi đi làm còn có người lại ghét tiệc tùng. Nét tính cách họ thể hiện không hòa hợp với con người lý tưởng của họ.
    Thành quả cuối cùng không nói lên con người lý tưởng của chúng ta. Hoàn thành cuộc đua maratông không làm chúng ta hạnh phúc, mà hoàn thành mục tiêu dài hạn lâu dài mới làm ta hạnh phúc. Có một đứa con tuyệt vời không làm ta hạnh phúc, mà biết rằng bạn đang hi sinh cho sự phát triển của một con người làm bạn cảm thấy đặc biệt. Không phải tiền bạc và uy tín từ công ty làm bạn hạnh phúc, mà quá trình vượt qua khó khăn với những người đồng sự mới tạo ra hạnh phúc.
    Và đây cũng là lý do nếu bạn cố gắng để hạnh phúc thì chắc chắn bạn sẽ không hạnh phúc. Bởi vì “cố gắng để hạnh phúc” ngụ ý rằng hiện tại bạn đang không hòa hợp với con người lý tưởng của mình, bạn đang không hòa hợp với những phẩm chất mà bạn muốn trở thành. Nếu bạn cứ hành xử bên ngoài con người lý tưởng của mình, thì rốt cuộc bạn sẽ cảm thấy không cần phải cố gắng để hạnh phúc nữa.
    Có những câu nói thâm thúy như “hãy tìm hạnh phúc ở bên trong,” và “biết đủ là hạnh phúc.” Nhưng không phải tự trong bản thân bạn đã có hạnh phúc, mà hạnh phúc chỉ xuất hiện khi bạn quyết định theo đuổi tiếng nói bên trong!
    Đây cũng là lý do tại sao hạnh phúc lại qua nhanh đến vậy. Bất cứ ai đã từng đặt ra những mục tiêu quan trọng trong đời, nhưng khi đạt được thì chỉ cảm thấy hạnh phúc và không hạnh phúc ở mức độ như nhau, họ cảm thấy hạnh phúc dường như luôn ở khúc cua kế tiếp chờ họ đến. Bất kể bạn đang ở đâu trong cuộc đời, bạn phải làm thêm thì mới có thêm – nhất là đối với hạnh phúc.
    Lý do là vì con người lý tưởng của chúng ta luôn ở đằng sau khúc cua đó, luôn ở trước mặt chúng ta 3 bước chân. Chúng ta mơ mộng trở thành nhạc sĩ và khi đã là nhạc sĩ ta lại muốn viết nhạc nền cho phim, khi viết được nhạc nền, ta lại muốn viết nhạc kịch. Điều quan trọng không phải là đạt được những mức độ thành công khác nhau, mà là chúng ta luôn bước tới, ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác. Những mức độ này sẽ xuất hiện và biến mất, và chúng ta sẽ tiếp tục theo đuổi con người lý tưởng của mình qua những năm tháng của cuộc đời.
    Và như vậy, khi nói về hạnh phúc, có vẻ lời khuyên tốt nhất cũng là lời khuyên đơn giản nhất: hãy tưởng tượng bạn mong muốn trở thành ai và tiến lên theo hướng đó. Hãy mơ mộng lớn và thực hiện. Bất kì điều gì. Chính việc bạn vận động sẽ thay đổi cảm nhận của bạn về toàn bộ quá trình và mang đến cho bạn nhiều cảm hứng hơn nữa.
    Hãy bỏ đi những kết quả bạn mường tượng, không cần thiết. Giấc mơ là đủ để đẩy bạn rời khỏi ghế rồi. Dù nó có thành sự thật hay không thì cũng không quan trọng. Sống, bạn của tôi. Hãy cứ sống. Đừng cố gắng để trở nên hạnh phúc, nó sẽ tự đến.
    Tác giả: Mark Manson
    Trần Phong biên dịch

    (Xem tiếp)
  • Ảo tưởng về tình yêu

    Tôi vẫn thường thấy mọi người gắn liền tình yêu với đau khổ, với nước mắt, với hạnh phúc, với sức mạnh phi thường.

    Và tôi tự hỏi: "Vậy rốt cuộc tình yêu mang đến cho chúng ta cảm xúc tích cực hay tiêu cực?". Nếu là tiêu cực tại sao mọi người luôn phấn đấu để có ...được tình yêu? Nếu chúng ta biết được cội nguồn của vấn đề, chúng ta có thể tự giải phóng mình khỏi những cảm xúc đau buồn không đáng có.

    Trên thực tế, tình yêu được phân thành hai loại: tình yêu mù quángtình yêu chân chính.

    Có 7 ảo tưởng về tình yêu mà chúng ta thường hay mắc phải:

    1. Tình yêu là sự đòi hỏi: bạn mong mỏi đối phương đáp trả lại những tình cảm của bạn và lúc nào bạn cũng nghĩ về điều đó, bạn càng cố gắng có được sự đáp trả bao nhiêu thì bạn lại càng cảm thấy mệt mỏi và đau buồn bấy nhiêu. Và bạn lầm tưởng cái cảm xúc đau khổ đấy là tình yêu.

    2. Tình yêu là sự tranh đoạt: Bạn nghĩ rằng bạn cần làm gì đó để lấy được tình cảm của đối phương, nhưng khi bạn càng cố rào đón để có được tình yêu, thì người ấy lại chỉ nghĩ về một người mà chẳng quan tâm thì đến người ấy cả. Và bạn đang lầm tưởng những hành động chiếm được trái tim người ấy là tiếng nói của tình yêu.

    3. Rời vào tình yêu: hình bóng của người đó chiếm đoạt tâm trí bạn, khiến bạn không thể nghĩ được gì ngoài họ, khiến bạn ăn không ngon, ngủ không yên và chẳng muốn nói chuyện với bất kỳ ai khác. Đây không phải là yêu thương mà chỉ là sự “lý tưởng hóa”, ảo tưởng về một hình ảnh do chính bạn dựng nên. Chính vì thế đôi khi bạn cảm thấy tình yêu nhiều hơn khi người đó không có mặt.

    4. Tình yêu có tính loại trừ: mọi người vẫn tâm niệm rằng tình yêu chỉ có thể dành cho 1 người duy nhất, còn gọi là “bạn tâm giao”, nên trong các mối quan hệ, chúng ta chỉ cởi mở lòng mình với những ai mà chúng ta tin tưởng và cảm thấy đặc biệt hoặc những người chúng ta cho là xứng đáng nhận được tình yêu. Lầm tưởng này khiến cho câu chuyện giữa các bạn chỉ là những trao đổi thông tin hay những hành động tương tác lẫn nhau, không tạo nên được sự gắn kết. Trên thực tế, tất cả mọi người là bạn tâm giao của nhau, người bạn đời là bạn tâm giao thân thiết nhất mà thôi.

    5. Yêu thương là lưu luyến, gắn kết, khó dứt ra được. Sự gắn kết đó cho phép bạn chỉ được nghĩ tới đối tượng mà bạn yêu thương, vô hình tình yêu thương gắn liền với nỗi sợ hãi, sợ mất đi hoặc hình ảnh đối tượng yêu thương bị hủy hoại, và sự sợ hãi này tạo một phản ứng tiêu cực tới đối phương. Yêu thương không phải là gắn kết, mà yêu thương tạo ra sự gắn kết.

    6. Tình yêu là tổn thương: khi ai đó ghen tuông, hay giận dỗi, làm đối phương tổn thương, mọi người coi đó là biểu hiện của tình yêu. Thực chất đây không phải là tình yêu. Trong những lúc như thế này, tình yêu bị tạm thời lẩn khuất, tình yêu chẳng bao giờ gây ra nỗi đau nào.

    7. Tình yêu là mất mát: tình yêu là cảm xúc bên trong của con người bạn, bạn chẳng bao giờ có thể mất đi trừ khi bạn mất đi chính bản thân mình, nên nếu bạn cảm thấy mất mát, đó không phải là tình yêu. Tình yêu chỉ có thể lan tỏa mạnh hay yếu chứ không bao giờ mất đi.

    Vậy thực chất tình yêu là gì? Tình yêu thương chính là con người bạn, là ánh sáng tâm hồn bạn, là cảm nhận của bạn về sự hòa hợp giữa hai trái tim nội tâm đang chạm nhau thông qua việc trao đổi, chuyển giao năng lượng dưới dạng sóng rung động. Tình yêu mù quáng là khi chỉ một trong hai bạn được thỏa mãn, còn người kia phải chịu đựng . Tình yêu chân chính là khi bạn cảm thấy hạnh phúc và người ấy cũng cảm thấy hạnh phúc, cả hai tâm hồn cùng đồng điệu.

    Theo nguyetnuong.com

    (Xem tiếp)
  • Em thân yêu!

    Từ tận sâu đáy lòng, tôi cảm ơn em đã đến bên cuộc sống của tôi, cùng song hành với tôi trong cuộc đời này. Cảm ơn em đã cố gắng hết sức để làm cho tôi hạnh phúc, để gìn giữ tình cảm của chúng ta. Nhưng…

    Tôi đã... lần lữa không dám nói với em, vì sợ có thể làm em tổn thương, em đang không biết cách làm tôi hạnh phúc và làm cho chúng ta hạnh phúc…

    Mong em đừng giận, nói những lời này, mong muốn duy nhất của tôi là cùng em vun đắp cho tình cảm của chúng ta…

    Là phụ nữ, em cần biết yêu bản thân mình

    Nếu như ngày trước khi quen nhau, em có những thú vui riêng, có những bạn bè riêng, có công việc, kế hoạch và sở thích riêng, em sẵn sàng đấu tranh để bảo vệ những điều em muốn.

    Thì bây giờ, em đặt toàn bộ thế giới ấy vào tôi, từ khi chúng ta bắt đầu yêu nhau.

    - Em luôn đồng tình với những ý kiến của tôi, dù nhiều khi tôi biết em không nghĩ như thế.
    - Em chỉ đi chơi khi có tôi đi cùng.
    - Em chẳng muốn giao lưu bạn bè, sở thích duy nhất của em là nhắn tin cho tôi và chờ đợi những tin nhắn của tôi, và gặm nhấm nối buồn khi tôi không nhắn lại.
    - Em bỏ qua những thứ em thích, và chỉ làm những thứ chúng ta thích hoặc tôi thích. Em cố gắng ngồi xem và reo hò cổ vũ một trận bóng đá làm chi, xưa nay em có bao giờ chơi điện tử đâu??!
    - Nhiều khi em giận tôi, vì tôi có những câu nói không phải, hành động không phải với em, tôi biết, nhưng em chẳng dám nổi đóa lên, em chỉ phê bình vài câu mềm mỏng, và sau đó cố gắng dễ thương hơn, đáng yêu hơn để hàn gắn lại mọi thứ.
    - Em buồn khi tôi buồn, em vui khi tôi vui, em lo lắng khi tôi thất bại, lúc nào em cũng cố gắng quan sát cuộc sống của tôi để chia sẻ mọi cảm xúc với tôi…

    Cả thế giới của em bây giờ là tôi, để rồi…

    - Tôi chẳng muốn nói ra những suy nghĩ của mình, để khiến em lại phải nghĩa trái đi với bản chất thực.
    - Tôi chẳng muốn đi đâu, vì đi đâu không mang em đi, thì thấy có lỗi, mà mang em theo hoài cũng thấy ngột ngạt.
    - Tôi không muốn cầm chiếc điện thoại trong tay, vì tôi lúc nào cũng có cảm giác tù giam lỏng, lúc nào tôi cũng cảm giác mình có trách nhiệm phải nhắn nhủ cho em cái gì đó để em an lòng.
    - Tôi cảm thấy cụt hứng khi ngồi xem bóng đá với em, em chẳng hiểu và chẳng thích, em có cố tỏ ra thế nào thì vẫn không thể giấu được điều ấy. Điện tử ư, chúng tôi chỉ thích những trò bắn nhau và chửi bậy, mà có em, tôi không thể thoải mái được.
    - Tại sao em lại chịu lún khi tôi thừa biết sai mà vẫn cứ làm.
    - Em hãy đừng cố chia sẻ cuộc sống với tôi, hãy để tôi tự làm điều đó với em.

    Tôi có cảm giác mình đang bị xiềng xích trong tình cảm của em, em cố gắng là tôi, và tôi đang cố gắng không phải là mình, để trốn chạy em.

    Và tôi muốn gì??? Em đã hết lòng vì tôi, tôi còn muốn gì nữa???

    - Tôi muốn em hãy sống là chính mình, biết yêu, biết ghét, biết đấu tranh và biết lắng nghe. Tôi cần một người để cùng nhau chia sẻ, chứ không cần một người sống thay mình.
    - Tôi muốn vì yêu em mà có trách nhiệm với em, chứ không muốn phải có trách nhiệm yêu em.
    - Tôi muốn người mình yêu hạnh phúc với những việc cô ấy làm, để rồi truyền cái hạnh phúc ấy trở lại sang tôi.
    - Tôi muốn có cái để tôi yêu chứ không phải có cái để tôi mắc nợ.

    Và sau cùng, tôi muốn em hãy yêu em, vì tôi cũng yêu em…!

    Theo nguyetnuong.com

    (Xem tiếp)
  • [THÔNG ĐIỆP CUỘC SỐNG] 

    Người xưa đã nói: “Nhường đường đi cho người thì con đường của mình mới rộng rãi!” Sống trên đời thực ra cũng chỉ mấy chục năm ngắn ngủi, đâu cần mải ganh đua cao thấp làm gì?

    Triều đại nhà Thanh thời vua Khang Hy tại vị, có một vị đại ...học sĩ tên là Trương Anh nổi tiếng là công mình và hiểu biết.

    Một ngày nọ, Trương Anh nhận được lá thư ở quê nhà gửi đến.
    Trong thư kể rằng, gia đình ông đang có xích mích với nhà hàng xóm vì ba thước đất để làm tường. Sự việc kéo dài đã lâu mà vẫn chưa giải quyết được nên muốn ông sử dụng chức quyền của mình để giải quyết mối tranh chấp này. Nếu thắng được vụ này thì …

    Vừa đọc đến đó, Trương Anh đã phá lên cười thản nhiên rồi dùng viết một phong thư gửi lại về quê nhà. Trong bức thư, ông ghi hai câu thơ:

    Thiên lý tu thư chích vi tường, nhượng tha tam xích hựu hà phương?

    Vạn lý trường thành kim do tại, bất kiến đương niên Tần Thủy Hoàng.


    (Tạm dịch nghĩa: Từ ngàn dặm gửi thư về chỉ vì một bức tường, nhường họ ba thước có sao đâu?
    Vạn Lý Trường Thành còn ở đó mà Tần Thủy Hoàng nay đâu còn.)

    Sau khi nhận được lá thư của ông, người nhà hiểu được ý ông muốn nhắn nhủ nên đã chủ động nhường lại cho hàng xóm ba thước đất. Nhưng không ngờ, người hàng xóm thấy vậy cũng chủ động nhường ra ba thước đất. Cuối cùng hai bên gia đình đều xây tường lùi vào ba thước và ngõ hẻm đó rộng thành sáu thước.

    Câu chuyện “biến chiến tranh thành tơ lụa” này được lưu truyền cho đến tận ngày nay.

    Cuộc sống không phải chiến trường, đâu cần ganh đua cao thấp?

    Khi tấm lòng rộng mở một chút thì phúc phận cũng sẽ nhiều.

    Giữa người với người, nếu như có thể hiểu nhau nhiều hơn một chút thì hiểu lầm sẽ không còn.

    Giữa tâm với tâm, nếu như có thể bao dung nhiều hơn một chút thì phân tranh sẽ ít đi.

    Đừng chỉ dùng ánh mắt của mình để đi nhìn nhận người khác, bình luận người khác hay phán đoán một sự việc đúng sai.

    Đừng quá truy cầu người khác phải có cùng quan điểm giống mình và cũng đừng bắt buộc người khác phải hoàn toàn hiểu mình.

    Mỗi người đều có riêng một tính cách và một quan điểm của bản thân mình. Bởi vì con người thường luôn đề cao, xem trọng bản thân mình nên mới suy tính thiệt hơn, mới lo cái được, cái mất và cần người khác lý giải mình. Kỳ thực, xem nhẹ mình một chút, đề cao người khác một chút thì tâm mới vui vẻ, khoái hoạt được.

    Người mà có tư tâm càng nhiều thì khoái hoạt còn được bao nhiêu?
    Người nhường nhịn không phải là người thua cuộc, cũng không phải là người nhu nhược hèn yếu mà là người hiểu được tôn trọng, biết tiến biết lui, “lùi một bước biển rộng trời cao”. Đó là một loại nhân cách, một loại trí tuệ cao và là một loại hàm dưỡng!

    Người biết nhượng bộ là người đáng quý! Họ biết buông bỏ ý kiến, quan điểm, lợi ích cá nhân của mình đúng lúc mà mở đường cho người khác. Buông bỏ được không phải thua mà là thắng được lòng người!

    Khi bạn sống nhiều một chút bình thản, nhiều một chút ấm áp thì cuộc sống mới có nhiều ánh nắng mặt trời chiếu rọi!

    Theo daikynguyen
    #phutsuyngam #thongdiepcuocsong #songdep #quatangtamhon

    (Xem tiếp)
  • Bí quyết dưỡng sinh của Đạo gia

    Dưỡng sinh trong Đạo gia yêu cầu coi trọng đó là: thân – tâm. Lo âu làm tổn thương lá lách, tức giận làm tổn thương gan, và suy nghĩ lao lực làm tổn thương đến tinh thần.

    Sự thật về con đường trường sinh nằm ở các tình ...tiết nhỏ trong cuộc sống, từ việc tiết chế ăn uống cho tới việc quản lý các cung bậc cảm xúc, và một khi bạn vi phạm các quy tắc dưỡng sinh, thì nó sẽ làm gia tăng nguy cơ mắc bệnh.

    10 quy tắc dưỡng sinh “không quá” trong Đạo gia, đặt ra nhằm tạo ra một khái niệm và thái độ đúng đắn để bạn có một thân thể và một trái tim khỏe mạnh. Hãy cùng nhau trải nghiệm 10 điều “không quá” nhé:

    1. Mặc không quá ấm

    Khi mặc quần áo, đội mũ không nên mặc quá ấm áp, cũng không nên mặc quá mỏng; bởi vì bạn mặc quá ấm rất dễ bị cảm, hơn nữa, mặc quá lạnh lại dễ bị nhiễm lạnh. Khi mặc quần áo điều quan trọng không phải là bạn mặc bao nhiêu, mà là việc giữ nhiệt cho những bộ phận trọng yếu của cơ thể. Khi mùa đông đến, hãy mặc thêm một chiếc áo ba lỗ cotton, đội 1 chiếc mũ, điều đó sẽ rất có ích cho việc phòng tránh bị nhiễm lạnh.

    2. Ăn không quá no

    Ăn quá nhiều thực phẩm sẽ gây ảnh hưởng đến dạ dày, và phải dựa vào việc tiêu hóa để thanh lý hết những thức ăn đó. Hơn nữa quá nhiều thức ăn sẽ khiến cho năng lượng bị dư thừa, dẫn tới béo phì, bên cạnh đó còn gây nên bệnh cao huyết áp, bệnh động mạch…Ăn cơm chỉ nên ăn no 7,8 phần , và hãy chú ý đến việc kết hợp ăn các chất xơ. Mỗi tuần bạn nên ăn các chất xơ ít nhất 3 lần, ngoài ra còn cần ăn kèm huân (hành tỏi).

    3. Ở không quá xa hoa

    Nơi ở nguy nga tráng lệ, dễ khiến ý chí của con người bị tha hóa biến chất, từ phương diện sức khỏe mà xét thì nhà ở nên có không gian trong lành, nằm ở những khu tương đối yên tĩnh, phải có đầy đủ ánh sáng, bố trí ngăn nắp, không lộn xộn, màu sắc càng tự nhiên càng tốt.

    4. Ngồi không quá nhiều

    Khi bạn đi ra ngoài, hãy cố gắng đi bộ thay cho ngồi xe. Nếu như bạn bắt buộc phải ngồi xe thì lâu dần đôi chân sẽ mất đi sự linh hoạt. Nghiên cứu cho thấy, toát mồ hôi sau khi vận động sẽ khiến cho tố chất gây bệnh như chì, Strontium..theo mồ hôi thoát ra ngoài, hơn nữa điều này cũng có tác dụng phòng bệnh ung thư.

    5. Lao động không quá mệt

    Cường độ lao động nên có giới hạn, nếu vượt quá cường độ đó sẽ gây hại cho cơ thể. Người già không nên vận động quá sức. Khi mồ hôi toát ra quá nhiều không nên thở gấp. Người bệnh tim hoặc cao huyết áp nên chú ý vận động nhẹ nhàng, vừa sức.

    6. Cuộc sống không nên quá an nhàn

    Hằng ngày không có việc gì làm sẽ khiến con người ta mất đi hứng thú đối với cuộc sống, từ đó không còn chí tiến thủ. Có thể dựa vào sở thích, thú vui của bản thân mà sắp xếp một số khóa học hoặc tham dự các hoạt động tập thể, như câu lạc bộ cờ tướng, các lớp nghệ thuật,v.v… điều này không những có thể khiến cuộc sống trở lên phong phú, mà còn là cơ hội giao lưu kết bạn.

    7. Không vui quá đà

    Niềm vui không thể vượt quá, quá yêu thích ắt sẽ đau lòng, bạn phải học cách khống chế tình cảm của mình, nói cười phải có mức độ. Những người mắc bệnh mãn tính như cao huyết áp, tim mạch, thấp khớp nếu cười lớn, hay quá thích thú rất dễ khiến cho bệnh tình phát tác.

    8. Không quá tức giận

    Theo cuốn từ điển y học truyền thống “Hoàng đế nội kinh” của Trung Quốc có nói, “Bách bệnh sinh ô khí”, “Nộ thương can”. Tức giận sẽ khiến cho khí bị ngược và trì trệ, từ đó gây ra các loại bệnh tật. Đặc biệt là bệnh tim mạch, người già cần phải biết cách khống chế cảm xúc của mình, đề cao hàm dưỡng, giữ cho cuộc sống luôn lạc quan.

    9. Danh không quá cầu

    Danh lợi và địa vị phải là thước đo của thành công, cho nên truy cầu danh tiếng và địa vị đã trở thành một hiện tượng phổ biến. Trên thực tế, tất cả những thất tình lục dục đều sẽ làm mất đi sự thanh tịnh của tâm, do vậy nguyện vọng ít đi một chút thì hạnh phúc ắt sẽ nhiều lên.

    10. Lợi không quá tham

    Con người luôn có nguyện vọng về vật chất. Hệ quả của việc truy cầu vật chất quá mực là rất đáng sợ, một khi nguyện vọng này không thể khống chế, sẽ khiến bạn rơi vào trạng thái đau khổ mãi không nguôi.

    (Xem tiếp)
  • Hãy làm chủ cuộc sống của chính mình, đừng bao giờ hối tiếc những gì đã qua

    Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào. Họ đã dạy bạn những bài học, đã giúp bạn nhận ra giá trị của chính ...mình hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước. Có lẽ bạn sẽ không biết được những con người này từ đâu đến. (bạn cùng phòng, người hàng xóm, vị giáo sư, người bạn mất liên lạc từ lâu hay thậm chí là một người hoàn toàn xa lạ). Nhưng khi bạn thờ ơ với họ, hãy nhớ rằng trong từng khoảnh khắc họ sẽ ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc đời bạn.

    Ban đầu sự việc xảy ra trông có vẻ kinh khủng, đau khổ và bất công, nhưng khi lấy tấm gương của cuộc đời ra để đối chiếu, bạn sẽ hiểu được là nếu không có những giây phút ấy để bạn vượt qua mọi khó khăn thì bạn khó có thể thấy được tài năng, sức mạnh, ý chí và tấm lòng của bạn. Mọi việc đều diễn ra có chủ đích mà không có gì gọi là tình cờ hay may rủi cả. Bệnh tật, tổn thương trong tình yêu, giây phút tuyệt vời nhất của cuộc sống bị đánh cắp hoặc mọi thứ ngu ngốc khác đã xảy đến với bạn, hãy nhớ rằng đó là bài học quý giá. Nếu không có nó cuộc đời này chỉ là một lối đi thẳng tắp, một con đường mà không hề có đích đến cũng như bạn sống từng ngày mà không hề ước mơ. Thật sự con đường đó rất an toàn và dễ chịu, nhưng sẽ rất nhàm chán và vô nghĩa.

    Những người bạn gặp sẽ ảnh hưởng đến cuộc đời bạn. Thành công hay thất bại, thậm chí là những kinh nghiệm tồi tệ nhất cũng chính là bài hoc đáng giá nhất, sẽ giúp bạn nhận ra được giá trị của chính mình. Nếu có ai đó làm tổn thương bạn, phản bội bạn hay lợi dụng tấm lòng của bạn, hãy tha thứ cho họ bởi vì chính họ đã giúp bạn nhận ra được ý nhĩa của sự chân thật và hơn nữa, bạn biết rộng mở tấm lòng với ai đó. Nhưng nếu có ai thương yêu bạn chân thành, hãy yêu thương họ một cách vô điều kiện, không chỉ đơn thuần là họ đã yêu bạn mà họ đang dạy bạn cách để yêu

    Hãy trân trọng khoảnh khắc và hãy ghi nhớ từng khoảnh khắc những cái mà sau này bạn không còn có cơ hội để trải qua nữa. Tiếp xúc với những người mà bạn chưa từng nói chuyện, và biết lắng nghe. Hãy để trái tim biết yêu thương người khác. Bầu trời cao vời vợi vì thế hãy ngẩng đầu nhìn lên, tự tin vào bản thân. Hãy lắng nghe nhịp đập của trái tim mình :”Bạn là một cá nhân tuyệt vời. Tự tin lên và trân trọng bản thân bạn, vì nếu bạn không tin bạn thì ai sẽ làm điều ấy đây?”.

    Hãy sở hữu cuộc sống của bạn và đừng bao giờ hối tiếc về lối sống ấy. Nếu bạn thương yêu ai đó thì hãy nói cho họ biết, dù rằng sẽ bị từ chối nhưng nó có thể làm cho một trái tim tan nát có thể đập trở lại. Ngay cả khi bạn rơi vào tận cùng của những đau khổ nhất, đừng bao giờ nuối tiếc hay hối hận, hãy suy gẫm thật kĩ, bước qua và mỉm cười với chính mình.

    Dear.vn

    (Xem tiếp)
  • Thế đấy, không có người yêu thì thiệt thòi, còn yêu nhầm thì lại bất hạnh. Vậy nên cứ từ từ thôi, không sao cả, dù ai có giục thì cứ để họ giục, ai có thắc mắc thì cứ để người ta thắc mắc. Sống vui, sống khỏe, sau những giông bão biển bờ thì ai mà chẳng t&igr...ave;m cho mình được người phù hợp.

    25 tuổi và thấy cái gì cũng dang dở. Công việc thì cũng được gọi là tàm tạm, bạn bè thì đứa nào cũng tìm được cho mình một bến đỗ, thi thoảng lắm mới gặp nhau một lần. Chuyện tình yêu quay đi quẩn lại vẫn chỉ một kết quả cũ: người yêu chưa có, chó thì chưa nuôi.

    Những cô gái 25 tuổi nhiều lúc yếu đuối, khóc ướt gối vì một người mình đặt kỳ vọng quá nhiều, rồi thất vọng trước những viễn cảnh mà mình vẽ ra. Để rồi lại mạnh mẽ lạ thường, thay vì ngồi bù lu bù loa viết mấy thứ sến sẩm như ngày xưa để người kia có vô tình đọc được thì giờ cũng lặng lẽ đi… ăn, đi đắp mặt nạ, chăm sóc da, tìm một bộ váy thật xinh, mặc lên rồi xịt thêm tí nước hoa để thấy mình xinh đẹp và kiêu hãnh.

    Những cô gái 25 tuổi không có người yêu, tính tình đôi khi có ít nhiều thay đổi. Có lúc thì muốn đi chơi nhiều thật nhiều, du lịch nhiều thật nhiều nhưng có khi lại muốn trốn trong chăn, ngủ một giấc thật say hay đọc một cuốn truyện thật dài. Cô gái 25 cô đơn thì cô đơn thật đấy, nhưng luôn biết cách để ủi an, vỗ về bản thân mình. Thật ra sau cơn mưa dù đang ban đêm thì cuối cùng ngày hôm sau vẫn sáng. 25 tuổi là thế, biết lấp đầy khoảng trống của những ngày buồn bằng những điều giản đơn.

    Những cô gái 25 tuổi không có người yêu, bạn bè bảo khó chiều, kiêu quá. Gia đình thì lại bảo thôi thế này thì ế thật rồi, như lời mẹ vẫn hay nói với ba: ‘Thôi kiếp trước không có thằng nào sống lỗi để phải gặp con gái nhà mình’ rồi cười ha hả. 25 tuổi cô gái lúc nào cũng nghĩ, người yêu có phải là con lợn, con gà đâu mà ra ngoài chợ là có thể mua về được. Cũng đâu có thể ‘ừ luôn’ một người mình không yêu rồi nắm tay người ấy, rồi sống với người ấy cả đời được. Ế thì ế thật đấy, nhưng luôn tỉnh táo để tìm người chu đáo mà yêu!

    Những cô gái 25 tuổi sáng tỉnh dậy thi thoảng lại thấy đời mình bị tạt cho gáo nước lạnh. Bị sếp mắng, bị từ chối, bị bắt nạt… Có những ngày thấy mọi thứ như đều quay lưng lại với mình, tưởng như thế giới này ai cũng tốt rồi trừ mình ra vậy. Cô gái 25 à, đừng lo nghĩ quá, mười năm sau tất cả những chuyện đau đầu hôm nay cũng chỉ là chuyện trà dư tửu hậu thôi. Không có gì to tát!

    Không có người yêu thì sao ? Thì tức là khi buồn sẽ chẳng có ai bên cạnh mà dựa vào cả, nên học cách mạnh mẽ thôi. Là khi tổn thương cũng phải đối mặt với những thương tổn ấy, nên học cách cứng rắn thôi. Là khi khóc chẳng có chàng soái ca nào lau nước mắt cả. Có một sự thật đau lòng nữa là khi con gái khóc cực kỳ xấu, vậy nên học cách cười tươi đi, dù sao cười cũng không giải quyết được gì nhưng cười sẽ khiến bạn xinh hơn nhiều.

    Thế đấy, không có người yêu thì thiệt thòi, còn yêu nhầm thì bất hạnh. Vậy nên cứ từ từ thôi, không sao cả, dù ai có giục thì cứ để họ giục, ai có thắc mắc thì cứ để người ta thắc mắc. Sống vui, sống khỏe, sau những giông bão biển bờ thì ai mà chẳng tìm cho mình được người phù hợp. Phù hợp để yêu, phù hợp để cưới, phù hợp để hạnh phúc suốt đời.

    Còn bây giờ cứ lo ăn mặc chỉnh tề, xinh đẹp trắng trẻo mà tiếp tục lớn lên thôi!. wink

    (Xem tiếp)
  • Bạn bao nhiêu tuổi nhỉ? Không cần công bố đâu, bạn chỉ việc ngẫm xem có đúng với bạn không thôi nhé.

    Nếu bạn dưới 20, cuộc sống đang dang tay chào đón bạn. Vô tư đi nhé, tuổi ngây thơ trong sáng nhất của bạn đấy. Tận hưởng bằng hết những gì cuộc sống trao tặng, đừn...g để phí hoài tuổi xuân. Tiền lúc này với bạn chỉ là những tờ polyme sắc màu có thể có được trong tay, chỉ cần có những lý do chính đáng.

    Nếu bạn 20-30, cuộc sống bắt đầu đem cho bạn những bất ngờ thú vị. Bạn sẽ có một công việc có thể nuôi sống bạn thay vì cha mẹ bạn nuôi bạn trước giờ. Bạn cũng có thể có thêm một túi tiền nữa từ một người xa lạ nhưng tình nguyện ‘góp gạo thổi cơm chung’.

    Giai đoạn trẻ trung, sung sức nhất cuộc đời là đây. Trưởng thành và bắt đầu cuộc sống độc lập, xây đắp một gia đình nhỏ. Bạn bắt đầu thấy tiền có giá trị lớn lao trong cuộc sống của bạn và dốc mọi khả năng, sức lực để kiếm nó, nhanh nhất, nhiều nhất.

    Nếu bạn 30-40, cuộc sống tặng bạn những món quà và cũng không quên mang cho bạn những rắc rối. Cuộc đời không như là mơ là câu nói bạn sẽ bắt gặp mình đôi lúc đang lẩm nhẩm trong miệng. Trách nhiệm nhiều lên, khi những thiên thần nhỏ của bạn ngày một lớn dần. Khó khăn cũng chồng chất khi chúng ta phải cõng trên vai các gánh nặng trách nhiệm với gia đình: Ông bà, cha mẹ, con cái; với công việc; với xã hội và với chính bản thân mình.

    Ở vai trò nào chúng ta cũng… đuối nếu không nỗ lực mỗi ngày, phấn đấu mỗi ngày vượt lên chính mình của ngày hôm qua. Tiền lúc này không quan trọng với bạn đâu, mà rất, rất quan trọng. Bạn cần rất nhiều để chi tiêu, trang trải nợ nần, dự phòng cho biến cố, tích cóp, đầu tư cho tương lai. Ở tuổi này, bạn cũng có câu trả lời rất rõ ràng về khả năng đem tiền vào túi của mình. Nếu giỏi giang và may mắn, bạn sẽ có một cuộc sống dễ dàng hơn.

    Nếu bạn 40-60, cuộc sống nhường bớt cơ hội dẫn dắt sang tay bạn. Nếu bạn chịu được va đập từ cuộc sống mà không quỵ ngã, lại còn vẫn ‘ngon lành cành đào’, bạn đáng được nể nang đấy. Nếu bạn yếu đuối, không đủ sức chống đỡ bão táp phong ba, coi chừng nhé, bạn sẽ bị ép chơi ú tim liên tục, hết ván này tới keo khác, lúc nào cũng có cảm giác chán nản và thất vọng. Chỉ còn cách là chống đỡ và chuẩn bị đủ sức mạnh vượt qua thôi. Tiền lúc này hoặc là của nổi của chìm của bạn, hoặc là giấc mơ cháy bỏng của bạn, tùy thuộc vào bạn là ai, nỗ lực của bạn trong những năm trước đây thế nào.

    Đây cũng là giai đoạn thành công hay thất bại của mỗi người được định đoạt rõ ràng. Đỉnh cao danh vọng, quyền lực và tài sản nếu giữ được trong giai đoạn này sẽ có tính ổn định, lâu dài.

    Lứa tuổi này, nếm trải hầu hết thăng trầm, nên cái nhìn về cuộc sống luôn thực tế, chính xác. Lúc này, cơ hội và thời gian không còn được xài phung phí nữa. Chúng ta cần phải có những động thái cần thiết và thực tế chuẩn bị cho tuổi già, để vẫn tự lập, không phụ thuộc vào con cái, cháu chắt. Một khoản tiền trong ngân hàng, một vài bất động sản có thể sinh ra thu nhập thụ động, luôn là những tính toán hợp lý và khôn ngoan nhất cho bạn.

    Nếu bạn trên 60, bạn còn chờ gì nữa mà không cho phép mình giảm bớt cường độ lao động, bàn giao cơ nghiệp cho thế hệ trẻ, cho phép mình nghỉ ngơi, làm những điều mình mong muốn mà trước đây chưa có thời gian làm. Đây là lúc bạn để tâm hồn thanh thản, vui vầy với tuổi già an nhàn, tận hưởng những gì bạn đạt được sau nhiều năm lao động miệt mài.

    Nếu vẫn còn sức khỏe, còn minh mẫn và khả năng, chắc chắc bạn sẽ vẫn còn tạo được giá trị cho mình, cho con cháu, cho đời. Tiền với bạn lúc này lại chỉ là những con số trong tài khoản ngân hàng, để bạn có cảm giác yên tâm không phải lo lắng, không phải phụ thuộc vào ai khác. Hoặc là bạn chẳng cần phải quan tâm gì hết, nếu bạn nhường việc đó vào tay vợ, chồng, hay con, cháu bạn từ lâu rồi.

    Trong mọi trường hợp, luôn luôn có ngoại lệ. Những lứa tuổi liệt kê ở đây, chỉ tính chung cho số đông. Nếu bạn là ngoại lệ, thành đạt sớm, giữ được cơ nghiệp bền lâu, tôi xin chúc mừng bạn.

    Còn tôi? Tôi yêu ngôi nhà nhỏ vùng ngoại ô, có những khoảng sân trồng đầy hoa có, có dòng sông uốn mình đâu đó quanh nhà. Tôi yêu những buổi chiều đồng quê thơm ngát mùi hương đồng gió nội, hai ông bà già lững thững nắm tay nhau vãn cảnh hoàng hôn.

    Bạn thân mến ơi! Đời là mấy giấc mơ, hãy mơ giấc mơ của riêng bạn và tôi chúc bạn chạm tay vào từng ước mơ, nhanh chóng thôi!


    Xem thêm: Đam mê ơi, mi đang ở đâu? , Đời người đang theo đuổi điều gì? , 17 CÂU NÓI VỀ TÂM ĐẮC VỀ CUỘC ĐỜI



    Julia Le

    (Xem tiếp)
  • 22 tuổi, có thể quên đi những lần từ bỏ, nhưng đừng quên những lần níu kéo, có thể quên những chuyện vui nhưng phải nhớ những chuyện đau lòng.

    22 tuổi..

    Có thể quên đi những lần đã từng vì ai đó mà khóc, vì ai đó mà hạnh phúc hay tổn thương, nhưn...g nhất định đừng quên người đã cùng bạn trải qua những tháng ngày thanh xuân có đau đớn, có khắc cốt ghi tâm, có nhung nhớ và dằn vặt đau khổ. Bởi vì khi thời gian qua đi rồi, mọi thứ sẽ dần biến mất, chỉ có những gì thuộc về ký ức là sẽ vẫn mãi còn, dù có bị thời gian bào mòn, nhưng cũng là quãng thời gian khiến chúng ta trường thành.

    Có thể quên đi những người bạn đã bước ra khỏi cuộc sống của chúng ta trước những ngã rẽ khác nhau của cuộc sống, nhưng đừng quên những người qua bao biến cố vẫn kiên trì ở lại, chỉ cần lớn tiếng gọi là sẽ thấy họ đến cạnh bên.

    Có thể quên đi những ai đó đã từng thù ghét chúng ta, đã từng khiến chúng ta phải trải qua những quãng thời gian khổ sở, chật vật để tranh đấu sao cho không bị xô ngã, nhưng đừng quên những người đã từng đỡ chúng ta dậy khi đó, cổ vũ chúng ta tiếp tục bước đi.

    22 tuổi...

    Có thể quên đi những lời hứa hẹn ngọt như đường của một vài chàng trai ưa thích chinh phục những cô gái bằng miệng lưỡi, nhưng đừng quên người đã dùng toàn bộ tình cảm chân thành để yêu dẫu cho chẳng có bất cứ một lời hứa hẹn nào.

    Có thể quên đi những bộ phim cảm động đã từng tốn biết bao nước mắt, hoặc những bộ phim có thể khiến chúng ta cười suốt cả một ngày trời, nhưng đừng quên những bộ phim chúng ta cảm thấy trái tim ấm áp, để rồi những khúc mắc trong lòng được xóa bỏ, để rồi từ những bộ phim mà dần trưởng thành.

    Có thể quên đi những mối tình có cuồng nhiệt, có lãng mạn, nhưng đừng quên đi mối tình đầu ngày mà trái tim bắt đầu biết rung động, tâm trí biết dành trọn cho một người. Bởi vì tình cảm đẹp nhất chính là tình cảm nguyên sơ và bản năng nhất, khi không biết cách yêu sao cho đúng, nhưng vẫn mang cả trái tim ra để đánh đổi.

    Có thể quên đi những buồn phiền hay đau khổ, cả những quãng thời gian khủng hoảng nặng nề, nhưng đừng quên đi những lần vấp ngã hay thất bại, những lần thành công dù chỉ là những thành công nhỏ nhoi nhất. Bởi vì một ngày nào đó rất xa về sau, có thể nhìn lại và mỉm cười vì những gì đã từng trải qua.

    22 tuổi...

    Có thể quên đi những lần từ bỏ, nhưng đừng quên những lần níu kéo, có thể quên những chuyện vui nhưng phải nhớ những chuyện đau lòng. Không phải để ghi thù nhớ hận với bất cứ ai, mà để sau này phải sống tốt hơn bản thân trong quá khứ.

    Có thể quên đi không gian, nhưng tuyệt đối đừng quên thời gian, có thể quên đi một khoảng thời gian nhất định nào đó, nhưng đừng quên quãng thời gian để hình thành nên bản thân mình hiện tại.

    Có thể quên những lần phải buông tay từ bỏ một số thứ quan trọng trên chặng đường trưởng thành, nhưng tuyệt đối đừng quên, cho dù xảy ra chuyện gì cũng đừng từ bỏ bản thân mình.

    Chúng ta vẫn nói về sự trưởng thành, khi mà bản thân tự cho rằng mình đã đủ lớn và đủ trải qua những chuyện xứng đáng để tự quyết định nên nhớ những gì và có thể quên những gì đi.

    Và rồi cho dù có 5 hay 10 năm về sau nữa, liệu những gì đã quên, những gì nên nhớ, ký ức có thể bảo vệ tất cả những gì thuộc về nó hay không?

    (Xem tiếp)

Bật nhạc nền tiếng mưa

Video nổi bật

Fanpage