Đang xử lý

Những bài viết hay từ Phút suy ngẫm

  • Cuộc đời hư vô

    Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi

    Để một mai tôi về làm cát bụi

    Ôi cát bụi mệt nhoài

    Tiếng động nào gõ nhịp khôn nguôi

    .......
  • Chào phố thị... Tôi về

    Về thôi..

    Gác lại những bon chen

    Gác lại những màn đêm mỏi mòn chân chạy
    Gác lại những u mê,đèn đường,bụi máy
    Gác lại tất cả muộn màng
    ..gác cả những say sưa ....

    Về thôi...

    Buông bỏ những lọc lừa

    Buông bỏ những dại... khờ day dưa của tuổi trẻ

    Buông bỏ những lạnh lẽo,phũ phàng,quạnh quẽ

    Buông bỏ lớp mặt nạ bẽ bàng

    Buông cả những đau thương...

    Về thôi....

    Ném hết những vấn vương

    Ném hết những con đường có lá vàng rơi rụng

    Ném hết những suy tư,nhếch miệng,trào phúng

    Ném hết những lạ lùng

    Ném cả những vần thơ...

    Về thôi....

    Vứt sạch những mộng mơ

    Vứt sạch những nỗi buồn tưởng như không hồi kết

    Vứt sạch những thăng trầm, chênh vênh, lầm lệch

    Vứt sạch quá khứ muộn phiền

    .. vứt cả tiếng thời gian...

    Về thôi...

    Chân dừng bước lang thang

    Môi mỉm cười hiên ngang đón nắng trời chói lọi

    Mắt híp lại thoang thoảng mùi lá gói

    Tay mân mê chất vị miền đất gió quê hương

    Về thôi...

    Về với những kênh mương

    Về với ruộng đồng,với hàng cau thẳng đều xa tít

    Về với cánh cò trắng phau,tiếng cạp cạp rộn ràng trong chuồng vịt

    Về với gia đình..

    Với đất mẹ,quê cha...

    Về thôi....

    Nằm bệch dưới hiên nhà

    Lăn trên nền gạch tưởng chừng xa lâu lắm

    Ôm những con người nhớ nhung hàng trăm dặm

    Nghe kể lại chuyện xóm,chuyện làng

    ..chuyện giếng nước,quê thôn...

    Về thôi...

    Khát khao những ôn tồn

    Nhớ nhung dáng mẹ gầy bạc phai màu sương sớm

    Mong ngóng quây quần bên gia đình sum hợp

    Yêu bữa cơm chiều

    Yêu cả tiếng rầy la

    Về thôi...

    Xếp hành lí...

    Kéo va li...

    Chào phố thị...

    ..

    Tôi về....

    (Xem tiếp)
  • Ai quyết định cuộc đời bạn?

    “Your choice, your life.” – Steve Jobs

    Rất rõ ràng cuộc đời bạn chính là sự lựa chọn của bạn. Là quyết định hay lựa chọn của bạn chứ không phải của người khác. Nhưng không ít người sống mượn hồn bằng cuộc đời của người khác trên thân thể của chính mình, phần lớn họ đang bị ...những người thân yêu vô tình cướp đi cuộc đời của chính mình.

    Trong bài viết này, người tôi muốn đề cập đến đó chính là những người rất mực yêu thương chúng, họ chính là cha và mẹ của chúng ta. Chính vì quá yêu thương con của mình mà họ đã vô tình cướp đi cuộc đời của con cái họ nhưng cha mẹ chúng ta không hề biết điều này.

    Các bạn sẽ tự hỏi tại sao họ rất yêu quý chúng ta, sẵn sàng cho đi mọi thứ để chúng ta có cuộc sống tốt nhất lại là người đã cướp đi cuộc đời chúng ta được chứ. Tôi đã dùng cụm từ là “vô tình”, chính vì sự vô tình này và vì họ rất mực yêu thương chúng ta nên mọi điều họ làm trong suy nghĩ của họ là đều muốn tốt cho chúng ta. Vì thế, cha mẹ chúng ta sẽ cố gắng can dự mọi điều xảy ra xung quanh cuộc sống của chúng ta, sự vô tình đó cướp đi “quyền được lựa chọn” của chúng ta. Sự vô tình ấy biến chúng ta sống bằng cuộc đời của người khác bằng thân thể của chúng ta. Như vậy, cuộc sống còn gì là thú vị, còn gì là hấp dẫn như vậy có phải gọi là cướp đi cuộc đời không các bạn nhỉ.

    Khi chúng ta còn như tờ giấy trắng, cha mẹ giáo dục chúng ta đi theo định hướng của cha mẹ. Đại loại như, nếu chúng ta sống ở thị thành và muốn vui chơi như một đứa trẻ ở đồng quê thì đó là một ước muốn sa sỉ: Chúng ta gần bùn đất một tí thôi sẽ được vòng tay ấm áp của cha hoặc mẹ đưa chúng ta đến nơi sạch sẽ hơn; chúng ta không biết bơi thì sẽ được ba mẹ dắt đi hồ bơi và có huấn luận viên dạy chúng ta bơi trong hồ; chúng ta muốn thả diều thì thay vì tự tay mình trải nghiệm làm một con diều thì sẽ được bố mẹ mua cho con diều và cứ thế mà thả.

    Muốn tự đạp xem đạp cọc cạch đến trường học trong ngày nắng ôi bức thì hãy quên đi ý nghĩ đó đi nhé, đi đâu cha hoặc mẹ sẽ đưa con đi, về sẽ được rước về; trời hè nóng bức trẻ con ở quê sẽ tắm sông, đó là thứ sa sỉ phẩm đối với trẻ em thành thị chúng sẽ chui vào phòng bật máy điều hòa thế là mát cả làng rồi; trái gió trở trời đứa nào mà không hay bệnh như cảm xoàn, sổ mũi nè, trẻ con ở quê chúng sẽ nhanh chống khỏi còn trẻ em thành thị thì bệnh thì cả nhà tán loạn cả lên, thuốc nè, cháo nè hoặc bật máy lạnh lên cho không khí thoải mái nè. Đó là cách mà cha mẹ yêu thương chúng ta, vì chúng là bảo bối của cha mẹ nên cần được quan tâm và bảo vệ như vậy.

    Mọi điều ở trên đều là những trải nghiệm trong cuộc đời, nó giúp chúng ta trưởng thành, cứng rắn và độc lập hơn. Các bạn biết đấy, trong cuộc sống chúng ta không bị tai nạn đuối nước ở hồ bơi, nó xảy ra ở sông, hồ hay biển. Cha mẹ các bạn biết điều này đúng không, vậy tại sao họ lại bảo vệ cách bạn và huấn luyện các bạn thành những chú gà công nghiệp như vậy, chỉ vì họ rất thương yêu các bạn.

    Ở cái tuổi gọi là trưởng thành thì có một vài quyết định mang tính trọng đại như chọn nghề và chọn việc làm sau khi ra trường. Đây mà một trong những quyết định vô cùng quan trọng với người trẻ chúng ta, biết là quan trọng nhưng phần lớn chúng ta vẫn bị sự can thiệp rất lớn từ gia đình. Chúng ta muốn học ngành này để sau này sống với đam mê của chính mình nhưng chúng ta sẽ bị cha mẹ chúng ta định hướng đi theo một hướng khác, để rồi chúng ta bị ép sống bằng cuộc đời của người khác.

    Tiếp sau đó là chọn việc để làm thì cũng không khá hơn là mấy, cha mẹ sẽ sắp xếp nơi làm việc cho chúng ta, cứ thế học xong chúng ta sẽ đi đến đó mà làm việc mà không phải lo nghĩ gì quá nhiều về quyết định quan trọng này. Cuối cùng chúng ta sẽ gắng bó phần đời còn lại ở một nơi không thuộc về chúng ta.

    Chọn người trăm năm cũng vậy, quy trình đó lại tiếp diễn chúng ta thương ai, muốn lấy ai thì cứ mặc. Quan trọng là cha mẹ muốn con lấy cô này hay cô kia cơ. Vì đơn giản thôi cha và mẹ muốn tốt cho con, cha mẹ thấy cô này hay cô kia vừa mắt mẹ, mẹ ưng ý. Cha và mẹ có màn gì đến cảm xúc của con trẻ chúng ta. Ai cũng biết nhưng có mấy ai đủ dũng khí đứng lên làm nên một cuộc cách mạng gia đình đâu nhưng ai cũng chọn giải pháp im lặng và chấp nhận.

    Chúng ta chấp nhận người khác: Chọn lẻ sống cho chúng ta, chọn việc cho chúng ta làm, chọn nơi cho chúng ta học, chọn bạn bè cho chúng ta chơi và tệ hơn là chọn người trăm năm cho chúng ta. Cuối cùng chúng ta đã chọn được gì cho cuộc đời mỗi chúng ta? Tại sao chúng ta không tạo ra cuộc cách mạng để phá vở các quy tắc mà cha mẹ hay môi trường xung quanh áp đặt cho chúng ta, để vươn đến một cuộc sống tự do và độc lập hơn.

    Tại sao chúng ta học xong rồi phải đi làm. Tại sao chúng ta không nghĩ nhiều đến lối đi riêng cho bản thân mình để tạo nên một cuộc đời mà chúng ta mong muốn. Có phải chúng ta đã bỏ qua rất nhiều khía cạnh khác trong cách giải quyết vấn đề của bản thân, để rồi phải sống một cuộc đời của người khác bằng thân xác của chúng ta. Tôi hy vọng các bạn đủ sáng, đủ tỉnh táo để giành quyền được sống cuộc đời của chính mình vì khi đó cuộc đời bạn mới có ý nghĩa.

    Mr Lias

    (Xem tiếp)
  • RỒI SẼ CÓ NGÀY CHÚNG TA GIÀ ĐI...

    Rồi sẽ đến những ngày đó, khi chúng ta biến thành những ông già, bà lão, khi chúng ta ngồi đếm từng tờ lịch xé đi, đếm thời gian không bao giờ trở lại, đếm nỗi cô đơn và sự bạc bẽo của dòng đời, đếm sự ngắn ngủi của kiếp người vì sao thê lương quá.

    Hóa ra những g&...igrave; mà thời trẻ hoài bão lại chẳng thể đổi lấy vài năm sự sống, những giành giật thường tình, những oán thán, thở than, chẳng khác nào cái lật mình của vũ trụ, chớp mắt đã không thấy đâu.

    Và rồi chúng ta sẽ nhận ra, chúng ta sống một đời nhưng tự bản thân luôn luôn phủ định nhau mỗi ngày.

    Chúng ta sẽ thấy từng bộ phận trên cơ thể đều mỏi mệt, nhưng niềm tha thiết yêu thương lại rộng lớn hơn bao giờ hết. Chúng ta bỗng dưng có thật nhiều thời gian, trong khi thời trẻ luôn quen miệng than “bận”, chúng ta sẽ trở nên lẩm cẩm trước những người trẻ tuổi, nói những câu chuyện đâu đâu, những triết lý sống cũng đâu đâu.

    Chúng ta sẽ thấy mệt đến nỗi thở cũng khó khăn, nhưng lại có thể nói về ai đó, trong quá khứ, hàng giờ. Chẳng hiểu nổi tại sao mỗi một hồi ức cứ hiện lên rõ rệt từng ngày, khiến chúng ta cảm thấy, hay là cứ nhờ nó mà hạnh phúc nốt quãng đời còn lại.

    Chúng ta sẽ không phát rồ vì chuyện tăng cân, sẽ không quan tâm đến cái tủ quần áo, sẽ không sống chết muốn đi du lịch đây đó mà chỉ tha thiết được ở yên nhà.

    Chúng ta sẽ làm những điều trước đây coi là vô bổ, như là ngồi yên một chỗ suy nghĩ, như là đi dạo trên đường, nhìn những người trẻ như nhìn bản sao của mình từ rất lâu rất lâu, chúng ta thậm chí không còn nhớ nổi khuôn mặt ngày xưa ấy của mình, đã từng trông thế nào.

    Chúng ta chạy chậm, đi chậm, nhưng lại phải đua với cuộc đời đang rút ngắn.

    Chúng ta sẽ dạy con cháu những điều ngày trẻ từng ghét cay ghét đắng, chúng ta sẽ khuyên con cháu những điều trước đây bố mẹ khuyên chúng ta, nhưng lại bị chúng ta cho rằng ấu trĩ và hồ đồ.

    Chúng ta không ghen tuông, không giỏi lừa gạt tình yêu…

    Chúng ta sẽ không cãi vã với người đang ở bên cạnh mình chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt nữa, chúng ta sẽ ngắm họ nhiều hơn, cảm thấy biết ơn họ nhiều hơn. Vì chúng ta sợ sẽ lãng quên họ, chúng ta sợ họ sẽ ra đi trước, bỏ lại chúng ta đơn độc trong cuộc sống này. Chúng ta chỉ tâm niệm duy nhất một điều, giá như đừng bao giờ xa nhau, và sẽ mãi không xa nhau. Chúng ta vẫn quan tâm đến việc mai thức dậy phải làm gì, nhưng không phải là mục tiêu, đó là tự trải, để tận dụng thời gian ít ỏi, cảm thụ nốt cuộc sống này.

    Chúng ta sẽ hờn dỗi nhiều hơn những người xung quanh, chúng ta muốn họ quan tâm nhiều hơn nữa đến mình.

    Chúng ta sẽ trở nên khó tính, bởi vì chúng ta sợ phải ra đi, sợ một ngày nào đó nhắm mắt rồi không thể tỉnh lại, sợ con cháu về sau sẽ chẳng còn nhớ nhung gì đến chúng ta nữa. Còn điều gì chua xót hơn là sự lãng quên?

    Chúng ta sợ hãi cô đơn, chúng ta sợ phải rời xa thế giới này một mình, trong thời điểm chẳng có ai bên cạnh.

    Và chúng ta nhận ra cuộc sống có ý nghĩa, so với việc thời trẻ vẫn căm ghét, lại muốn tha thiết giữ gìn. Đã nhọc công sống cả một đời nên chuyện gì cũng hoá thành điều chân thật nhất. Tự dưng muốn làm lại tất cả những sai trái, sửa chữa hết những sai lầm, hoàn thiện mọi điều khi xưa dang dở, ôm ấp nhiều nỗi canh cánh trong tâm, bởi vì chúng ta sợ phải mắc nợ ai đó, mang sang thế giới bên kia…

    Rồi sẽ có ngày chúng ta trở nên già đi, nhớ nhớ quên quên chẳng điều gì lưu lại rõ, khi bóng thời gian đổ ập xuống cung đường đời đã nhuốm màu hoàng hôn đỏ thẫm, lại chỉ muốn thời trẻ nếu có thể quay lại, sẽ sống thật khác, cho khác đi.

    Sưu tầm!

    (Xem tiếp)
  • May mắn của cuộc đời !!

    Có đôi khi ngồi lại và suy nghĩ về những điều đơn giản trong cuộc sống, tôi chợt nhận ra rằng đó chính là những may mắn của cuộc đời chúng ta rồi.

    May mắn vì tôi có cả ba lẫn mẹ, tuy ba mẹ không phải là người hiểu tôi nhất, là người mà tôi có thể san sẻ tất tần tật ...mọi điều trong cuộc sống, nhưng tôi biết người quan tâm đến tôi nhất, người không bao giờ rời xa tôi, đó là ba mẹ..

    May mắn vì tôi là một sinh thể lành lặn, tuy tôi không xinh đẹp, cao ráo, trắng trẻo, nhưng thật vui vì mình được nô đùa, chạy nhảy...

    May mắn vì được sinh ra trong một gia đình không khá giả. Không giàu, tôi không có nhiều tiền tiêu vặt, vì thế tôi biết chi tiêu dè sẻn, biết quý trọng giá trị của đồng tiền mà ba mẹ vất vả mới kiếm ra để nuôi tôi ăn học.
    May mắn vì tôi được đến trường mỗi ngày, được ngồi trên giảng đường, được say mê trong bài vở, vì tôi biết, rất nhiều người trên thế giới này không biết đọc, biết viết - những con người bất hạnh, kém may mắn hơn tôi.

    May mắn vì mỗi sáng thức dậy, tôi được ngồi vào bàn, ăn vội gói xôi, ổ bánh mẹ làm, ngoài kia, biết bao em thơ phải đến trường với cái bụng rỗng tuếch.

    May mắn vì được tung tăng trên chiếc xe đạp mỗi ngày, chiếc xe cọc cạch, đường đến trường gần 10 cây số, nhưng… chẳng có gì là to tát! Biết bao trẻ em Việt Nam vẫn phải chân trần, băng rừng lội suối lên nương làm rẫy, xách nước, thồ hàng phụ giúp gia đình đó thôi.

    May mắn vì tôi biết rung động, biết yêu, dù tình cảm của tôi không được đáp trả, nhưng tôi đã có cơ hội được nếm trải tất cả những cảm xúc buồn, vui, mừng, giận, đau khổ, và biết thêm một điều quý giá: trong mỗi chúng ta tồn tại hai tiếng nói, hai cảm xúc riêng, một của lí trí và một của trái tim.

    Vẫn còn rất nhiều điều may mắn hiện hữu trên cõi đời này, bạn có tìm ra trong cuộc sống của mình????

    (Xem tiếp)
  • Sự im lặng là điều cần có trong cuộc sống. Tình Bạn cũng vậy, nó cũng cần những khoảng lặng đủ dài để cùng chiêm nghiệm cùng suy nghẫm về những điều đã qua và những gì sắp tới. Nhưng khoảng lặng đủ dài đó là bao lâu?

    Đôi khi sự im lặng không có nghĩa là kh&...ocirc;ng có gì để nói. Khi bạn cho ai đó nghe một bài hát mà bạn yêu thích, khi bạn cho ai đưa ai đó đến một nơi đẹp. Trước sự im lặng của họ, bạn hãy nghĩ rằng, tâm hồn họ đang lắng xuống vì vẻ đẹp của cảnh vật và nét đẹp của những vần thơ. Và lúc này, cảm xúc chưa kịp thốt nên lời đó chính là sự lặng im.

    Khi một câu hỏi của bạn đặt ra và cuộc sống ném trả lại bạn sự lặng im thay cho câu trả lời. Hỡi bạn mến, hãy đừng vội nghĩ rằng cuộc sống đang thờ ơ và thế giới đang quay lưng lại với bạn. Bởi chính lúc này đây cuộc sống đang dạy cho bạn bài học về sự lặng im. Từ khoảng lặng ấy, bạn sẽ thấy được nhiều hơn bạn nghĩ.

    Khi bạn nói bạn quý mến một ai đó mà không nhận lại được một lời nói nào tương tự ngoài sự lặng im. Bạn đừng nghĩ rằng câu nói mình vừa nói ra không có giá trị. Bởi có thể sự im lặng không phải là một câu trả lời bạn đang mong đợi, nhưng bạn hãy tin rằng câu nói đó không tan trong hư vô mà nó đã thấm rất nhiều vào người nghe. Vì vậy, hãy im lặng nhiều thêm chút nữa để lắng nghe thấy sự yêu thương và để thấy mình được yêu thương.

    Hãy đón nhận những người đến trong đời bạn một cách vô điều kiện. Đừng đòi hỏi hay suy xét. Trước một sự lặng im cần thiết đủ dài, bạn hãy tận dụng suy nghĩ và coi đó là một món quà nhỏ mà cuộc sống dành tặng bạn

    Sưu tầm

    (Xem tiếp)
  • Đây là một câu hỏi mà tôi và bạn đều muốn tự hỏi với bản thân. Xin các bạn hãy bỏ ra một chút thời gian để đọc và cảm nhận.
    Đời người đang theo đuổi điều gì? Trước khi đọc câu chuyện này th&igra...ve; dường như tôi cho rằng đây chỉ là một câu hỏi thừa hoặc là có bạn nói rằng: ‘’Hãy về hỏi đấng sinh thành xem họ sinh ra bạn để làm gì? Phí cơm gạo để bạn hỏi một câu thừa thãi đến vậy.’’ Bởi vốn dĩ đời người có rất nhiều thứ để theo đuổi: Tiền bạc, chức quyền, tình yêu và sự nghiệp,vân vân và vân vân….

    Nhưng mọi người hãy đọc thử câu chuyện này nhé! Có một thương gia người Mỹ ngồi trên bến của một làng chài nhỏ ở bờ biển Mexico, ông ta nhìn thấy một người đánh cá cùng một con thuyền nhỏ gần bờ.Trên con thuyền nhỏ có mấy con cá tầm vây vàng đuôi to. Người này hỏi người đánh cá để bắt nhiều cá ngon như thế này thì phải mất bao lâu?

    Người đánh cá nói chỉ cần một chút thời gian bắt được. Người Mỹ lại hỏi: “Tại sao anh không đợi thêm nữa để bắt được nhiều cá hơn?” Người đánh cá cho rằng: “Số cá đã đủ nhu cầu sinh sống của cả gia đình tôi rồi!”

    Người Mỹ lại hỏi: “Vậy số thời gian vòn lại trong một ngày anh làm cái gì?”

    Người đánh cá giải thích: “Tôi à! Hằng ngày tôi ngủ đến lúc tự nhiên tỉnh mới dậy, ra biển bắt mấy con cá, sau khi về nhà thì lại cùng chơi với lũ trẻ, lại cùng với vợ ngủ trưa, đến khi trời tối uống một chút rượu, cùng các anh trai chơi guitar. Một ngày của tôi trôi qua vừa vui vẻ vừa bận rộn.”

    Người Mỹ cho là chưa tốt,đưa ra ý kiến giúp anh ta và nói: “Tôi là thạc sĩ quản lý xí nghiệp. Hàng ngày, anh nên bỏ ra nhiêu thời gian hơn để đi bắt cá, đến khi anh có tiền thì mau con thuyền to hơn một chút. Lúc đó, tự khắc anh sẽ bắt được nhiều cá hơn, có thể mua được nhiều thuyền cá hơn. Sau đó nha sẽ có được một đội thuyền.”

    Người đánh cá hỏi: “Làm được những việc đó phải mất bao nhiêu thời gian?”

    Người Mỹ trả lời: “Từ 15 đến 20 năm!”

    “Sau đó thì sao?”

    “Đến lúc đó, anh không cần phải bán cá cho lái buôn nữa, mà trực tiếp bán cho nhà máy và anh cũng có thể tự mở một nhà máy đồ hộp. Như vậy anh có thể nắm bắt được toàn bộ từ sản xuất, chế biến đến tiêu thụ. Tiếp theo anh có thể chuyển đến thành phố Mexico rồi đến Los Angeles và cuối cùng là New York. Kinh doanh ở đó anh sẽ không ngừng mở rộng xí nghiệp của mình.”

    Người Mỹ cười và nói: “Đến lúc đó,anh có thể nghỉ hưu, anh có thể chuyển đến sống ở một làng chài nhỏ bên bờ biển. Hàng ngày, thích ngủ cho tới lúc nào cũng được. Sau đó ra biển thích bắt bao nhiêu cá cũng được, chơi cùng với lũ trẻ con, lại cùng vợ ngủ trưa, khi hoàng hôn có thể vào trong làng, cùng với các anh trai chơi guitar.”

    Người đánh cá nghi hoặc hỏi: “Bây giờ chẳng phải tôi đang sống như vậy sao?”

    CÂU CHUYỆN THỨ 2: VÌ SAO MÀ SỐNG

    Có ba người mặt mày buồn bã đến hỏi ý kiến của một nhà hiền triết, làm thế nào để bản thân sống được vui vẻ.

    - Trước tiên, các ông hãy nói xem các ông sống vì cái gì? – Nhà hiền triết hỏi.

    Người đầu tiên nói:

    - Vì tôi không muốn chết, vì vậy mà tôi sống.

    Người thứ hai nói:

    - Vì tôi muốn nhìn xem ngày mai có tốt hơn ngày hôm nay hay không, vì vậy mà tôi sống.

    Người thứ ba nói:

    - Vì tôi có một gia đình phải nuôi dưỡng. Tôi không thể chết, vì vậy mà tôi sống.

    Nhà hiền triết lắc đầu nói:

    - Thế thì đương nhiên các ông không được vui vẻ rồi, vì các ông sống chỉ vì sợ hãi, chờ đợi, trách nhiệm bất đắc dĩ, chứ không vì lý tưởng. (vậy lý tưởng rồi cũng vì cái gì?)

    Mỗi người đều có một cách sống cho riêng họ, không ai giống ai, đâu thể nào bắt người khác phải sống như mình,rập khuôn theo mình. (phải là chính mình chứ, bạn có nghĩ vậy không?) Nếu cố bắt chước cách sống của người khác thì cuộc sống ai cũng như ai làm sao thú vị được? Làm sao tạo nên cá tính cho riêng mình được? (có người tham vọng, có người cầu tiến nhưng cũng có người thích an phận, thích tự do….) như vậy cuộc sống mới phong phú, đa dạng chứ bạn. Nói vậy chứ mình cũng không biết: “Đời người rốt cuộc đang theo đuổi cái gì vậy?

    Người ta sống trước hết là vì mình. Bạn đừng coi câu này là ích kỷ nhé, trong phim chưởng nói rồi: “Người không vì mình, trời tru đất diệt.” Bạn giúp một bà cụ qua đường, là vì bà cụ mà cũng chẳng phải cũng chính là vì bạn đấy ư, bạn cảm thấy sảng khoái khi giúp người khác. Bạn hiến thân cho lý tưởng của bạn và dù sắc bạn chẳng đến một cái đích cụ thể nào cả, bạn cũng thấy hạnh phúc vì đã dám chơi và dám chịu.

    Như Đỗ Phủ ngủ trong lều cỏ, ai bảo là khổ? Lý Bạch làm thơ mua vui cho Dương Quý Phi, ai bảo là sướng? Lý Thái Bạch sống để làm gì? Làm thơ ư? Ông không phải cái máy đẻ thơ. Ông múa kiếm dưới trăng, và uống rượu với trăng. Vui thú trên đời cũng chỉ đến thế là cùng.

    Có nhiều người không bao giờ dừng lại xem xét ý nghĩa của đời sống là gì. Những năm sau họ nhìn lại và tự hỏi tại sao những mối liên hệ có phần tan vỡ và tại sao họ cảm thấy trống vắng mặc dầu họ đã đạt được những thành công do họ đặt ra. Một cầu thủ bóng chày nổi tiếng trong làng bóng này đã được hỏi anh ước muốn điều gì nếu một ai đó sẽ nói với anh lúc anh mới bắt đầu chơi bóng. Anh đã trả lời: “Tôi ước muốn người đó nói với tôi khi anh lên tới đỉnh vinh quang nơi ấy chẳng có gì.” Nhiều mục tiêu đã biểu lộ tính chất trống rỗng chỉ sau vài năm họ theo đuổi cách vô vị buồn tẻ.

    Trong xã hội nhân văn của chúng ta, con người theo đuổi nhiều mục đích, họ suy nghĩ sẽ tìm thấy ý nghĩa. Những mục tiêu họ theo đuổi gồm có: Sự thành công trên thương trường, sự giàu có, nhiều mối liên hệ tốt, giải trí, làm điều lành cho người khác.v.v… Người ta đã chứng nhận rằng trong lúc họ thành đạt những mục tiêu của sự giàu có, vui chơi, và hài lòng vẫn có những khoảng sâu trống vắng trong tâm hồn – một cảm giác trống trải mà dường như không thể lấp đầy được.

    Mỗi người có một điều-để-đeo-đuổi riêng. Nhưng tất cả đều gọi chung là lý tưởng sống. Tôi còn trẻ, lý tưởng của tôi giờ là thu thập và lĩnh hội kiến thức, học tập để tìm được vị trí xứng đáng cho mình trong xã hội, sống tốt để là niềm tự hào của những người tôi yêu, cũng như họ đã yêu thương và tin tưởng tôi. Nhưng biết đâu, 10 năm, 20 năm nữa, lý tưởng của tôi sẽ bổ sung thêm một vài điều: Một tổ ấm hạnh phúc với những đứa con ngoan, một cuộc sống yên bình,… Nói thế để chứng minh rằng lý tưởng không phải là cái bất biến.

    RỐT CUỘC ĐỜI NGƯỜI ĐANG THEO ĐUỔI CÁI GÌ?

    Mình thấy cuộc đời thật ngắn ngủi dù tôi đang 23 tuổi. Đó không phải là cảm giác hoài nghi hay sợ hãi thực tại, mà chỉ nhận thấy qua cuộc đời nhiều người. Theo tôi không nên hỏi câu hỏi này, mà chỉ nên nghĩ theo một hướng tích cực hơn. Và chúng ta nên hỏi: “Rốt cuộc mình sẽ làm gì cho cuộc đời.” Nhưng nếu không biết mình sống để làm gì thì liệu có làm gì được cho cuộc đời không đây? Hay là cảm thấy bế tắc và lang thang mãi mà không biết mình đang đi đâu?

    Người ta sống lâu hay chết lâu? Sống lâu lắm là được một hai trăm tuổi chứ gì. Còn chết thì vô tận các bạn nhỉ. Nên so sánh hai cái với nhau thì chẳng khác nào một nốt son giáng trong bản giao hưởng. Đừng nói đến luân hồi và kiếp sau vội, mình chỉ muốn nói đến ở đây và bây giờ, cứ tạm sống kiếp này cái đã.

    Lại có bạn cho rằng: Suy cho cùng cái mà con người sống và cần đạt được là hạnh phúc. Mỗi người có một định nghĩa khác nhau về hạnh phúc. Tiền bạc, công danh, cống hiến cho mọi người,… hay chỉ là một cuộc sống nhàn tản vui thú.

    Cuộc sống bây giờ muốn nhàn cũng không được. Nhàn ngày nào… đói ngày đó. Người ta nói lao động là vinh quang, thật không sai. Con người khi lao động sẽ thấy trong đó sự trưởng thành bản thân, thấy thu gặt được thành quả của mình, thấy mình có ích,… Những ai trốn tránh lao động, lười nhác sẽ chẳng bao giờ có hạnh phúc vì họ môt lúc nào đó cảm thấy mình thừa thải, vô dụng, bất lực. Hạnh phúc như ai đó nói, đó là cả một quá trình. Nó không có đích đến, bởi bản thân hạnh phúc là một cuộc trải nghiệm không ngừng.

    Tự nhiên tôi lại nhớ tới câu này:

    Happiness is a journey, not a destination.

    Dance, as though no one is watching you.

    Love, as though you have never been hurt before.

    Sing, as though no one can hear you.

    Live, as though heaven is on earth.

    Tạm dịch:

    Hạnh phúc là một cuộc hành trình, không phải là một điểm đến.

    Nhảy, như thể không có ai đang theo dõi bạn.

    Yêu, như thể bạn chưa bao giờ bị tổn thương trước đây.

    Ca, như là mặc dù không ai có thể nghe bạn.

    Sống, như thiên đường trên trái đất.

    Thế đấy, chúng ta bị cuốn theo dòng đời mà vội vã đến nỗi chúng ta thường không nhìn thấy ai. (thậm chí cũng không nhìn thấy mình)

    Ghê nhất là chỗ này đây: Chúng ta không có thì giờ nhìn lại mình nữa, dù, có lẽ, chỉ để… suy nghĩ vớ vẩn một chút đỉnh thôi…. Để khỏi phải sợ rằng cho đến một lúc nào… Nhìn lại mình đời đã xanh rêu.

    Đứng trong vũ trụ này, là bạn là tôi đều tự hào là người Trái Đất. Đứng trong thế giới này, là bạn là tôi đều tự hào là người Việt Nam. Nhưng hơn hết, đứng ở đâu, tôi và bạn cũng tự hào có một gia đình, một dòng họ, một quê hương, một xứ sở. Đã biết chết không mang theo được gì. Nhưng sẽ đến một lúc bạn thiết tha mong muốn mình để lại được ít ỏi điều gì đó cho những người, những thứ mà bạn yêu thương và tự hào.

    Tại sao ba mẹ bạn lại muốn cho bạn khôn lớn và thành công? Liệu có một ngày bạn cũng dành những tâm huyết ấy cho con cái mình? Cho hậu thế của mình. Tôi không là vĩ nhân, tôi không giỏi giang, không đa tài nên tôi không dám mơ mình một tay nắm giữ thế giới, không dám tin mình xưng hùng, xưng bá, không dám nêu cao khẩu hiệu tôi sống vì quê hương, vì đất nước…Tôi chỉ sống vì con cái tôi, vì những người thân yêu sẽ khóc lúc tôi lìa trần. Tôi muốn mình mỉm cười thanh thản và an tâm về họ ít nhất vào giây phút tôi còn chút hơn tàn, đó thật sự là một điều gì đó rất thiêng liêng.

    Vâng, có thể tôi ích kỷ, có thể tôi không bao dung và cao thượng nhưng đó là những điều tôi có thể lúc này: Sống để mang đến niềm vui cho những người mà tôi yêu thương và sống để mỉm cười mãn nguyện, an lòng lúc ra đi.

    Chắc hẳn các bạn đang tự hỏi từ nãy đến giờ đang đọc và thật mờ hồ, và chẳng biết: Rối cuộc cuộc đời người đang theo đuổi cái gì.

    Thực ra theo tôi nghĩ: Đây là một câu hỏi không có đáp án. Bởi vì mỗi người có một quan niệm khác nhau về khái niệm “cuộc sống đủ đầy” hay như bạn đã nói: Có người tham vọng, có người cầu tiến nhưng cũng có người thích an phận, thích tự do… Mình nghĩ câu chuyện trên chỉ nhằm mục đích giúp chúng ta xác định lại lý tưởng sống của mình, xét lại cách sống của bản thân. Đúng là không nên rập khuôn với người khác. Phải đặt ra một mục tiêu sống cho mình.

    Còn tôi: Tôi còn quá trẻ, thật buồn cười khi ngồi viết về “rốt cuộc đời người đang theo đuổi cái gì?” Nhưng ít nhất, hiện giờ tôi vẫn đang làm theo những gì tôi cho là đúng. Sau khi ngồi uống liền 4 cốc cà phê để viết bài này. Tôi đã kết luận: “Tôi sống là vì tôi, tôi sống vì những gì mà tôi yêu thích.”

    Còn bạn thì sao?

    Michael Nguyễn

    (Xem tiếp)
  • Cuộc Sống Không Nhất Thiết Chuyện Gì Cũng Phải Phân Rõ Trắng Đen...

    - Có câu “nước quá trong thì không có cá, người xét nét quá thì không có bạn.”
    - Tranh chấp với người nhà, giành được rồi thì tình thân cũng mất đi.
    - Tính toán với người yêu, rõ ràng rồi thì tình cảm cũng phai nhạt.
    Hơn thua với bạn bè, chiến thắng rồi thì tình nghĩa cũng không còn.
    - Khi tranh luận, người ta chỉ hướng đến lý lẽ... mà quên rằng cái mất đi là tình cảm, còn lại sự tổn thương là chính mình.
    Cái gì đã đen thì sẽ đen, trắng là trắng, tốt nhất hãy để thời gian chứng minh.
    - Rủ bỏ sự cố chấp của bản thân, dùng lòng khoan dung để nhìn người xét việc; thêm một chút nhiệt tình, một chút điềm tĩnh và ấm áp thì cuộc sống sẽ luôn có ánh mặt trời và suốt đời mình sẽ là người thắng cuộc.
    - Ở đời, sống là để bản thân mình xem, đừng tham vọng mọi người đều hiểu bạn; cũng đừng mong cầu mọi việc đều theo ý mình.
    - Khi đau buồn hay mỏi mệt, nên biết tự an ủi lấy bản thân.
    - Không có người lo lắng thì càng phải mạnh mẽ.
    - Không có ai cổ vũ cũng phải biết tự bay lên.
    - Không có người chiêm ngưỡng cũng cần thơm tho và tươm tất.
    - Cuộc sống, không có khuôn mẫu cố định, chỉ cần một trái tim trong sáng và nhiệt huyết.
    - Gặp phiền não thì tự tìm lấy niềm vui riêng, đừng quên đi hạnh phúc.
    - Dù bận rộn cũng nhớ giữ lại chút thanh nhàn, đừng để mất sức khỏe.
    - Mệt mỏi rồi thì tạm dừng lại nghĩ ngơi, đừng đánh mất niềm vui cuộc sống.
    - Chỉ cần trong lòng luôn nhớ đích đến và biết hiện giờ mình đang làm gì ở đâu thì yên tâm, sẽ không bị lạc đường!

    [ Thảo Ngô | Suối Thông lược dịch ]
    (Xem tiếp)

Bật nhạc nền tiếng mưa

Video nổi bật

Fanpage