Đang xử lý

Những bài viết hay từ Thiền Phái Trúc Lâm Việt Nam

  • Đạo nghĩa giữa cha con là hiếu kính, đạo nghĩa vợ chồng là bao dung

    ------------

    Trong cuộc sống này, để cho mối quan hệ giữa người với người được bền chặt, cần phải có một sợi dây liên kết mang tên “đạo nghĩa”. Đạo giữa vợ chồng là bao dung, giữa cha con là hiếu kính, giữa bạn bè ...là sự chân thành.

    Đạo vợ chồng là bao dung

    Người xưa có câu: “Đạo vợ, nghĩa chồng”. Vợ cư xử với chồng là đạo, mà chồng sống với vợ là nghĩa. Cái đạo nghĩa đó như một sợi dây vô hình nhưng ràng buộc cả hai người.

    Vợ chồng với nhau, đâu phải lúc nào cũng êm đềm hạnh phúc. “Sông có khúc, người có lúc”, dù có xảy ra bất cứ chuyện gì cũng phải nên nhẫn nhịn, cư xử với nhau một cách đúng mực.

    Bởi vì phải sống với nhau cả đời, vợ có trách nhiệm của vợ, chồng có cá tính của chồng, nên phải bao dung thì mới có tương dung, dù vui buồn, sướng khổ, lúc nguy nan, khi túng thiếu thì cũng phải yêu thương đùm bọc nhau, mới là phải đạo, mới có được một gia đình hòa thuận.

    Đạo giữa cha và con trai là hiếu kính

    Trăm thiện đứng đầu là hiếu, phụ từ tử hiếu, không cần cho cha mẹ nhiều tiền, chỉ cần làm cho họ cảm thấy ấm áp, vừa ý là đủ. Có hiếu kính mới có thâm tình cha con, mới có vui vẻ thuận hòa.

    Đạo giữa mẹ và con gái là lắng nghe

    Con gái thường hay tâm sự với mẹ, cũng thường hay bị mẹ cằn nhằn. Bởi vậy, nhẫn một chút sẽ bớt đi bực bội, mẹ già nói nhiều cũng phải thành tâm lắng nghe, có lắng nghe mẹ con mới gắn bó, mới có ấm áp thân tình.

    Đạo bạn bè là chân thành

    Từ những người xa lạ mà trở nên thân thuộc, từ tương ngộ mà dung nhập tâm hồn, đó chính là sự trân quý của tình bạn.

    Nhưng điều đáng sợ nhất của tình bạn là giả dối, đừng đánh mất thứ trân quý đó bởi những điều không chân thật. Tín nhiệm chỉ có từ thành tâm, chỉ có chân thành mới sưởi ấm cho tình bạn, mới có tình bạn vĩnh hằng.

    Đạo làm người là khoan dung

    Không có chuyện bất bình, chỉ có tâm bất bình, vậy nên hãy biết khoan dung đối đãi người, nghiêm khắc kiềm chế bản thân. Lùi một bước biển rộng trời cao, nhẫn một lúc gió êm sóng lặng, sau khoan dung mới có thể vui vẻ mỉm cười.

    ------------

    Nguồn: Lê Hiếu, dịch từ Kannewyork - Theo Truyền Thông Phật Giáo​

    Ảnh: Internet.

    (Xem tiếp)
  • Người không hiếu kính với cha mẹ khó có thể đối xử tốt với người khác

    ------------
      
    Một con người nếu không biết hiếu thảo đối với cha mẹ, thì khó mà làm ăn thành đạt được vì ơn nghĩa hai đấng sinh thành mình còn chối bỏ thử hỏi người đó có bao gi...ờ sống tốt với tha nhân được không?  
       
    Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng
    Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày.

    Từ xưa nay có nhiều chuyện thật là trái ngang như vậy, rất hiếm có những người con nuôi dưỡng cha mẹ đầy đủ lo từ vật chất cho đến tinh thần. Vậy mà có người mới vừa nuôi cha mẹ một chút đã kể công đủ thứ hoặc tệ hại hơn tìm cách tránh né trách nhiệm bổn phận làm con.

    Thực tế trong cuộc sống con bỏ cha mẹ thì nhiều chứ ít có cha mẹ nào bỏ con. Đức phật của chúng ta là một người con đại hiếu, sau khi thành đạo

    Ngài đã dùng thần lực lên cõi trời Đao Lợi để hướng dẫn cho mẹ mà chỉ dạy pháp giác ngộ và giải thoát. Đến khi vua cha bệnh nặng ngài về khai thị để cha được chứng quả thánh và chính ngài đích thân gánh kim quan của cha đi thiêu mà làm gương cho nhân loại.

    Trong các bản kinh ngài thường dạy các thiện nam tín nữ ngoài việc lo chăm sóc chu đáo về mọi mặt, khuyên cha mẹ quy y Tam bảo hoặc xuất gia tu hạnh giác ngộ và giải thoát, đây mới là người con đại hiếu. Biết ơn và đền ơn là giáo lý nền tảng của đạo Phật nên trong kinh nhân quả ba đời Phật dạy người Phật tử chân chánh trước tiên phải biết hiếu dưỡng cung kính đối với cha mẹ, sau đó rồi mới quý kinh tôn trọng Tam bảo, kế đến là bố thí cúng dường phóng sinh giúp người cứu vật và cuối cùng ăn chay làm lành lánh dữ.

    Một con người nếu không biết hiếu thảo đối với cha mẹ, thì khó mà làm ăn thành đạt được vì ơn nghĩa hai đấng sinh thành mình còn chối bỏ thử hỏi người đó có bao giờ sống tốt với tha nhân được không? Đối với cha mẹ mình mà ta còn làm ngơ không chút thương xót, không biết hiếu nghĩa, hiếu kính, hiếu hạnh, hiếu tâm. Một người như thế thì việc ác nào cũng có thể làm, thì thử hỏi làm sao mà họ tín kinh Tam bảo được. Nếu vậy thì làm sao họ có tâm giúp người cứu vật mà làm lành lánh dữ.

    Một con người không có những chất liệu trên nếu có sống chẳng giúp ích gì được cho ai, ngược lại còn làm tổn hại cho nhân loại. Biết ơn và đền ơn là giáo lý nền tảng của người Phật tử chân chánh, khi thọ ơn ai dù là một việc nhỏ cũng không bao giờ quên. Người thế gian gọi đó là người tốt, người sống có tình có nghĩa, ngược lại khi thọ ơn ai mà vờ làm lơ có khi còn đối xử tệ bạc với người ơn của mình nữa, thế gian gọi đó là kẻ tiểu nhân, là người vong ơn bội nghĩa.

    Vậy cuộc sống này biết ơn và đền ơn là nền tảng đạo đức sống của nhân loại, cho nên ơn nghĩa là cái gốc của đạo làm người. Con cái luôn hiếu kính với cha mẹ vì biết ơn mang nặng đẻ đau, sinh thành dưỡng dục của cha mẹ, học trò quý kính thầy cô chăm chỉ học hành vì biết ơn thầy cô. Trong cuộc sống Phật thường nêu lên bốn ơn để khuyên nhủ và răn dạy mọi người, nhất là ơn cha mẹ thật là cao cả.

    Sự sống của chúng ta ai là người con hiếu kính thì ăn nên làm ra công thành danh toại, chứ ít khi có người con nào bất hiếu mà làm nên sự nghiệp. Đa số người con bất hiếu đều dính vào vòng tệ nạn xã hội, cha mẹ mình mà còn không biết ơn nghĩa, thử hỏi làm sao mở rộng tấm lòng giúp đỡ người khác.

    Do đó người con bất hiếu luôn thất bại trong cuộc sống, mà thường xuyên bị cạm bẫy cuộc đời cuốn trôi nên sống trong đau khổ làm mê. Phật dạy niềm vui của bậc hiền Thánh là biết hiếu kính với cha mẹ, nhiều người không hiểu cứ nghĩ rằng cúng dường cho người tu là có phước, nên nghe đồn ở đâu có linh ứng một chút thì đùng đùng kéo đến để cúng dường bỏ mặc cha mẹ mình ở nhà chịu khổ sở thiếu thốn, tu như vậy là đi ngược lại lời Phật dạy.

    Trên đời này ai còn đủ mẹ cha là một điều thật hạnh phúc lớn lao, vì ta còn có cơ hội báo hiếu chăm lo phần vật chất lẫn tinh thần, giúp cha mẹ an vui trong tuổi già nhờ biết quy hướng Tam bảo. Người con hiếu trước tiên phải biết vâng lời và kính trọng cha mẹ cho nên ca dao có câu:

    “cá không ăn muối cá ươn,
    con cãi cha mẹ trăm đường con hư”.

    Do đó, thương cha mến mẹ con làm, không sợ tốn kém không nề gian nan. Công cha nghĩa mẹ khó đền, vào thưa ra hỏi mới là đạo con. Biết quan tâm lo lắng giúp đỡ để cho cha mẹ được an vui và một lòng tôn kính quý trọng. Kinh Bổn sự Phật dạy:

    Giả sử có một người nào một vai cõng cha, một vai cõng mẹ, suốt đời không bao giờ dừng nghỉ, lại còn cung cấp cho cha mẹ đầy đủ các thức ăn, vật dụng thuốc thang đến trăm ngàn kiếp cũng không thể trả hết công ơn của cha mẹ.
    Còn nếu, khuyên cha mẹ biết quy y Tam bảo giữ gìn năm điều đạo đức không làm tổn hại cho tất cả chúng sinh, đó là cách báo hiếu cao cả nhất vì giúp cho cha mẹ sống an vui hạnh phúc ngay tại đây và bây giờ.

    Trước đó người dưỡng nuôi thái tử là dì mẫu muốn xuất gia để sống đời giải thoát, đã xin Phật nhiều lần mà không được chấp nhận. Ngài A Nan mới nhắc lại công ơn nuôi dưỡng thì Phật mới nói rằng, ta đã hướng dẫn cho dì mẫu quy y Tam bảo giữ năm giới cấm, tu mười điều lành như thế là đã trả ơn cho dì mẫu rồi. Nhưng cuối cùng Phật mới cho xuất gia sau nhiều lần khuyến dạy giữ tám điều tôn kính chư Tăng.

    Xã hội Ấn Độ lúc bấy giờ phân chia giai cấp thống trị và nô lệ, người nữ không có quyền tham dự vào công việc xã hội, huống hồ là tham gia vào sự tu học của bậc hiền thánh. Và cuối cùng khuyên cha mẹ được xuất gia, đó mới là người con đại hiếu, cha mẹ biết tu hành để chuyển hóa nỗi khổ niềm đau thành an vui hạnh phúc.

    Hôm nay nhân nghĩ đến công khó nhọc của mẹ suốt một đời vì con trẻ, con có chút lòng thành nguyện cầu hồng ân Tam bảo luôn gia hộ cho mẹ ở đời sống kế tiếp cùng tất cả chúng sinh luôn sống với nhau bằng trái tim yêu thương và hiểu biết.

    ------------

    Nguồn: Sưu tầm

    Ảnh: Internet

    (Xem tiếp)
  • Lời dạy của đức Phật để giữ tâm trí thanh tịnh

    ------------

    Một ngày nọ Đức Phật cùng các vị đệ tử của Ngài đang trên đường đi từ thị trấn này đến một thị trấn khác. Đó là những buổi đầu truyền Pháp của Ngài. Trên đường họ tình cờ đi qua một hồ nước. Đức Phật và c&a...acute;c đệ tử dừng lại, Ngài nói với một trong các vị đệ tử: “Ta thấy khát rồi, con hãy lấy một ít nước từ hồ nước lên cho ta”.

    Vị đệ tử đó làm theo, khi đến hồ ông thấy một chiếc xe bò đang đi băng qua hồ nước làm nước bị vẩn đục và xáo động. Vị đệ tử nghĩ thầm: “Làm sao mà mình có thể đưa chỗ nước có bùn này cho Ngài uống được!”.

    Vì vậy ông trở lại và nói với Đức Phật: “Thưa, nước ở đó rất đục, con không nghĩ là Ngài có thể uống được”. Nửa tiếng sau Đức Phật lại nói vị đệ tử này quay lại hồ và lấy cho Ngài một ít nước để uống. Vị đệ tử này tuân lời và quay trở lại hồ nước.

    Lần này cũng vậy ông thấy hồ nước vẫn vẩn đục. Ông quay trở lại và nói với Đức Phật điều giống như lúc trước đã nói. Một lúc sau, Đức Phật tiếp tục nói vị đệ tử đó quay trở lại hồ nước. Người đệ tử này đến hồ nước và thấy hồ nước đã hoàn toàn sạch và trong với làn nước mát lành. Bùn đất đã lắng xuống và làn nước phía trên mặt hồ đã có thể uống được. Ông lấy một ít nước vào bình và mang lại cho Đức Phật.

    Đức Phật nhìn bình nước, rồi lại nhìn lên vị đệ tử và nói: “Con đã thấy điều con làm để cho nước trở nên trong lành rồi chứ, con đã để mặc nó như vậy…và bùn đã tự nó lắng xuống – sau đó con có nước sạch để uống. Tâm trí của con cũng vậy! Khi lo lắng, con hãy để mặc nó. Hãy cho nó một chút thời gian và nó sẽ tự ổn định. Con không cần phải nỗ lực làm bất kỳ điều gì để làm cho tâm trí trầm tĩnh trở lại. Điều đó sẽ tự đến và không cần bất cứ nỗ lực nào cả”.

    Chuyên mục Lời phật dạy

    ------------

    Nguồn: Theo SKCĐ - Quà tặng cuộc sống

    Ảnh: Internet.

    (Xem tiếp)
  • Hạnh phúc là tự tại giữa khổ đau

    ------------ Nguyễn Duy Nhiên

    Người ta thường chia cắt thời gian ra thành quá khứ, hiện tại và tương lai, và nói rằng chúng ta chỉ có giây phút hiện tại này mà thôi. Nhưng thật ra trong giây phút này cái mà... chúng ta đang có là sự sống. Đánh mất giây phút hiện tại này, không phải ta phí mất thời gian, mà cũng chính là ta đang đánh mất đi sự sống của mình.

    Tôi nghĩ rằng trong giây phút hiện tại này, dầu có thể chúng ta đang phải đối diện với những vấn đề, hay những hoàn cảnh bất như ý, nhưng mình hãy sống trọn vẹn với nó. Với một thái độ tiếp nhận trong sáng, và không mong cầu, ta có thể thấy ra rằng, chính những khó khăn ấy giúp mở ra cho ta thấy được những dính mắc và trói buộc của mình.

    Cuộc sống bao giờ cũng có những khó khăn, nhưng tôi không để cho những bận rộn và âu lo ngăn trở không cho tôi tiếp xúc được với thực tại chung quanh mình, được ngồi với người thân, đi dạo trên con đường nhỏ nắng ấm, mỉm cười trong một ngày mưa… Bạn có thấy không, những hạt giống hạnh phúc cũng như những đóa hoa sáng nay, khi nắng ấm về, nào có ai nhắc đâu mà rồi chúng vẫn sẽ nở rộ.

    Trong cuộc đời có những cái mà ta không nên, và cũng không thể, làm cho chúng nhanh lên được. Chúng cần thời gian, chúng cần sự chậm rãi. Và khi ta thúc hối những gì không thể thúc hối, khi ta không còn biết có mặt trọn vẹn với thực tại, ta vô tình đánh mất đi hạnh phúc trước mắt bằng một sự mong cầu nào khác xa xôi…

    Tôi nghĩ, hạnh phúc chân thật không thể đạt được bằng sự nổ lực thay đổi hoàn cảnh, hay sự tập luyện để đạt đến một trạng thái nào đó, mà là do sự trở về tiếp xúc với tất cả với một thái độ buông xả, và một cái nhìn trong sáng của ta. Nếu như, ta biết bớt đi những nổ lực lăng xăng tìm cầu của mình bạn hả, thì có lẽ những khổ đau trong cuộc đời này cũng sẽ bớt phức tạp hơn nhiều…

    Nguyễn Duy Nhiên

    ------------

    Nguồn: Theo Vẻ đẹp Phật Pháp

    Ảnh: Internet.

    (Xem tiếp)
  • Cha mẹ vì con cái mà làm trâu làm ngựa, nhưng…

    ------------

    Cha mẹ vẫn thường vì con cái mà “làm trâu làm ngựa” nhưng cuối cùng lại là đang làm hại chúng. Không kể bạn đã làm cha mẹ hay chưa, đều nên đọc thử bài v...iết này…

    Câu chuyện thứ nhất

    Cha mẹ K kinh doanh tiệm mì, làm ăn cũng khá. Nhìn thấy con trai tốt nghiệp đại học, sau khi trở về, không tìm được công việc tốt gì, nên đề nghị với anh: “Mở quán ăn cũng dễ kiếm tiền, con hãy lấy tiệm mì có sẵn của nhà ta mở một quán điểm tâm sáng đi”.

    Cậu con trai chê tiệm mì cũ kỹ, trang trí không được đẹp mắt, cho rằng cửa tiệm của người trẻ tuổi mở cần phải có phong cách riêng. Hai vợ chồng già vì tiền đồ của con trai, đã bỏ ra một món tiền thuê một cửa hàng bán điểm tâm sáng cho con ở gần đó.

    Cậu con trai vì để trang trí cửa tiệm đã tốn hơn tỷ đồng, phí trang trí cũng do hai vợ chồng già chi trả. Không đến ba tháng, cậu con trai đã lớn tiếng than “không thể làm tiếp được nữa“. Mở quán điểm tâm cần phải dậy trước 4 giờ sáng, anh thường cùng với bạn bè đến hộp đêm, buổi sáng căn bản không thể dậy sớm mở tiệm được. Bởi làm ăn bữa đực bữa cái, nên không thể giữ được nhiều khách quen, anh đau đớn muốn đóng cửa tiệm.

    Cha mẹ không nỡ để cho bao nhiêu mồ hôi tiền bạc bỏ ra đều đổ sông đổ biển, nên hai người sáng sớm dậy bán đồ ăn sáng thay con, buổi trưa và buổi tối còn phải nấu mì. Được một thời gian người cha già đã phải nhập viện vì lao lực quá độ, cuối cùng đành phải nén nỗi đau mà đóng cửa tiệm.

    Con trai nói rằng anh muốn làm công việc tự do hơn, hai ông bà lại tậu một chiếc xe taxi. Sau khi lái xe được nửa năm, chỉ đổi lại một chồng giấy phạt chưa đóng tiền, ngay cả xe cũng không còn. Nguyên do là vì cậu con trai trong khi chờ đợi sắp xếp ca làm, đã học đánh bạc với các tài xế khác. Đánh thắng thì tự cảm thấy không cần phải đi đón khách, đánh thua thì lại không có tâm trạng lái xe, cuối cùng chiếc xe cũng phải đem đi thế chấp.

    Hai vợ chồng cuối cùng chỉ biết ngậm ngùi trong nước mắt: “Chúng tôi trước đây rất khổ, mong sao sau này nó có được một cuộc sống thoải mái hơn một chút, vậy nên đã cố gắng để cho nó được ăn học nhiều một chút, vợ chồng chúng tôi cũng cố gắng trải thảm cho nó trên con đường sự nghiệp, nhưng sao nó lại biến thành như vậy chứ?”.

    Câu chuyện thứ hai

    Ông T, thân là giám đốc của ngân hàng, sau khi con gái tốt nghiệp đại học, đã dùng thân phận của mình sắp xếp cho cô con gái làm chuyên viên quản lý tài vụ. Con gái sau khi làm ở công ty, mỗi ngày đều thích chưng diện, nghiện đi vào các cửa hàng mua sắm thời thượng, ông T lấy đó làm niềm kiêu hãnh. Ông cho rằng, con gái trong nhà, mua sắm thêm chút đồ hiệu thì có sao đâu!

    Nhưng một ngày kia, trong lúc hiếu kỳ ông đã lén mở thẻ thanh toán tín dụng của con gái, và rồi ông gần như chết lặng khi phát hiện số tiền con gái nợ ngân hàng lên đến cả chục tỷ đồng. Cái đầu của một doanh nhân nhạy bén như ông đã thử làm phép tính, làm sao có thể như vậy được, lợi tức tuần hoàn của thẻ tín dụng có lãi suất rất cao.

    Hỏi kỹ con gái, mới phát hiện thẻ mà ông nhìn thấy mới chỉ là một trong số 5 thẻ khác nữa. Thiếu nợ tổng cộng đến cả 60 tỷ đồng.

    Ông nói với con gái: “Ba sẽ giúp con trả trước, vậy thì mỗi tháng con cần phải trích tiền lương trả cho ba, hơn nữa còn cần phải bù thêm lợi tức với lãi suất thấp nhất do ngân hàng công bố”. Ông nghĩ, như vậy hẳn là “nhất tiễn hạ song điêu” rồi.

    Không lâu sau ông lại phát hiện, con gái liên tục làm cháy ba thẻ tín dụng nữa, ông than rằng mình sớm muộn cũng sẽ bị thói mua sắm hàng hiệu của con gái chọc cho phát điên.

    Rất nhiều bậc cha mẹ từ nhỏ đã phải sống trong hoàn cảnh cực khổ, vậy nên hy vọng có thể cung cấp cho con cái hết thảy những gì tốt nhất về mặt vật chất, suy nghĩ cho tương lai của chúng, tuy nhiên, lại dưỡng dục chúng thành những kẻ ăn bám. Đây đã là một vấn đề rất phổ biến ở phần lớn các nước như Mỹ, Nhật Bản, Đài Loan.

    Wendy Mogel, một nhà tâm lý học người Mỹ đã nói: “Các bậc phụ huynh nhất mực mong muốn con cái mình hơn hẳn những đứa trẻ khác, nhưng lại không dạy cho chúng biết trở thành những đứa trẻ tốt như thế nào, kết quả những đứa trẻ này đều bị chiều hư. Chúng rất coi trọng cảm giác của mình, nhưng lại tỏ ra lạnh lùng vô cảm đối với cảm nhận của người khác“.

    Một nhà tâm lý học khác cũng từng nói: “Những tổn thương do cưng chiều quá độ và yêu cầu hoàn hảo đối với con cái cũng chẳng khác gì ngược đãi tinh thần, mang đến những ảnh hưởng tiêu cực cho chúng”.

    Điều gì nên giúp, điều gì không nên, cuộc đời mỗi người không ai thay đổi được. Khi chúng làm việc sai lầm, nếu như có biện pháp nhẫn nhịn, tạm thời khoanh tay đứng nhìn, chứ không phải là vội vàng bước ra giúp đỡ hay đánh chửi trách phạt, thì có lẽ cuộc đời của chúng sẽ tăng thêm phần dẻo dai hơn.

    Trong quá trình phấn đấu tự lực cánh sinh, chúng sẽ học được rằng “cho đi” cũng mang lại một cảm giác vui sướng giống như “có được” vậy.

    Chỉ có cuộc đời do chính mình theo đuổi, mới là cuộc đời của bản thân mình. Bàn tay của cha mẹ, chỉ là cánh tay hỗ trợ nhất thời mà thôi. Những người có tuổi thường hay nói, chúng ta cần phải hướng lòng bàn tay xuống dưới, chứ không phải hướng lên trên. Hạnh phúc là cho đi chứ không phải là nhận lại, giáo dục con cái cũng là như vậy.

    ------------

    Nguồn: Tiểu Thiện, dịch từ Cmoney.tw - Theo Tinh Hoa​

    Ảnh: Internet.

    (Xem tiếp)
  • Đừng coi thường luật nhân quả

    Đừng coi thường luật nhân quả

    ------------

    Chuyện nhân - quả là có thật. Thực tế cuộc sống đã rất nhiều lần chứng minh điều này.

    Trong ngành y tế, dù ở bệnh viện nào, các bác sĩ sản khoa cũng có một nguyên tắc bất di bất dịch, không bao giờ “kế hoạch hóa gi...a đình” (nạo, phá thai) cho các bệnh nhân vào ngày mồng Một âm lịch hoặc Rằm, trừ khi đến phiên trực tại bệnh viện. Bởi theo họ, đây là một công việc mà duy tâm cho là tạo nghiệp chướng dẫn đến hậu quả khôn lường. Nói cách khác là chuyện tâm linh theo thuyết nhân - quả. Cho nên càng tránh được bao nhiêu càng tốt cho họ bấy nhiêu, nhất là vào những ngày “thiêng” như vậy. Vậy, chuyện nhân - quả có thật hay không?

    Trả nghiệp sát sinh

    Sư thầy Giác Liên, trụ trì chùa Phước Hải, Vĩnh Long từng kể chuyện nhân - quả được chứng kiến trong nghiệp tu hành của mình. Những câu chuyện ấy đến nay đối với người dân Vĩnh Long vẫn “nằm lòng” như những bài học đạo lý để “định hướng” cách sống, sao cho không theo vết xe đổ của những nhân vật trong câu chuyện của sư thầy. Một trong những câu chuyện đó phải nhắc đến là cậu bé tên Hiếu, sống lê lết ở chợ Trà Vinh, sống bằng cách xin ăn với thân hình của một… con bò, được sư thầy Giác Liên kể trên một website của Phật giáo.

    Theo sư thầy Giác Liên, Hiếu sinh ra trong một gia đình có nghề: mổ bò lâu đời để bán thịt ở Trà Vinh. Ông nội của Hiếu làm giàu bằng nghề này nên rủng rỉnh tiền bạc. Một lần, trước khi làm thịt một con bò cái bỗng dưng ông nằm mơ thấy một người đàn bà đến bên ông khóc lóc: “Xin ông đừng giết tôi, để tôi sinh con rồi ông hãy giết”. Và không những mơ thấy một lần mà ông còn mơ tới 3 lần chỉ trong một đêm. Ông mang chuyện này kể cho vợ thì được khuyên can không nên làm thịt con bò mà hãy nuôi để cho nó đẻ. Nhưng suy đi tính lại, cuối cùng ông vẫn quyết định thịt nó để bán. Mới sáng tinh mơ không hiểu sao so với những lần mổ bò khác, nó kêu la khủng khiếp hơn nhiều, rồi giãy giụa, lồng lộn đến nỗi đứt cả sợi dây trói khi mổ. Khi chết rồi cái ấn tượng mà ông nội Hiếu mãi đến sau này không thể quên được là cái đầu nó lắc lư mãi như thể còn sống.

    Tuy nhiên, điều trùng hợp là đúng lúc giết con bò chửa đó, con dâu ông trở dạ sinh đứa cháu nội, đồng thời là “đích tôn” của ông với những dị tật rất giống… con bò ấy là mắt lồi, sứt môi, đầu cứ lắc lư, chân tay cong queo đến nỗi không đi lại được, phải bò. Đứa trẻ ấy chính là Hiếu. Nhìn hình ảnh của Hiếu, ông nội Hiếu không thể nào không liên tưởng đến cái chết của con bò, nhất là động tác lắc lư cái đầu. Như hiểu nguồn cơn sâu xa vì sao cháu mình lại bị như vậy và muốn “chuộc” lại lỗi lầm, ông bỏ nghề sát sinh và có bao nhiêu tiền của ông dốc hết ra để chữa chạy cho cháu. Nhưng cậu bé vẫn vậy. Khổ hơn, khi được 10 tuổi, Hiếu đã phải lê la ra chợ xin ăn do người thân của em lần lượt ra đi hết vì trọng bệnh. Mỗi lần xin ăn, chẳng hiểu ai xui khiến, vừa lết Hiếu vừa la khóc thảm thiết: “Xin các bác, các dì đừng “sát sanh” con! Con là con bò nè…”.

    Không chỉ sư thầy Giác Liên mà ngay người viết bài này cũng chứng kiến một gia đình có hai thế hệ bán thịt bò ở chợ Ngọc Hà, quận Ba Đình, Hà Nội gặp chuyện tương tự. Chẳng hiểu gia đình này có mổ bò hay không nhưng chỉ biết trong thập niên 90 của thế kỷ trước, trên sạp bán thịt lúc nào cũng có bê “bao tử” bày bán. Tuy nhiên, đặc biệt ở chỗ con gái họ rất giống… bò, nhất là mắt và mũi đến nỗi ai đi qua cũng phải dừng lại nhìn và lờ mờ nhận ra đây chính là “nghiệp chướng” của gia đình bán bê “bao tử”. Và dường như nhận ra sự quả báo này, gia đình hàng thịt đó đã chuyển nghề không bán thịt bò, bê “bao tử” nữa mà mở hàng cơm ở phố Nguyễn Bỉnh Khiêm, một hàng cơm nức tiếng Hà Nội. Tất nhiên cô con gái ấy cùng bán cơm với cha mẹ cho đến tận bây giờ.

    Oán báo oán?

    Như câu chuyện trên đây, có rất nhiều câu chuyện nhân - quả khác được kể trong cuộc sống với muôn hình vạn trạng từ nhân vật đến hoàn cảnh… trên cơ sở những gì người ta nhìn, nghe thấy được. Ngay như gần đây nhất, câu chuyện của người tù oan sai Nguyễn Thanh Chấn, ở Bắc Giang cũng gây “chấn động” dư luận bởi có ý kiến cho rằng, có “luật” nhân - quả trong vụ án oan này.

    Ông Chấn kể, ngày mới bị tạm giam để phục vụ công tác điều tra, ông nhiều lần bị điều tra viên ép phải nhận đã ra tay sát hại chị Nguyễn Thị Hoan. Nếu không nhận sẽ bị đánh cho “lên bờ xuống ruộng”. Vì không thể chịu đựng nổi, ông Chấn đã buộc phải khai nhận mình chính là người đã ra tay sát hại chị Hoan vào ngày 15-8-2003. Khi đó, một cán bộ điều tra đã hướng dẫn ông viết một lá đơn tự thú khai nhận là hung thủ giết người.

    Ông Chấn nhớ lại: “Một điều tra viên khác đã đánh và bắt tôi tập đi tập lại các động tác để thực nghiệm tại hiện trường vụ án mạng. Mỗi lần thực hiện sai các động tác, tôi lại bị họ lao vào đánh đập”. Có một điểm đáng lưu ý ở đây: Sau khi vụ án có hiệu lực, ông Chấn bị đưa đi cải tạo tại Trạm giam Vĩnh Quang (Vĩnh Phúc) thì chỉ một thời gian ngắn sau đó, đã có 2 điều tra viên chết do tai nạn giao thông và trọng bệnh. Chưa kể đến Thẩm phán Nguyễn Minh N, chủ tọa phiên tòa xét xử sơ thẩm cũng bị tai nạn giao thông vào năm 2010 dẫn đến phải điều trị lâu dài.

    Cùng thời điểm này, sau khi sát hại chị Hoan, thủ phạm giết chị Hoan bỏ lên Lạng Sơn gặp một người thân là chị Lý Thị N và cho biết hắn chính là hung thủ gây ra vụ án mạng tại Bắc Giang. Khi ấy, Chung đưa hai chiếc nhẫn kim loại màu vàng nhờ chị N mang bán hộ nhưng biết đây là tài sản của vụ “giết người, cướp tài sản” nên chị N đã từ chối.

    Sau đó, Chung đã nhờ anh trai của mình đang sinh sống tại Lạng Sơn mang nhẫn đi bán. Không biết có phải nhân quả không mà cuối năm 2005 (2 năm sau khi vụ án xảy ra), anh trai của Chung đã bị một số đối tượng ở Lạng Sơn đâm chết trong một vụ xô xát nhỏ.

    Mang tính giáo dục sâu sắc

    Trước những hiện tượng trên đây, GS Ngô Đức Thịnh, một chuyên gia nghiên cứu tâm linh cho rằng, thật khó để giải thích trên cơ sở khoa học thực tiễn. Bởi từ trước tới nay, duy tâm - duy vật là hai phạm trù vẫn chưa tìm được tiếng nói chung do một phạm trù thì phải nghe, nhìn, sờ thấy được. Còn phạm trù kia thì trừu tượng, bí ẩn. Thế nhưng, với tư cách là một người nghiên cứu tâm linh, GS Ngô Đức Thịnh khẳng định, những gì chưa chứng minh được thì không có nghĩa không tồn tại, đặc biệt với hàng loạt hiện tượng “gieo gì gặt nấy”, “nhân nào quả ấy” như các chuyện trên cùng với thực tiễn xảy ra rất nhiều trong đời sống. Cho nên chuyện nhân - quả là có thật. Và theo ông, nhân - quả là một quy luật rất hay của đời sống và nhà Phật lấy đó là mục đích thượng tôn để giáo dục con người về đạo đức, nhân cách và mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc khi khuyến khích con người làm nhiều việc thiện để kết quả của quá trình ấy là nhận lại cho mình từ những gì mình làm.

    Quy luật nhân - quả theo GS Thịnh, không do quyền lực siêu nhiên nào có thể tác động, thao túng mà chính do con người quyết định. Cũng như số phận, cuộc đời của mỗi người phụ thuộc vào hành vi, tâm tính của chính họ. Không có chuyện mê tín dị đoan ở đây vì ngay cả trên quan điểm khoa học thì rõ ràng những gì bạn nhận hôm nay là quá trình sống của ngày hôm qua. Bởi vậy hãy sống theo chân lý “gieo gì gặt nấy”.

    PTRT​

    ------------

    Nguồn: Sưu tầm

    Ảnh: Internet.

    (Xem tiếp)
  • LỢI ÍCH TỐT ĐẸP CỦA VIỆC TÍN NGƯỠNG PHẬT GIÁO

    ------------

    Phật giáo có thể khiến cho người ta đạt được an lạc chân chính

    Người ta muốn có được an lạc chân chính, đại khái cần phải có đầy đủ các yêu cầu dưới đây :

    1- Tâm hồn bình tĩnh, kh&...ocirc;ng sinh phiền não.
    2- Đối với khổ nạn trước mắt, tùy hoàn cảnh mà giải quyết, không oán trời trách người.
    3- Đối với các vấn đề vũ trụ, nhân sinh, có thể giải đáp một cách hợp lý.
    4- Đối với vị lai, có thể được đáp án thỏa đáng.
    5- Tiền đồ, vận mạng, chỗ về của mình, cho đến thành bại, khổ vui không phải bị thao túng trong tay kẻ khác.

    Tôi nghĩ Phật giáo có thể đáp ứng hoàn toàn yêu cầu ấy của nhân loại vì :

    a- Phật giáo khuyên người nên biết đủ thường vui, phải học tập thiền định, lạc quan tiến thủ, tâm ý tự nhiên bình tĩnh thì sẽ không sinh phiền não.

    b- Phật giáo cho rằng sự việc nhãn tiền không như ý, đều là kết quả của nhân mà mình đã làm trước đây, cho nên cần phải dũng mãnh nhẫn nại, dám làm dám chịu, không nên oán trời trách người.

    c- Kinh điển của Phật giáo không phải ở chỗ ca ngợi quyền uy và tài năng của Phật, mà là hoàn toàn giải thích triệt để vấn đề cơ bản của vũ trụ nhân sinh, có thể giúp cho người ta đạt được giải đáp hợp lý. Cho nên La Tố, nhà triết học Anh quốc đã nói : “Tôn giáo trên thế giới mà tôi tán thành nhất chính là Phật giáo”. Tôn Trung Sơn nói : “Phật học là mẹ của triết học, nghiên cứu Phật học có thể bổ khuyết cho khoa học”. Khương Hữu Vi nói : “Phật học rộng lớn tinh vi… tuy có triết học của bậc thánh cũng không ứng phó kịp. Giáo lý ấy hàm nghĩa rất sâu xa”. Chương Thái Viêm nói : “Lý luận của Phật giáo khiến cho người thượng trí không thể không tin”. Lương Khải Siêu nói : “Tín ngưỡng Phật giáo là trí tín chứ không phải là mê tín”.

    d- Trong kinh Phật có nói : “Phật vì một nhân duyên lớn xuất hiện ở nơi đời”. “Nhân duyên” lớn ấy (tức là mục đích của Phật đến thế gian) là gì ? Chính là vì giúp chúng sinh chuyển mê thành ngộ, từ trong khổ nạn mà giải thoát, hưởng sự an vui và tự do mãi mãi.

    e- Phật giáo cho rằng con người chính là loài hiên ngang khí phách, trên con người không có thần nào có thể thao túng sự sống chết, thành bại, họa phước của chúng ta. Con người là chủ nhân của chính mình, chủ tể của chính mình, chỉ cần tự mình phấn đấu nỗ lực, nhất định sẽ có ngày vinh quang tươi sáng.

    Do đó tôi cho rằng tín ngưỡng Phật giáo có thể đạt đến an lạc chân chính.

    ------------

    Nguồn: Sưu tầm

    Ảnh: Internet.

    (Xem tiếp)
  • Làm Thiện Chú Trọng Ở Tâm Lượng Chứ Không Ở Hình Thức

    ------------

    Câu chuyện kể rằng, xưa kia có một đôi vợ chồng nghèo đến mức không có nhà ở, phải sống trong một cái hang nhỏ, thậm chí họ còn phải mặc chung một bộ quần áo. Mỗi khi người chồng mặc đi ra ngoài... có việc thì người vợ đành phải ở nhà, còn lúc người vợ mặc đi ra ngoài thì người chồng cũng đành phải ở trong hang động giấu mình.

    Một ngày nọ, hai vợ chồng họ nghe thấy tin Phật Thích Ca Mâu Ni dẫn các đệ tử đi đến vùng lân cận để khất thực. Người chồng liền nói với người vợ: “Bởi vì trước đây chúng ta không biết rõ rằng quyên tặng là gieo trồng phúc nên bây giờ mới rơi vào tình cảnh khốn cùng như thế này. Khó khăn lắm mới chờ được cơ hội Đức Phật đi đến nơi này giáo hóa, sao có thể để mất cơ hội này được?”.

    Người chồng nói xong, người vợ thở dài thật sâu rồi nói: “Nhà chúng ta gần như không có một chút của cải nào, lấy gì mà quyên tặng cho tăng nhân đây?”.

    Người chồng nghĩ một lát rồi nói lời dứt khoát: “Cho dù thế nào đi nữa, chúng ta thà chết đói cũng không để lỡ mất cơ hội này. Bây giờ chúng ta còn duy nhất bộ quần áo này, hãy mang nó đi quyên tặng đi!”.

    Thế là hai vợ chồng họ lập tức cầm bộ quần áo là tài sản duy nhất trong nhà đi quyên tặng khiến cho các đệ tử của Phật Thích Ca Mâu Ni khó xử. Tất cả các đệ tử đều trốn tránh không nhận bộ quần áo này. Cuối cùng, Anan đành mang bộ quần áo đến trước mặt Phật Thích Ca Mâu Ni để hỏi ý kiến: “Bạch thầy! Bộ quần áo này thực sự là không thể mặc được, hay là chúng ta vứt bỏ đi ạ?”.

    Phật Thích Ca Mâu Ni ân cần chỉ giáo đệ tử: “Con không thể nghĩ như vậy được. Sự quyên tặng của người nghèo là vô cùng đáng quý! Hãy mang đến cho ta mặc!”.

    Anan cảm thấy hổ thẹn trong lòng, liền cùng với đệ tử khác của Phật Thích Ca Mâu Ni là Mục Kiền Liên mang bộ quần áo ra bờ sông giặt giũ. Không ngờ, chiếc quần vừa mới thấm nước thì cả con sông đột nhiên sóng lớn cuồn cuộn dâng cao. Mục Kiền Liên vội vàng vận thần thông đem núi Tu Di ra trấn áp (núi Tu Di được xem là vua của các ngọn núi theo quan niệm của Phật giáo). Nhưng vẫn không thể trấn áp được sóng lớn, hai người đành phải vội vã trở về báo với Phật Thích Ca Mâu Ni.

    Lúc này, Phật Thích Ca Mâu Ni đang ăn nên nhẹ nhàng cầm một hạt cơm lên và nói với hai người: “Nước sông dâng cuồn cuộn là bởi vì Long Vương khen ngợi người nghèo có tâm nguyện tận lực quyên tặng, cứu tế. Các ngươi hãy cầm hạt cơm này đi, nó có thể trấn trụ được sóng lớn!”.

    Anan cảm thấy kỳ quái liền hỏi: “Bạch thầy! Núi Tu Di cao lớn như vậy còn không trấn áp được sóng lớn, một hạt cơm nhỏ bé như thế này làm sao có thể trấn áp được sóng lớn như vậy ạ?”.

    Phật Thích Ca Mâu Ni cười và trả lời: “Các ngươi cứ cầm đi thử đi, rồi sẽ nói sau!”.

    Anan và Mục Kiền Liên nửa tin nửa ngờ cầm hạt cơm đi và ném xuống sông. Không ngờ, thoáng một cái mà cả con sông trở nên bình lặng.

    Hai người họ trong sâu thẳm thật sự không thể tưởng tượng nổi: “Chẳng lẽ sức mạnh của một tòa núi Tu Di mà không bằng một hạt cơm nhỏ bé sao?”. Sau khi trở về, hai người họ lập tức thỉnh giáo Phật Thích Ca Mâu Ni.
    Phật Thích Ca Mâu Ni lúc này mới nói rõ:

    “Một hạt thóc ban đầu được gieo trồng, trải qua tưới tiêu nước, bón phân, thu hoạch, chế biến, buôn bán… Tức là phải trải qua đủ loại sức lực và nỗi vất vả mới có thể tạo thành một hạt gạo. Công đức mà một hạt cơm ẩn chứa là nhiều không tính đếm được..

    Cũng giống như vậy, đối với hai vợ chồng người nghèo kia, bộ quần áo là tài sản duy nhất của họ, là toàn bộ gia sản của họ. Tâm lượng mà nó ẩn chứa cũng là vô hạn! Tứ Hải Long Vương hiểu được công đức của một hạt cơm và của bộ quần áo là to lớn như nhau, đều là do một niệm thành kính mà dẫn xuất ra, cho nên mới nhanh chóng nhượng bộ.

    Bởi vậy có thể thấy được rằng, chỉ cần một niệm thành kính thì một hạt cơm nho nhỏ hay một bộ quần áo rách cũng sẽ có sức mạnh lớn như một tòa núi Tu Di vậy!”.

    Về sau, có người đem chuyện này viết thành một lời hát trong kinh Phật để cảnh tỉnh con người: “Phật quan nhất lạp mễ, đại như tu di sơn; nhược nhân bất liễu đạo, phi mao đái giác hoàn.” (Tạm dịch: Phật xem một hạt cơm to lớn như núi Tu Di, nếu như con người không hiểu đạo lý này thì sẽ phải mang lông đội sừng để hoàn trả. Mang lông đội sừng ở đây ý chỉ là làm kiếp trâu ngựa.)

    Và từ xưa nay, người ta vẫn thường nhắc nhở nhau rằng: “Ăn mà để thừa đổ đi là có tội”, chính là bắt nguồn từ một câu chuyện cổ này.

    ------------

    Nguồn: Tinh Hoa

    Ảnh: Internet.

    (Xem tiếp)
  • Tâm quân bình là Đạo

    Tâm quân bình là Đạo

    ------------

    Quý vị nên tu hành theo trung đạo. Quý vị càng nôn nóng, càng mong cầu bất cứ điều gì, thì Tâm quý vị càng xa Đạo, càng gây trở ngại cho chính mình. Sư Phụ kể cho quý vị nghe một câu chuyện:
    ...r />Vào thời xưa, có một người theo học trò theo học với một vị Minh Sư. Một hôm, ông hỏi Sư Phụ ông: "Sư Phụ, Thầy thấy trong thế giới này có được bao nhiêu người thành tâm như con?"

    Sư Phụ ông trả lời: "Vũ trụ này đầy dẫy những người như con."

    Vẫn còn nghi ngờ, người đệ tử lại hỏi: "Sư Phụ, con rất thành tâm. Nếu con rời bỏ tất cả, kể cả cha mẹ, vợ con, họ hàng, và bạn bè, thì tu hành bao lâu con mới đạt đến quả vị Thánh?"

    Sư Phụ ông bảo rằng: "Nếu con tinh tấn, con có thể đạt được thánh quả trong khoảng 5 năm đến 15 năm."

    Người đệ tử hỏi tiếp, "Như thế thì chậm quá. Nếu con nhịn ăn, nhịn uống, và bỏ ngủ, mà chỉ thiền kiết già 24 tiếng đồng hồ mỗi ngày, thì Sư Phụ nghĩ bao lâu con mới đạt quả vị Thánh?"

    Sư Phụ ông nói: "Như thế thì có lẽ con cần từ 30 đến 50 năm mới thành Thánh." Quý vị biết tại sao không? Ông ấy nôn nóng quá.

    Thời Ðức Phật Thích Ca Mâu Ni đã từng có một đệ tử ngay cả ban đêm cũng không ngủ. Hình như ông ngồi thiền ban ngày, và ban đêm thì tụng kinh, cho đến khi mắt ông gần như mù hẳn. Ðức Thích Ca Mâu Ni bảo ông rằng: "Lối tu của ông sẽ sớm khiến cho ông thành Ma Vương thay vì thành Thánh. Khi ông chơi đàn tam thập lục, và dây đàn quá căng, chúng có thể tạo ra âm thanh không?"

    Người đệ tử trả lời: "Dạ không!"

    Ngài lại nói: "Và nếu dây đàn quá lỏng, sẽ phát ra tiếng không?"

    Ông ấy nói: "Không, không có tiếng được."

    Rồi Ðức Thích Ca Mâu Ni mới nói: "Cách tốt nhất là trung đạo."

    Cho nên, một đời sống Tâm quân bình, đơn thuần là Ðạo; tâm bình thường là Ðạo. Quý vị không nên tham cầu bất cứ điều gì. Tham cầu trở thành Thánh Nhân cũng là một loại tham lam. Tham cầu được gia trì này nọ cũng là một loại tham lam, hãy cứ để Tâm bình thường. Phật luôn công bằng, bình đẳng với mọi chúng sinh.

    __(())__

    Nam Mô A Di Đà Phật.

    ------------

    Nguồn: Sưu tầm

    Ảnh: Internet.

    (Xem tiếp)
  • 7 bài học Phật dạy cần ghi nhớ để được hưởng Phúc Đức muôn đời

    ------------

    Phật dạy: Muốn bình an tự tại, chúng ta chỉ cần làm tốt việc của bạn thân, không xen vào việc của người khác và không lo lắng chuyện của ông trời

    Theo vòng quay thời gian khiến cho nhịp sống c&ag...rave;ng trở nên hối hả và gấp gáp hơn. Con người luôn lo toan và tất bật với miếng cơm manh áo để sinh tồn thì việc tìm được sự thanh thản trong tâm hồn không phải điều dễ dàng. Bởi vậy, tại sao có rất nhiều người giàu sang, đạt được những gì mình mong muốn nhưng vẫn không cảm nhận được hạnh phúc. Bởi họ luôn gặp phải căng thẳng, đấu tranh để giữ vững những gì mà mình đang có.

    Trong cuộc sống, khi cảm thấy quá mệt mỏi và căng thẳng thì có rất nhiều người tìm tới nguồn cội tâm linh như đi chùa lễ Phật để cầu may, cầu an hoặc đọc những cuốn sách Phật Pháp với mong muốn tìm về sự bình an và giải tỏa những bế tắc.

    Khi đức Phật còn tại thế, Ngài có đặt một câu hỏi cho một vị Sa môn là: "Tuổi thọ của con người dài trong bao lâu?" và vị Sa môn đã trả lời là: "Chỉ dài bằng một hơi thở". Đức Phật nói: "Đúng vậy. Ông là người hiểu đạo" (trích trong Kinh Tứ Thập Nhị Chương).

    Cuộc sống mỗi con người chúng ta chỉ tồn tại trong một hơi thở vậy tại sao chúng ta cứ để tâm mình mãi luẩn quẩn trong "u mê" và "phiền não"?

    Nếu như con người biết buông xả trong đời sống hiện tại. Buông đi những lợi danh, buông đi những hận thù chấp nhặt. Đồng thời xả đi những mưu cầu tính toán cho bản thân, xả đi những "tham - sân - si" trong cuộc sống thường nhật thì sẽ tự tìm thấy cho mình niềm an vui và thanh thản trong tâm hồn.

    7 bài học cần ghi nhớ đến suốt cuộc đời

    Thứ nhất, “học nhận lỗi”.

    Con người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ cho người khác, cho rằng bản thân mình mới đúng, thật ra không biết nhận lỗi chính là một lỗi lầm lớn.

    Thứ hai, “học nhu hòa”.

    Răng người ta rất cứng, lưỡi người ta rất mềm, đi hết cuộc đời răng người ta lại rụng hết, nhưng lưỡi thì vẫn còn nguyên, cho nên cần phải học mềm mỏng, nhu hòa thì đời con người ta mới có thể tồn tại lâu dài được. Giữ tâm nhu hòa là một tiến bộ lớn

    Thứ ba, ” học nhẫn nhục”.

    Thế gian này nếu nhẫn được một chút thì sóng yên bể lặng, lùi một bước biển rộng trời cao. Nhẫn chính là biết xử sự, biết hóa giải, dùng trí tuệ và năng lực làm cho chuyện lớn hóa thành nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không.

    Thứ tư, “học thấu hiểu”.

    Thiếu thấu hiểu nhau sẽ nảy sinh những thị phi, tranh chấp, hiểu lầm. Mọi người nên thấu hiểu thông cảm lẫn nhau, để giúp đỡ lẫn nhau. Không thông cảm lẫn nhau làm sao có thể hòa bình được?

    Thứ năm, “học buông bỏ”.

    Cuộc đời như một chiếc vali, lúc cần thì xách lên, không cần dùng nữa thì đặt nó xuống, lúc cần đặt xuống thì lại không đặt xuống, giống như kéo một túi hành lý nặng nề không tự tại chút nào cả. Năm tháng cuộc đời có hạn, nhận lỗi, tôn trọng, bao dung, mới làm cho người ta chấp nhận mình, biết buông bỏ thì mới tự tại được!

    Thứ sáu, “học cảm động”.

    Nhìn thấy ưu điểm của người khác chúng ta nên hoan hỷ mừng vui cùng cho họ, nhìn thấy điều không may của người khác nên cảm động. Cảm động là tâm thương yêu, tâm Bồ tát, tâm Bồ đề; trong cuộc đời của tôi, có rất nhiều câu chuyện, nhiều lời nói làm tôi cảm động, cho nên tôi cũng rất nỗ lực tìm cách làm cho người khác cảm động.

    Thứ bảy, “học sinh tồn”

    Để sinh tồn, chúng ta phải duy trì bảo vệ thân thể khỏe mạnh; thân thể khỏe mạnh không những có lợi cho bản thân, mà còn làm cho gia đình, bè bạn yên tâm, cho nên đó cũng là hành vi hiếu đễ với người thân.

    ------------

    Nguồn: Theo Phụ Nữ Today

    Ảnh: Internet.

    (Xem tiếp)

Bật nhạc nền tiếng mưa

Video nổi bật

Fanpage